Kim ca nhìn Lư Dương đang quỳ dưới chân mình, gương mặt tràn đầy vẻ giễu cợt. Hắn khom người, bàn tay đột nhiên vuốt ve trên mặt Lư Dương.
Tên Kim ca này vốn là kẻ ham mê sắc đẹp. Nghệ sĩ dưới trướng hắn đương nhiên đều là những mỹ nhân được tuyển chọn kỹ lưỡng. Nhớ năm đó, hắn liếc mắt một cái đã nhìn trúng Bạch Thanh Vi trên đường phố cũng chính là vì khuôn mặt kia của cô.
Lư Dương có thể ký hợp đồng dưới trướng hắn, ngoại hình đương nhiên không có gì để chê, đúng chuẩn kiểu "tiểu thịt tươi" đang thịnh hành, gương mặt thanh tú, không ẻo lả cũng chẳng bóng bẩy.
Kim ca ngay từ đầu đã nhắm trúng gương mặt này của Lư Dương. Nhìn cậu, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng khác lạ, ngón tay mập mờ vuốt ve khóe môi Lư Dương, giọng điệu cũng hạ thấp xuống:
"Muốn tôi tha cho cậu? Được thôi, chỉ cần cậu tình nguyện theo tôi một thời gian, tôi liền bỏ qua cho cậu, thấy thế nào?"
Toàn thân Lư Dương run lên bần bật, trong lòng dâng lên một nỗi ghê tởm tột độ. Cậu bị đóng băng hoạt động vốn là vì Kim ca muốn bao nuôi nhưng cậu không đồng ý. Giờ đây nghe lại những lời này, Lư Dương chỉ cảm thấy nhục nhã. Theo phản xạ tự nhiên, cậu bỗng nhiên đẩy mạnh Kim ca ra.
…
Đúng như lời Tạ Tâm Di nói, nhà của cô ấy và Vương Phong nằm ở khu biệt thự ngoại ô, cách khu phố cổ nơi Thanh Phong Quan tọa lạc thực sự khá xa.
Bạch Thanh Vi đi bộ một lát rồi trực tiếp vẽ một tấm Ngự Phong Phù.
Tạ Tâm Di đi bên cạnh Bạch Thanh Vi, liền thấy cô dán tấm phù lên người, ngay sau đó bước đi nhanh như bay, lướt đi như một cơn gió, không hề cảm thấy mệt mỏi, mặt không đỏ khí không suy. Cứ như người vừa rồi còn mệt đến thở hồng hộc không phải là cô vậy.
Tạ Tâm Di có chút kinh ngạc: "Lá bùa này hữu dụng đến thế sao?"
Cô ấy chần chừ đi theo sau lưng Bạch Thanh Vi, rất nhanh hai người đã tới trước cửa nhà.
Đi một quãng đường dài như vậy nhưng Bạch Thanh Vi vẫn sảng khoái, không hề có một giọt mồ hôi, hơi thở bình ổn, hoàn toàn không giống người vừa đi bộ mấy chục cây số. Cô nhìn ngôi biệt thự phía trước, phủi phủi bụi trần trên áo rồi hỏi:
"Tạ Tâm Di, đây chính là nhà ngươi ư?"
Trước mặt Bạch Thanh Vi và Tạ Tâm Di là một căn biệt thự sang trọng. Bên trong lẫn bên ngoài đều treo vải trắng, cửa chính mở rộng, thỉnh thoảng có người ra vào. Những người này đều mặc đồ đen, xem ra đúng là nơi này rồi.
Tạ Tâm Di nhìn cánh cửa nhà mình, gật đầu: "Đúng, đây là nhà tôi..."
Cô ấy không ngờ mình còn có thể trở về đây theo cách này.
Bạch Thanh Vi liếc nhìn cô ấy, nói: "Vào xem thử đi."
Tạ Tâm Di bỗng nhiên thấy có chút lo sợ khi đứng trước cửa nhà, cô ấy chỉ vào mũi mình, ngập ngừng: "Tôi... tôi cứ thế mà đi vào sao?"
Bạch Thanh Vi như chợt nhớ ra, đáp: "Chờ chút."
Nói đoạn, Tạ Tâm Di thấy Bạch Thanh Vi lấy từ trong túi ra một lá bùa, dán lên người mình. Lá bùa đó nhanh chóng tan biến vào trong cơ thể cô ấy. Tạ Tâm Di cảm thấy cơ thể vốn đang trong suốt của mình dường như có chút thay đổi, mà dường như cũng chẳng có gì khác biệt.
Cô ấy gãi đầu, thấp thỏm hỏi: "Đại sư, đây là..."
Bạch Thanh Vi nở nụ cười bí hiểm: "Một thứ tốt. Chút nữa đi vào, chồng ngươi có thể nhìn thấy ngươi. Nhưng lát nữa vào trong, ngươi phải kiềm chế một chút, phải nghe lời ta, rõ chưa?"
Tạ Tâm Di do dự gật đầu.
Giây tiếp theo, Bạch Thanh Vi đẩy cô ấy một cái, thân thể Tạ Tâm Di liền bay vào trong cửa chính. Bạch Thanh Vi chậm rãi theo sau, hai người một trước một sau tiến vào nhà.
Nhà Vương Phong dường như đang tổ chức tang lễ lớn, cửa mở rộng, khách khứa đến phúng viếng khá đông nên không ai chú ý đến sự xuất hiện của Bạch Thanh Vi. Cô ấy dễ dàng bước thẳng vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)