Lễ sĩ cưới vợ thường lấy lúc hoàng hôn làm kỳ hạn. Tuy nói là người dân quê thô kệch, nhưng Trương gia vẫn là nhà hiểu lễ nghĩa, cưới chính thê nên giờ lành đều định vào buổi chiều.
Trương Phóng Viễn lại thức dậy từ khi trời còn chưa hửng sáng. Chẳng phải do hắn có thói quen dậy sớm, mà thực sự là nằm trên giường cứ lật qua lật lại, trong đầu toàn là hình bóng của Hứa Hòa.
Nghĩ đến hôm nay là đại sự cả đời mình, nghĩ đến từ nay về sau trong nhà sẽ có thêm một người cùng chung sống, hắn bồn chồn không sao ngủ được. Lúc thì hắn nằm tính toán chuyện làm ăn sau này, lúc lại không kìm được mà bật cười thành tiếng. Bên ngoài trời còn mịt mù, hắn đã chẳng thể nằm yên trên giường được nữa.
Sau khi bình minh, trong nhà lục tục có người kéo đến. Đến sớm nhất là các thúc bá trong tộc họ Trương, kế đó là bà con lối xóm sang giúp đỡ lo liệu cơm nước. Sau bữa cơm trưa, dân làng đến dự tiệc cưới cũng bắt đầu thưa thớt kéo tới.
Trương Phóng Viễn cùng Tứ bá đứng ngay cổng lớn mở rộng để đón khách. Thôn dân đến ăn cưới cũng không đi tay không, mỗi hộ đều có một người đại diện tặng lễ, thông thường là phu nhân hoặc phu lang quản sự trong nhà mang đến.
Dưới mái hiên đặt một chiếc bàn tứ phương, một vị lão nhân biết chữ trong thôn cầm bút chấm mực, cẩn thận ghi chép vào sổ nhân tình xem hộ nào đến dự, tặng những món đồ gì. Việc này chẳng phải để so bì hơn kém, mà chủ yếu vì khách khứa quá đông, chủ nhà trong lúc bận rộn không cách nào ghi nhớ hết lễ vật của từng người. Sau này nhà ai có việc, gia chủ chỉ cần giở sổ ra xem lần trước họ đi lễ thế nào để còn tùy nghi thêm thắt mà trả lễ cho thỏa đáng.
Những năm trước binh hoang mã loạn, mọi người thường tặng những thứ thiết thực như thịt thà, bánh trái, vải vóc hay lương thực. Nay thiên hạ thái bình, đời sống khấm khá hơn, lễ vật dần dần cũng chuyển thành tiền mặt cho tiện lợi.
Với tiệc cưới thế này, mọi người đi bao nhiêu tiền tùy thuộc vào quan hệ thân sơ với chủ nhà. Tất nhiên, cũng có những gia đình giàu có vung tay quá trán mà chẳng màng thân sơ. Ngoài ra còn tùy vào mức sống của từng nơi; thôn Gà Hẹ không quá nghèo nhưng cũng chẳng phải đại phú đại quý, tiền lễ cơ bản thường là sáu mươi văn tiền, rồi tùy tình hình mà điều chỉnh.
Thông thường người ta chỉ thêm tiền để lấy con số cát tường, chứ ít ai bớt đi. Dù sao cũng ghi rành rành vào sổ, nếu đi quá ít thì mặt mũi cũng chẳng để đâu cho hết.
Thực tế, tiền nhân tình hiếu hỷ trong thôn cũng là một khoản chi lớn. Đám cưới đám tang, đầy tháng trẻ nhỏ, mừng thọ người già... Nếu gặp tháng cao điểm, có khi phải đi đến hai ba nhà, tính sơ sơ tiền lễ cũng mất hơn trăm văn, nghĩ đến thôi đã thấy xót ruột. Thế nhưng dù vậy, dân làng vẫn thích đi dự cho náo nhiệt, cả nhà lại còn được ăn một bữa thịnh soạn, tính ra cũng không lỗ.
