“Lý tiểu thư…”
Bóng dáng mặc đồ y tá kia lướt qua bên cạnh hắn, bước chân nhanh chóng, đuổi theo về hướng Lý Âm.
Trong sự ngăn cản đề phòng của Tôn bí thư, bóng dáng mặc đồ y tá dừng lại cách xe lăn nửa bước chân.
Phương Tri Vi đưa đồ trong tay qua:
“Lý tiểu thư, ô của cô.”
Tôn bí thư có chút ghét bỏ lướt qua cô ta, đưa tay ra nhận chiếc ô đen.
Phương Tri Vi lại mỉm cười với anh ta một cái, bướng bỉnh nắm chặt chiếc ô không buông tay.
Tôn bí thư sắc mặt không tốt, đang định quát mắng cô ta.
Bất thình lình, một bàn tay thon thả xinh đẹp xuyên qua sự đối đầu của hai người, vươn tới.
Cô không làm móng, đầu ngón tay được cắt tỉa thành hình vòng cung tròn trịa, dưới độ bóng khỏe mạnh lộ ra màu hồng nhạt.
Cô nắm lấy chiếc ô đen kia: “Đưa cho tôi đi.”
Tôn bí thư dành cho Phương Tri Vi một ánh mắt cảnh cáo.
Phương Tri Vi không nói gì, thuận thế đưa chiếc ô qua.
Cứ như thể cô ta vội vã đuổi theo, chỉ là để đưa chiếc ô cho cô.
Xe lăn chuyển hướng, rời khỏi cửa phòng.
Hành lang ốp gạch men sáng bóng sạch sẽ, phản chiếu góc nghiêng của thiếu nữ.
Lý Âm rủ nửa hàng mi, che giấu sự phức tạp nơi đáy mắt.
Nằm im lìm trong ống tay áo cô, xúc cảm bị cô vuốt ve trong lòng bàn tay mỏng manh cứng rắn…
Là một tấm thẻ phòng.
Kỳ lạ thật.
Nữ chính của cuốn sách Phương Tri Vi, trước mặt nam chính Quý Minh Xuyên lén lút qua lại, đưa cho tình địch của mình, vị hôn thê của nam chính một tấm…
Thẻ phòng màu đen.
Đầu óc Lý Âm sắp đứng máy rồi.
-
Xe lăn rẽ ở cuối hành lang, đập vào mắt là một bóng dáng cao lớn.
Ngũ quan sắc bén của người đàn ông làm nền cho ánh đèn trong hành lang, mắt phượng hẹp dài bất động thanh sắc lướt qua sâu trong hành lang:
“Đi thăm Quý Minh Xuyên rồi.”
Tôn bí thư biết điều nhường chỗ.
Lý Âm “Vâng” một tiếng, giọng điệu vui vẻ:
“Em ghét anh ta, cho nên đi giậu đổ bìm leo rồi!”
“Nhưng sao bây giờ anh mới đến hả Cận Đình Châu…”
Giọng điệu cô kéo dài, ngay cả phàn nàn cũng giống như đang làm nũng:
“Đã nói là anh sẽ đến đón em, làm xong chụp CT em đã đi tìm anh rồi, Cận Đình Châu, anh lại biến mất rồi.”
Bước chân Tôn bí thư loạng choạng một cái, đi đường cùng tay cùng chân.
Cận Đình Châu không chút gợn sóng, đẩy cô vào thang máy.
“Nhưng bây giờ thì thay đổi rồi, bây giờ anh ghét em ghét muốn chết, luôn tránh mặt em…”
Cô bẻ ngón tay:
“Tháng trước nữa anh nói phải ký hợp đồng, bay ra nước ngoài, ở lại liền nửa tháng.”
“Tháng trước anh nói chuỗi công nghiệp có vấn đề, suýt nữa dọn vào ở trong công ty, một tuần em mới gặp anh được 5 lần.”
