Lúc rời khỏi nhà họ Trần, bán hết đồ đạc trong nhà được hơn một trăm văn, sau đó nhờ người rán bánh mất hai mươi văn, hiện giờ trong tay chỉ còn một trăm hai mươi văn.
Điền Ngọc Hoa định đem cầm bộ áo bông mùa đông, trước mắt vượt qua khó khăn rồi tính tiếp, chờ sau này đỡ hơn thì chuộc áo về.
Đây cũng là cách cứu gấp của người nghèo.
Mấy năm trước đã từng làm vậy rồi. Khi Trần Viễn Chí bị bệnh, Trần Lương thị không chịu bỏ tiền mời lang trung, không còn cách nào khác, chỉ đành bán một chiếc vòng tay của Điền Ngọc Hoa, đó cũng là của hồi môn của nàng.
Giờ thiếu cái ăn, lại phải đem cầm áo.
Vì thế, đơn giản uống chút cháo loãng, Trần Đức Thiện liền gói hai chiếc áo bông dày mà Điền Ngọc Hoa đã sửa soạn thành một bọc nhỏ rồi lên đường.
Bây giờ đi tới trấn cũng không tiện nữa, Trần Đức Thiện phải giẫm trên đường bùn lầy, đi bộ mấy dặm tới bến đò sông Đào Hoa, rồi tốn hai văn tiền qua sông, mới có thể vào chợ mua lương thực.
Đây chính là chỗ khó của việc sống ở nông thôn. Chỉ đi một chuyến vào chợ, dù chưa mua thứ gì cũng đã mất trắng bốn văn.
Rất nhiều người vì tiết kiệm số tiền ấy mà cả đời cũng hiếm khi qua sông đi chợ mấy lần.
Tiễn Trần Đức Thiện đi, tiểu sơn cốc lại khôi phục vẻ yên tĩnh, chỉ còn tiếng chim hót và tiếng suối róc rách.
Ánh mặt trời xua tan tia sương mù cuối cùng, rải hơi ấm xuống thung lũng còn ướt đẫm, nhiệt độ cũng dần tăng lên.
“Nhân lúc trời nắng, chúng ta mau đi hái thảo dược, sau này còn đem bán lấy tiền.”
Điền Ngọc Hoa xắn tay áo, cầm cuốc và sọt lên chuẩn bị đi ra ngoài.
Nàng biết tiền cầm áo cũ không đổi được bao nhiêu lương thực, nhất định phải tranh thủ lúc trời quang mà hái thêm dược liệu.
Giờ đã khác lúc còn ở nhà họ Trần, khi ấy đào thuốc còn phải lén lút, đề phòng tất cả mọi người.
Còn bây giờ là muốn đào bao nhiêu cũng được, hơn nữa trong khe núi nhỏ thế này cũng chẳng có ai khác tới hái, điều cần nhất chính là tranh thủ thời tiết, hái càng nhiều càng tốt.
Trần Thất Tinh và Trần Viễn Chí tích cực hưởng ứng, bọn họ cũng mong bán được nhiều tiền hơn một chút, dù chỉ mua thêm một nhúm muối hoặc một miếng mạch nha rẻ nhất cũng tốt.
Vì sườn núi đã bị Trần Thanh Chi và Trần Viễn Chí hái qua, nên Điền Ngọc Hoa định xuống dốc, tới bãi cỏ ven khe suối để đào thuốc.
Trần Thanh Chi muốn đi theo nhưng Điền Ngọc Hoa đã có sắp xếp khác: “Hỉ Bảo, con và tiểu cữu cữu ở nhà. Chờ mặt trời lên thì bảo cữu cữu đem số dược liệu hôm qua chưa khô hẳn ra phơi lại. Còn nữa, đừng để tiểu cữu cữu nghịch lửa, cẩn thận cháy nhà.”
Nhà bây giờ là nhà tranh khung gỗ, phòng hỏa là quan trọng nhất. Dù nàng chỉ ở gần đây thôi nhưng vẫn phải có người trông chừng.