Các phu nhân đến giúp việc đều khen Trương Phóng Viễn rộng rãi. Tiệc cưới lần này chuẩn bị rất nhiều thịt, món ăn cũng phong phú. Tin tức sớm đã đồn xa, thôn dân nghe vậy đều nô nức kéo đến để mong được đánh một bữa no nê. Đám xá mà đông người thì thiên hạ sẽ khen gia đình đó có nhân duyên tốt, chủ nhà vì thế cũng mát mặt.
"Quả nhiên là nhiều thịt, từ đằng xa đã ngửi thấy mùi thức ăn nhà họ Trương thơm nức rồi."
"Chứ còn gì nữa, nghe nói dùng hết nửa con lợn, lại còn mổ hơn chục con gà vịt, cá cũng mấy chục con..."
"Làm đồ tể đúng là sướng thật, mấy thứ này kiếm đâu cũng dễ."
Thôn dân đến sớm người thì đi lễ, người lại quây quần bên bàn đánh bạc nhỏ, kẻ thì buôn chuyện phiếm. Tất cả đều là lời khen ngợi dành cho Trương gia, dường như đã hoàn toàn quên sạch những chuyện không hay của Trương Phóng Viễn trước kia. Không khí náo nhiệt vô cùng.
"Nhị cô của con chắc không đến được rồi. Nếu đến thì lẽ ra phải tới từ hôm qua." Tứ bá nói.
"Cũng chẳng phải chuyện gì quá lớn lao, Nhị cô về một chuyến không dễ dàng gì." Trương Phóng Viễn đáp lời.
Trương Thế Thành gật đầu: "Còn Lục thúc con thì sao? Có báo chưa?"
Nhắc đến Lục thúc, sắc mặt Trương Phóng Viễn không mấy tốt đẹp. Lúc hắn đi báo tin, Lục thúc không có nhà, Lục thẩm của hắn thì vắt chân chữ ngũ cắn hạt dưa, nói là sẽ nhắn lại. Đến giờ này vẫn không thấy bóng dáng, chắc chắn là không đến rồi.
Hắn cũng chẳng để tâm nhiều, loại chuyện này không thể miễn cưỡng.
"Mà thôi, ông ấy muốn đến thì đến, không đến thì thôi." Trương Thế Thành chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn mặt trời rồi quay sang bảo Trương Phóng Viễn: "Canh giờ không còn sớm nữa, con mau vào thu xếp rồi còn đi đón phu lang, đừng để lỡ giờ lành."
Trương Phóng Viễn vẫn chưa thay y phục. Buổi sáng hắn bận phụ lo liệu việc nhà, sợ làm bẩn hỷ phục. Nay bữa trưa đã xong, đã đến lúc chuẩn bị sang Hứa gia rước dâu. Hắn không nói ra miệng nhưng lòng đầy rạo rực, ứng một tiếng rồi trở về phòng.
"Tuấn tú lắm!"
Trương Phóng Viễn thay bộ hỷ phục, có lẽ vì người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái nên trông hắn vô cùng phong độ. Tứ bá nương giúp hắn chải tóc gọn gàng, không nhịn được mà khen ngợi.
"Không xấu là được rồi."
Trương Phóng Viễn đứng dậy, bộ hỷ phục vừa vặn làm tôn lên bờ vai rộng và vòng eo săn chắc. Khi hắn bước ra cửa, người trong thôn ai nấy đều không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.
"Trước giờ không chú ý, tên Trương Phóng Viễn này trông cũng ra dáng lắm chứ."
"Dáng người cao lớn thế kia, chắc cả thôn chẳng tìm được người thứ hai cao bằng hắn đâu."
"Đứa út nhà họ Hứa lầm lì như thế, không ngờ lại gặp được phúc khí này, thật chẳng ai ngờ tới."
"Chuyện trên đời này ai mà nói trước được cơ chứ."
"Đến giờ đón dâu rồi!" Người nhà họ Trương hô lớn một tiếng. Trương Phóng Viễn lên ngựa, theo sau là thân hữu và những bằng hữu thân thiết. Lúc ở trong sân nhìn lưa thưa, nhưng khi cả đoàn cùng rầm rộ đi ra ngoài thì quả là một đám đông hoành tráng.
