Phải biết rằng, toàn bộ thành viên trong nhà đều có thể nghe được tiếng lòng của cô đó.
[Ấy chà, hai vợ chồng làm bầu không khí sinh động hẳn lên thật, họ nói câu nào câu nấy cũng đều nhắc tới con trai của mình, thế nào, cố ý khinh thường cha mẹ giàu có của tôi không sinh ra con trai đấy à?]
[Tuy rằng cha mẹ nhà giàu của tôi không có hứng thú gì đối với sản nghiệp của ông nội, nhưng tướng ăn của hai người cũng khó coi quá rồi đó, chẳng lẽ hai người nghĩ ông cụ bị bệnh nặng cho nên trí thông minh giảm sút, không nhìn ra được mong muốn của các người à? ]
[Cho tôi xin, ông nội đã dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng đấy, một người sáng lập ra gia nghiệp trăm tỷ, con cáo già ở trên giới thương trường, các người còn không có đủ tư cách để làm trò trước mặt ông cụ, lừa gạt ông cụ nữa đấy]
[Chậc, tôi thấy đau lòng thay cho ông nội, ông nội có ba đứa con mà không có đứa nào được di truyền trí tuệ của ông, hầy!]
Nụ cười trên gương mặt của vợ chồng Hứa Ngạn Duệ chợt cứng đờ, âm thầm nghiến răng nghiến lợi với cô.
Nếu như Hứa Nhân Nhân cũng có thể nghe được tiếng lòng của bọn họ, nhất định sẽ cảm thấy vô cùng khiếp sợ, sao người có tiền lại có thể dùng từ bẩn thỉu như thế mắng người ta được cơ chứ.
[A, sao bọn họ không cười không nói gì nữa, trên bàn cũng không có khổ qua, sao vẻ mặt họ trông khổ sở quá vậy, kỳ lạ thật.]
Ông cụ giống như lơ đãng liếc mắt qua nhìn hai vợ chồng Hứa Ngạn Duệ một cái, nhàn nhã uống một ngụm rượu, thuận tiện múc cho cháu gái tri kỷ một muỗng bụng dê nhồi tôm trơn và nấm ủ.
“Cháu ăn nhiều một chút đi, không cần khách sáo đâu.”
“Dạ, cháu cảm ơn ông nội, ông nội ăn cái này đi ạ, mùi vị rất tươi đấy ạ.”
Hứa Nhân Nhân vô cùng lễ phép dùng đũa gắp cho ông cụ một miếng hải sâm nướng hành, trong đôi mắt cong cong phảng phất như chứa ánh sao.
Ông cụ hiếm khi nở nụ cười chân thật, ông cụ càng nhìn đứa cháu gái này càng cảm thấy thích.
Đã rất lâu rồi không có người nào ở bên cạnh ông cụ dám nói thật, điều này khiến cho ông cụ có ảo giác cả năm giác quan của mình đều bị những lời nói dối của người chung quanh che mắt.
Nhưng bây giờ đã khác, cháu gái của ông cụ nhất định sẽ mang đến cho ông cụ vô vàn niềm vui bất ngờ.
[Tiểu Thất à, ông nội của tôi hòa ái quá đi à, suýt chút nữa tôi đã cảm thấy sợ vì vẻ ngoài uy nghiêm của ông nội rồi]
Bỗng nhiên bị nhắc tới, Quách Thành ngẩn ra trước, sau đó anh ta mới nhanh chóng dùng hai tay nâng ly, cung kính mà hèn mọn uống một hơi cạn sạch, "Cha nói quá rồi ạ, có thể vì cha, chia sẻ gánh nặng cho cha chính là nghĩa vụ và trách nhiệm của người làm con như chúng con, được cha bồi dưỡng là phúc của con…”
[Ấy chà, cậu coi cái lưỡi dẻo hơn cả cái lò xo của dượng út kìa, cô út u mê đối phương như thế chắc có một nửa lý do là nhờ cái miệng ngọt kia dụ dỗ rồi, ông nội đối xử với dượng út tốt như vậy, thế mà dượng út còn đội nón xanh cho cô út, chơi dã chiến với người ta ở ngay trước cửa trang viên, anh ta xứng đáng để cho ông cụ bồi dưỡng hay sao, dòng cái thứ không biết xấu hổ! ]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

