Quách Thành nói xong lời cuối cùng, giọng nói đã trở nên nghẹn ngào, đáy mắt phiếm hồng đột nhiên trào lên nước mắt, men theo gò má chảy xuống, diễn ra dáng vẻ một người chồng vô năng tự phụ tự ti lại tự trách rất sống động, ảnh đế mà nhìn thấy cảnh này còn phải gọi anh ta là cụ, huống chi Hứa Ngạn Văn vốn dĩ đã yêu anh ta đến tận xương tủy.
“A Thành, anh đừng nói nữa, em hiểu mà, em có thể hiểu được sự kháng cự của anh, em cũng chưa bao giờ trách anh cả.”
Hứa Ngạn Văn đau lòng lau đi nước mắt của anh ta, bàn tay áp vào mặt anh ta, nhẹ nhàng vuốt ve, đáy mắt một lần nữa dâng lên sự ỷ lại và thương tiếc.
“Hu hu hu, anh không xứng với em, anh xin lỗi em…”
Quách Thành như bị rút cạn sức lực, anh ta quỳ xuống đất, khóc đến tê tâm liệt phế.
Hứa Ngạn Văn nhìn người đàn ông yếu ớt này, trái tim lập tức mềm nhũn thành một vũng bùn, những âm thanh nhắc nhở ở trong đầu bị một cây dao dịu dàng của anh ta chặt bỏ hết toàn bộ, não yêu đương lại một lần nữa chiếm lĩnh lý trí của cô nàng.
"A Thành, từ hôm nay trở đi, chúng ta không bao giờ nhắc lại quá khứ nữa, bắt đầu lại từ đầu được không anh?"
"Em đồng ý tha thứ cho sai lầm trước kia của anh sao?" Quách Thành giương khuôn mặt tuấn tú với biểu cảm yếu ớt và sụp đổ, hèn mọn nhìn cô nàng.
“Em cũng có chỗ không đúng, chúng ta coi như xí xóa hết, được không?”
“Văn Văn, tại sao em có thể tốt như vậy, anh yêu em, anh yêu em, vợ à.”
Quách Thành lại ôm người vào trong lòng, ôm chặt lấy cô nàng.
Hứa Ngạn Văn cảm nhận được nhịp tim đang đập kịch liệt của anh ta, lại một lần nữa rơi vào trong tay giặc.
Hứa Nhân Nhân ngồi trên ghế gỗ, cả người vẫn còn cảm thấy hoảng hốt.
Tại sao cô lại từ một người ăn không ngồi rồi chỉ cần chuyên tâm ăn dưa là xong, lập tức nhảy lên trở thành bia ngắm bắn khiến tất cả mọi người đều nhằm vào cô cơ chứ?
Ông nội à, ông làm như vậy là đang đề cao cháu quá, hay là đang hại cháu vậy?
[Ông nói đi, ông đã có nhiều tiền đến vậy rồi, nuôi thêm một đứa ăn xong chờ chết như cháu thì có vấn đề gì hay sao, ông đừng có keo kiệt như vậy mà, hu hu không chịu đâu QAQ.]
Bàn tay rót trà của ông cụ suýt chút nữa bủn rủn không giữ được bình nước.
Cháu gái nhỏ của ông cụ tại sao lại đáng yêu đến vậy, có thể nói cô đơn thuần đến mức không có bất kỳ ham muốn nào cao xa.
Nếu như để cho ông cụ của thời còn trẻ nghe được những điều này, chắc chắn ông cụ sẽ đuổi thẳng cổ cô ra ngoài ngay lập tức, nhưng hiện tại ông cụ chỉ cảm thấy phẩm chất như vậy còn trân quý hơn cả châu báu ngọc ngà.
“Nhân Nhân, cháu không cần phải lo lắng đến thế đâu, ông nội muốn nói chuyện với cháu nhưng không muốn để những người khác quấy rầy, cho nên ông mới dẫn cháu tới phòng làm việc của mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)