Tiểu ca nhi xuất giá không rườm rà như con gái nhà người ta, ngay cả khăn voan cũng không cần dùng. Phía bên này, Hứa Hòa đã chuẩn bị xong từ sớm, vẫn luôn ở trong phòng chờ đợi. Tuy là gả đi, nhưng Hứa gia vẫn có vài người thân đến dự, một là để xem Hứa Hòa, hai là để thăm Hứa Trường Nhân, không khí trong nhà cũng khá náo nhiệt.
Hứa Hòa yên lặng ngồi trong phòng mình, đưa mắt nhìn quanh một vòng. Gian phòng nhỏ bé chỉ nhìn một cái là thấy hết đồ đạc. Tuy những ngày ở Hứa gia chẳng mấy dễ dàng, nhưng dù sao cậu cũng đã sống ở đây mười mấy năm, nay sắp phải sang nhà người khác, trong lòng không khỏi có chút cảm khái.
Chỉ là đồ đạc của cậu chẳng có bao nhiêu, gom lại chỉ vừa một cái rương nhỏ. Lưu Hương Lan cũng chẳng sợ lúc khiêng ra ngoài quá đơn bạc sẽ khiến nhà chồng khinh thường cậu.
"Mày cũng biết cha mày đang bị thương, không xuống ruộng được, trong nhà chỗ nào cũng cần đến tiền. Huống hồ nhà đồ tể kia cũng chẳng có cha nương gì, đồ đạc mày có ít một chút cũng chẳng ai lắm miệng nói gì đâu."
Ý của bà ta chính là không có của hồi môn.
Hứa Hòa đã sớm quen với những lời này. Thuở trước ăn nhờ ở đậu, lúc cần cúi đầu phải cúi đầu, nhưng nay sắp gả đi rồi, sau này dù tốt hay xấu cũng chẳng trông mong gì vào việc Hứa gia làm chỗ dựa cho mình, cậu liền có sao nói vậy: "Vậy còn sính lễ của con?"
Thường thì khi gả tiểu ca nhi hay con gái, nhà trai đưa sính lễ bao nhiêu, cha mẹ sẽ trích một phần đưa lại cho con mang theo phòng thân. Nhà nào thương con thì đưa hết, nhà nào khó khăn thì cũng đưa chút ít gọi là lấy thảo.
Lưu Hương Lan đối với tiền sính lễ thì định không nhắc đến một chữ, Hứa Hòa đành phải dày mặt mà hỏi.
"Tao với cha mày nuôi mày khôn lớn, dù nhà nghèo không cho mày ăn sơn hào hải vị nhưng cũng nuôi mày ra hình ra dáng. Giờ mày gả đi làm việc cho nhà người ta, lại chẳng chút ơn nghĩa dưỡng dục, chỉ giỏi nhăm nhe sính lễ."
Đúng vậy, nhà nghèo, nên từ nhỏ mỗi sáng Hứa Thiều Xuân đều có một quả trứng gà, dăm bữa nửa tháng lại được ăn đùi gà, còn cậu hễ xới thêm một bát cháo là bị mắng mỏ.
"Vậy khi nhị tỷ xuất giá, nương cũng không cho một đồng của hồi môn sao?"
Đã lâu lắm rồi Hứa Hòa không đem đãi ngộ của mình ra so sánh với nhị tỷ. Hồi nhỏ cậu hay hỏi vì sao tỷ tỷ có mà mình không có, Lưu Hương Lan luôn bảo: "Mày là tiểu ca nhi, không giống với con gái người ta". Sau này lớn lên, cậu tự khắc hiểu rõ nguyên do.
Lưu Hương Lan trợn ngược mắt, cảm thấy hôm nay Hứa Hòa cố tình muốn đối đầu với mình: "Mày với tỷ tỷ mày mà so được à!"
"Phải rồi, đương nhiên là không giống." Hứa Hòa nhìn thẳng vào mắt Lưu Hương Lan: "Con biết mình là do cha nhặt về, sao bì được với nhị tỷ. Đã học đòi nhà giàu nuôi nô tỳ hầu hạ trong nhà thì hà tất phải che che đậy đậy, làm cho người ta tưởng con là con ruột."