“Tháng này anh lại nói phải họp đại hội cổ đông, đùn đẩy qua lại, hại em liên tục một tuần không gặp được anh; thậm chí hôm nay ngay cả đi cùng em đến bệnh viện làm kiểm tra, em cũng không gặp được anh…”
Giọng điệu cô oán trách, nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn phản chiếu trên vách thang máy, tủi tủi thân thân:
“Cận Đình Châu, có phải anh không yêu em nữa rồi không?”
Đầu bị bàn tay lớn phía sau không nặng không nhẹ xoa một cái.
Người đàn ông phía sau khuôn mặt tuấn tú ngậm cười, giọng điệu bình thường:
“Trưởng thành rồi còn đòi làm bé ngoan, có sến súa không hả?”
“Đừng tưởng tỏ ra lạnh lùng là có thể thoát khỏi sự trừng phạt, căn bản một chút cũng không sến súa!”
Lý Âm nghiêng đầu, vẻ mặt lên án nhìn anh:
“Sanh Sanh bằng tuổi em, mẹ cậu ấy bây giờ vẫn còn ôm cậu ấy vào lòng gọi cậu ấy là bảo bối đấy!”
Cô nói nói, đột nhiên lại rũ mắt xuống, sờ sờ chân mình:
“Cận Đình Châu, em không có mẹ.”
Trái tim giống như bị ai đó hung hăng bóp nghẹt một cái.
Cận Đình Châu gần như lập tức mềm lòng.
Lý Âm luôn biết cách làm thế nào để nắm thóp anh.
Bị bỏ rơi, không ai yêu, không có ba mẹ… Những cái cớ đại loại như vậy đối phương đã quen đường quen nẻo, trong 15 năm trước đây, thường xuyên được sử dụng vào một khoảnh khắc phạm lỗi nào đó.
Ví dụ như không làm bài tập, giáo viên gọi điện thoại đến.
Lại ví dụ như xảy ra mâu thuẫn với Cận Ôn Kiều, hai người đánh nhau một trận.
Lại ví dụ như lén lút cùng bạn học đi công viên giải trí sau lưng anh, kết quả vệ sinh không tốt, ngay đêm đó đã vì nhiễm virus mà dị ứng rồi…
Thậm chí trong mỗi một năm xuyên suốt sinh mệnh anh, trong mỗi một đêm sau này có Lý Âm, đặt trên bàn học của anh không chỉ có sách bài tập.
Bất kể là bên cạnh những bài tập ôn thi nhiều năm trước, hay là dưới những tài liệu cơ mật trong ngăn kéo văn phòng hiện tại, luôn có những cuốn sách nuôi dạy trẻ do các chuyên gia xuất bản.
Trong nước ngoài nước, từ trẻ em đến tuổi dậy thì, hoặc là hiện tại đã trưởng thành.
Bất kể là sách nuôi dạy trẻ bằng ngôn ngữ nào, những kinh nghiệm phức tạp rườm rà đều hướng tới một điểm:
Thời thơ ấu thiếu vắng sự đồng hành lâu dài của người mẹ, sẽ khó hình thành mối quan hệ gắn bó an toàn.
Lòng tự trọng thấp, thiếu hụt cảm giác giá trị bản thân, lo âu, trầm cảm do ở trong trạng thái căng thẳng lâu dài… Thậm chí có thể gây ra ảnh hưởng tiêu cực lâu dài đến nhận thức.
Người đàn ông mặc âu phục phẳng phiu dừng bước, ngồi xổm xuống trước mặt cô.
Lý Âm không có mẹ.
Cho nên bất kể điều kiện vật chất có tốt đến đâu, anh đã đổ bao nhiêu tâm huyết lên người cô, chỉ cần ý nghĩ này nảy sinh, anh đều sẽ càng xót xa cho cô hơn.
Thiếu nữ ngồi trên xe lăn mặc chiếc áo choàng màu đen dáng ôm, mái tóc đen nhánh mềm mại được búi lên, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo.
Cận Đình Châu giơ tay lên, bàn tay lớn rõ ràng khớp xương nâng gò má thiếu nữ, giọng nói trầm thấp đè xuống đặc biệt nhẹ:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