Điền Ngọc Quân là người có tiền sử phạm lỗi. Lúc ngoan thì không sao, chỉ sợ nhất là nhất thời hứng lên gây họa. Trong hai người này, nàng vẫn tin nữ nhi mình hơn.
Nghe nương nói vậy, Trần Thanh Chi cũng không dám để tiểu cữu cữu ở lại một mình nữa.
Quả thực, nhà mình khó khăn lắm mới có được chỗ trú thân như vậy, không thể để tiểu cữu cữu làm hỏng.
Hơn nữa, sau khi vô ý đốt cháy một căn nhà, bóng ma tâm lý của tiểu cữu cữu vẫn luôn rất lớn.
Vì vậy, công việc trong tiểu sơn cốc được chia làm hai nhóm.
Điền Ngọc Hoa dẫn theo hai nhi tử, men theo bờ suối cẩn thận đào thuốc.
Còn trên sườn núi lại là một cảnh bận rộn khác.
Trần Thanh Chi đem số thảo dược trước đó trải dưới đất và trên sàng lưới, còn chưa khô hẳn, mang hết ra ngoài phơi nắng.
Số thảo dược này đã phơi dưới đất một ngày, nhiều cây vẫn còn tươi nguyên, nhất định phải đem ra hong nắng mới được.
Trần Thanh Chi dứt khoát đem thuốc ra sườn cỏ, trực tiếp treo lên những cành cây bụi, như vậy phơi sẽ nhanh hơn.
Chỉ là cách này số lượng thuốc phơi được có hạn, dù sao Trần Thanh Chi giờ mới sáu tuổi, tay chân ngắn ngủn, muốn treo thuốc lên cành cũng chẳng dễ dàng.
Nàng cứ chạy qua chạy lại bận rộn không ngừng.
Ở bên kia, Điền Ngọc Quân đã hoàn toàn chìm đắm trong công việc thủ công của mình.
Hắn không còn thỏa mãn với việc đan những cái sàng lưới nho nhỏ nữa, mà bắt đầu thử làm thứ lớn hơn theo kiểu “giống như mái nhà” mà bản thân hiểu được.
Vì thế, hắn bắt chước dáng vẻ mấy ngày trước xem người ta dựng lều, trước tiên vạch một hình vuông đại khái trên mặt đất, sau đó cắm bốn cây tre xuống bùn làm cột, rồi buộc ngang dọc thêm mấy cành cây.
Việc này đối với Điền Ngọc Quân rất khó. Thỉnh thoảng buộc không chặt, hắn sốt ruột đến giậm chân, có lúc buộc xong lại phát hiện rộng hẹp không đều, đành tháo ra làm lại.
Không có ai chỉ điểm, những việc này đối với Điền Ngọc Quân quả thật không dễ, nhưng hắn làm cực kỳ chăm chú, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mịn cũng không buồn lau.
Trần Thanh Chi thỉnh thoảng chạy tới xem, đưa nước cho hắn, hoặc giúp giữ chặt cây cột đang lay động, còn không quên cổ vũ: “Tiểu cữu cữu, làm tốt lắm! Đúng rồi, chính là như vậy, cái giá rất vững!”
Nàng nhìn ra tiểu cữu cữu làm sai chỗ nào, nhưng không nói, cứ để Điền Ngọc Quân tự mình nghĩ.
Trí lực của tiểu cữu cữu có tổn hại, nàng hy vọng kiểu không ngừng suy nghĩ thế này sẽ giúp hắn tiến bộ.
Dưới sự cổ vũ của Trần Thanh Chi, nửa ngày trôi qua, Điền Ngọc Quân vậy mà thật sự dựng được một cái giá phơi hai tầng dài hai mét, rộng khoảng một mét.
Tuy xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng kết cấu coi như chắc chắn.
Lại đặt mấy cái sàng lưới hắn đan lên trên cái giá lớn ấy, nhìn vào quả thật cũng ra hình ra dáng.
Trong mắt người bình thường, chuyện này đơn giản chỉ như trò trẻ con, nhưng đối với Điền Ngọc Quân thì khác, đối với nhà họ Trần lại càng khác.
Đây là thành quả do hắn tự mình hoàn thành.