"Mày đúng là phản trời rồi! Năm đó nếu không phải cha mày nhặt mày về từ trong đống tuyết thì mày đã chết cóng từ đời nào. Nếu rơi vào tay kẻ khác, không chừng bị tống vào kỹ viện hay làm nô bộc bị người ta nắm giữ giấy bán thân rồi!"
Lưu Hương Lan tức đến lồng ngực phập phồng. Thực ra chuyện này trong nhà cũng chẳng phải bí mật gì, chỉ là chưa ai từng nói toạc ra. Hôm nay Hứa Hòa đột ngột nói trắng ra, Lưu Hương Lan cũng có chút không tự nhiên.
"Những năm qua con sống có khác gì nô bộc bị người ta nắm giấy bán thân không? Chẳng phải cũng hầu hạ cả nhà già trẻ, làm lụng quần quật, rồi đến tuổi lại bị đem bán đi đó sao?"
Hai mắt Lưu Hương Lan tóe lửa: "Chỉ vì mấy đồng tiền mà mày nói năng thế à, mày có xứng với công ơn của cha mày không?!"
Hứa Hòa cười lạnh một tiếng. Hai người còn chưa tranh cãi xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng khua chiêng gõ trống, đội ngũ rước dâu đã đến rồi.
Lưu Hương Lan nghe tiếng chiêng, dứt khoát thọc tay vào ngực áo, lấy quyển sổ cũ định đưa cho Hứa Hòa cất ngược trở lại. Thôi thì chẳng đưa cho đứa tiểu ca nhi này nữa, để nó sang nhà họ Trương cho người ta giày vò đi.
"Đồ tiểu tử thối, mày nhắm chuẩn hôm nay tao không dám động thủ đúng không. Mày cứ cầu cho tên đồ tể kia lúc nào cũng đối xử tốt với mày như bây giờ đi! Sau này sống không nổi thì đừng có hòng mà vác mặt về đây khóc lóc."
Lưu Hương Lan lầm bầm mắng chửi mấy câu, sau đó gào lên một tiếng: "Mau đi đi!"
Hứa Hòa không nói lời nào, đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Bên ngoài náo nhiệt tưng bừng. Tiểu ca nhi không đội khăn voan nhưng cũng không được phép nhìn ngang liếc dọc. Cậu hơi cúi đầu, bước đến trước mặt Trương Phóng Viễn.
Hứa Hòa ngồi trên kiệu hoa lắc lư, tâm trạng bực bội lúc nãy với Lưu Hương Lan cũng nguôi ngoai đôi chút. Nhưng vì tối qua mất ngủ nên đầu óc cậu cứ lơ mơ, choáng váng. Qua khe rèm bị gió thổi tốc lên, cậu thấy mặt trời đã bắt đầu xuống núi. Bên ngoài ồn ào huyên náo, ngồi kiệu hoa không bao lâu thì đã đến Trương gia.
Lúc này hơn nửa người trong thôn đều đã tập trung ở đây, không khí sôi động vô cùng. Cậu bước xuống kiệu, dù không nhìn cũng biết có vô số con mắt đang đổ dồn vào mình. Cảm giác lúng túng, không nơi nương tựa trỗi dậy mãnh liệt trong lòng cậu.
"Không được nhìn, không được nhìn nhé! Đứa nào dám trêu ghẹo là ta thù đấy, lần sau nhà đứa nào cưới vợ ta sẽ tới náo động phòng cho biết tay!"
Trương Phóng Viễn chẳng màng lễ nghi, trực tiếp nắm chặt lấy tay Hứa Hòa, lớn giọng quát đám người đang đứng xem lễ xung quanh.
Dẫu biết tiệc cưới là lúc có thể đùa giỡn không phân lớn nhỏ, nhưng đám thanh niên vẫn rất sợ Trương Phóng Viễn, không ai dám trêu chọc bừa bãi nữa, chỉ đứng bên cạnh cười hì hì.
Hứa Hòa như con thuyền nhỏ tìm được bến đỗ, lòng cảm thấy an tâm hơn nhiều. Cậu cúi đầu tiến vào trung đường Trương gia. Sau khi hai người làm lễ bái đường, cậu được đưa thẳng vào tân phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



