Ngoài sân vọng lại tiếng nói chuyện rì rầm của Chu thị, trong không khí lan tỏa mùi thơm thức ăn đầy quyến rũ. Bụng đói cồn cào kêu vang, Hạ Văn Khê chậm rãi ngồi dậy, bước xuống giường.
Kéo cánh cửa ra, vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt của người đang đứng nơi ngưỡng cửa.
Thấy nàng tỉnh lại, Mạnh Yến Lãng không ngờ cửa lại đột ngột mở ra từ bên trong, trong đáy mắt lóe lên tia vui mừng: "Nàng... nàng thấy đỡ hơn chưa? Nương đã nấu cơm xong rồi, để ta bưng vào cho nàng."
Hạ Văn Khê lẳng lặng quan sát hắn.
Mạnh Yến Lãng vóc dáng cao lớn đĩnh đạc, vai rộng eo thon, vận bộ y phục ngắn màu sẫm gọn gàng. Gương mặt tuấn tú như được đao gọt rìu đẽo, đường nét rõ ràng sắc sảo, dưới cằm lún phún chút râu xanh, cả người toát lên vẻ anh khí bức người.
"Ô kìa, Khê nhi sao lại dậy rồi?"
Bước vào gian bếp, Chu thị lau tay vào tạp dề, vội vàng bước tới đỡ Hạ Văn Khê ngồi xuống ghế, vẻ mặt đầy từ ái: "Đầu còn đau không? Hay là đợi ăn cơm xong, bảo Lãng nhi đưa con lên trấn, để đại phu xem lại chút nhé."
"Nương, con đỡ nhiều rồi."
Ánh mắt dịu dàng và đầy tình thương của Chu thị khiến Hạ Văn Khê, người cả hai kiếp đều chưa từng cảm nhận được tình mẫu tử lại có chút không được tự nhiên.
Chu thị đặt một bát canh xuống trước mặt Hạ Văn Khê: "Lãng nhi đã mua thịt và xương trên trấn, lại ghé tiệm thuốc bốc thêm ít dược liệu. Nương hầm cho con bát canh xương dược thiện này, đại phu bảo rất tốt cho thân thể con. Không đắng đâu, con nếm thử xem."
Hạ Văn Khê nhìn bát canh màu trắng sữa đậm đà đang tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng, một dòng nước ấm vô danh dâng lên trong lòng. Nàng bưng bát lên, uống một ngụm.
"Ưm, ngon lắm, cảm ơn nương!" Nàng liếc nhìn Mạnh Yến Lãng, khóe môi cong lên: "Phu quân vất vả rồi."
Mạnh Yến Lãng bị tiếng gọi "phu quân" mềm mại ngọt ngào của nàng làm cho mặt đỏ tía tai, ngượng ngùng gãi đầu. Lườm đứa con trai ngốc nghếch nhà mình một cái, Chu thị cầm đũa gắp một miếng thịt bỏ vào bát hắn: "Ăn cơm."
Tay nghề nấu nướng của Chu thị rất khá, có lẽ do thân thể đã chuyển biến tốt, Hạ Văn Khê ăn được nhiều hơn buổi sáng.
Cơm nước xong xuôi, uống thuốc vào cơn buồn ngủ lại ập đến. Chu thị không để nàng động tay vào việc gì mà đuổi nàng về phòng nghỉ ngơi. Mạnh Yến Lãng cũng lén lút theo chân vào, từ trong ngực móc ra một gói giấy đặt vào tay Hạ Văn Khê.
"Đây là?" Hạ Văn Khê ngước mắt nhìn hắn.
"Mứt quả, nàng uống thuốc xong ăn một viên sẽ không thấy đắng nữa."
Hạ Văn Khê nghe vậy liền mở gói giấy ra, nhón một viên bỏ vào miệng. Vị ngọt ngào lan tỏa, thấm đẫm khắp khoang miệng.
"Ngọt quá!"
Đôi mắt nàng sáng lên lấp lánh, cảm giác này giống hệt như hồi nhỏ mỗi khi bị bệnh, phụ thân thường dỗ nàng uống thuốc xong rồi nhét vào miệng nàng thứ hương vị ngọt ngào ấy.
"Huynh cũng nếm thử một viên đi." Hạ Văn Khê cầm một viên đưa cho hắn.
Mạnh Yến Lãng lắc đầu, trên mặt nở nụ cười ôn hòa, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời toát lên vẻ trầm ổn, nhưng lời nói ra lại như đang dỗ dành trẻ nhỏ: "Ta không thích đồ ngọt, nàng giữ lấy mà ăn dần, hết ta lại mua cho nàng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