Nàng lập tức động tay, chuyển một số thảo dược còn chưa hong ra hẳn sang giá mới, quả nhiên tiện hơn nhiều.
Điền Ngọc Quân được cổ vũ, tinh thần càng thêm hăng hái.
Hắn lại bắt đầu suy nghĩ làm sao dựng cái giá cao hơn, chắc hơn, thậm chí còn muốn chồng thêm một tầng nữa lên trên.
Đợi tới khi ba người Điền Ngọc Hoa mang đầy giỏ chiến lợi phẩm trở về, nhìn thấy chiếc giá phơi mới tinh kia, ai nấy đều kinh ngạc không thôi, liên tục khen ngợi Điền Ngọc Quân.
Điền Ngọc Quân cười vô cùng vui vẻ, nói sau này sẽ dựng đầy chỗ này thành giá, để tỷ tỷ và Hỉ Bảo phơi thật nhiều thật nhiều thảo dược.
Số dược liệu mới hái về theo lệ phải xử lý trước, phủi bớt đất cát.
Lần này, vì có giá phơi do Điền Ngọc Quân làm, mọi người dứt khoát rửa sạch thảo dược một lượt, địa điểm chính là ở con khe suối nhỏ.
Trần Viễn Chí và Trần Thất Tinh phụ trách gánh nước, rửa thuốc, còn Điền Ngọc Hoa và Trần Thanh Chi thì phụ trách phân loại chỉnh lý.
Thảo dược sau khi rửa sạch còn ướt đẫm, trực tiếp trải lên sàng lưới trên giá phơi. Được mặt trời hong, gió núi thổi qua, khô cũng nhanh hơn.
Bận rộn xong với thảo dược, cả nhà lúc này mới bắt đầu ăn cơm.
Vẫn là bột ngô nấu sệt, thêm ít bồ công anh chần nước làm rau. Vị đắng nhè nhẹ khiến Trần Thanh Chi ăn mà nhíu chặt mày.
Không biết phụ thân có thể mang về bao nhiêu lương thực. Loại cháo sệt này không chỉ khó ăn, quan trọng hơn là mấy đứa trẻ đang tuổi lớn, ngày chỉ ăn hai bữa thế này rất dễ suy dinh dưỡng.
Bởi vì ở nhà họ Trần tại Quan Âm Bá ăn uống vẫn luôn thiếu thốn, hai ca ca đều gầy tong teo như que củi, chiều cao hoàn toàn không bằng những đứa trẻ cùng tuổi khác.
Ăn xong, Điền Ngọc Hoa tranh thủ san phẳng mảnh đất chất đồ bên ngoài, nhân lúc đất còn ẩm để chuẩn bị gieo rau.
Hai ngày trước dọn lán cỏ, lớp đất tơi xúc ra từ trong lán đều đổ lên sườn dốc, rất màu mỡ. Giờ đã mưa xuống rồi, chỉ cần gieo hạt, qua mấy ngày là có rau ăn.
Trong tay nàng vốn đã có sẵn hạt giống.
Vợ chồng Điền Ngọc Hoa ở Quan Âm Bá phụ trách trồng trọt. Bình thường hạt giống lương thực quý giá phải cất bên chính phòng, nhưng hạt giống rau thì không đáng tiền, lại không chiếm chỗ, tiện tay để luôn ở gian nhà sau nơi bọn họ ở, lúc rời đi tự nhiên cũng mang theo.
Lúc nãy nàng vừa xem qua, trong nhà cộng thêm ít hạt giống hàng xóm cho có cải thìa, cà tím, ớt, cà chua và cả đậu đũa.
Không tệ, không tệ.
Rau quả chính là nửa năm lương thực, lại không kén đất. Có những hạt giống này thì có thể trồng thêm nhiều một chút, tiết kiệm được không ít lương thực.
Ngoài số hạt giống rau kia, Điền Ngọc Hoa còn lấy ra túi lương thực: “Trong này còn có chút hạt giống dùng được.”
Bên trong là một ít đậu, là tiền công nuôi bò mà chủ nhà họ Mạnh phát, ngoài bột ngô và gạo ra còn có hai cân đậu tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)