Hồ Dương co cổ, yếu ớt nói:
“Ta là đạo y, chỉ nói ra phương pháp hiệu quả nhất để người khôi phục linh khí thôi mà…”
Bạch Linh Lung buông tay, trong lòng cũng bất lực. Hồ Dương vốn ngốc nghếch, không cần thiết phải so đo với hắn ta.
Chỉ là… hình ảnh Mục Tử Huyền lại tự nhiên hiện lên trong đầu nàng. Thân hình hoàn mỹ, khí chất lạnh lùng. Dù hắn đeo một chiếc mặt nạ xấu xí, nhưng đường nét cằm lộ ra lại vô cùng tinh xảo, khiến người ta không khỏi muốn khám phá gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ ấy.
Nếu như…
“Phi phi phi!”
Sao mình cũng trở nên đê tiện thế này?
Bạch Linh Lung lắc đầu liên tục, vội vàng xua tan những ý nghĩ không đứng đắn trong đầu. Đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng đánh nhau. Bạch Linh Lung sững lại, thầm kêu không ổn, lập tức thu Hồ Dương lại, rồi xông ra ngoài.
Mục Tử Huyền tay cầm kiếm, chắn trước cửa. Khí thế lạnh lẽo bá đạo khiến Ngự Lâm Quân như gặp đại địch.
Dù hoàng đế là chí tôn, nhưng Mục Tử Dận đối diện với người đệ đệ này cũng không khỏi căng thẳng, không dám tùy tiện hành động. Nhưng vừa rồi trong Thái Cực Cung vang lên tiếng kêu thảm thiết, lại còn lan ra một luồng khí tức bất an, lập tức phá vỡ thế giằng co.
“Linh Vương, mau tránh ra!!” Mục Tử Dận phất tay áo, quát lớn:
“Ngươi làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, còn xứng với phụ hoàng đã yêu thương ngươi sao?”
Hắn ta cố lấy chữ hiếu làm điểm đột phá, muốn thuyết phục Mục Tử Huyền.
“Ngươi để một kẻ lai lịch không rõ mạo phạm long thể của phụ hoàng, không chỉ khiến hoàng thất mất mặt, mà còn là đại bất kính. Nếu ngươi còn chút hiếu tâm, lập tức lui xuống!”
Đối mặt với lời lẽ đanh thép như vậy, Mục Tử Huyền vẫn bình tĩnh, ánh mắt trong trẻo. Thanh Long Ngâm Hàn Sương trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra từng tiếng kiếm minh, uy thế dâng trào như đang thay hắn trả lời.
“Được, rất tốt!!” Mục Tử Dận hít sâu một hơi, ánh mắt trầm xuống:
“Người đâu, bắt Linh Vương cho trẫm sống chết không luận!”
Đám Ngự Lâm quân hơi sững lại, rồi lập tức xông về phía Mục Tử Huyền. Bọn họ đều là tinh anh trong tinh anh. Dù trong lòng kiêng kỵ Linh Vương, nhưng phục tùng mệnh lệnh là bản năng của Ngự Lâm Quân dù biết rõ là đi vào chỗ chết, cũng tuyệt không lùi bước.
Trong chốc lát, kiếm quang lóe lên, vô số sát chiêu đồng loạt đổ dồn về phía Mục Tử Huyền. Hắn xoay người một vòng, vô số kiếm mang bắn ra, hóa giải từng chiêu một. Nhưng vừa phá xong một đợt, lại có vô số sát chiêu tiếp nối, gần như không cho hắn chút thời gian thở dốc. Đây chính là sự đáng sợ của Ngự Lâm Qquân.
Bọn họ phối hợp ăn ý, như một tấm lưới khổng lồ không một kẽ hở, quyết tâm nghiền nát kẻ bị vây bên trong. Nếu là người khác, e rằng không trụ nổi một hiệp. Cũng chỉ có Mục Tử Huyền đệ nhất thần tướng Đại Chu mới có thể cầm cự được hai hiệp.
“Biến trận!”
Thống lĩnh Ngự Lâm Quân quát lớn. Trong nháy mắt, toàn bộ đội hình thay đổi, hình thành một sát trận tru diệt. Mục Tử Huyền cảm nhận được sát khí trong chiến trận, ánh mắt lóe lên hàn mang. Hắn biết… mình không thể tiếp tục nương tay nữa. Tiếp theo, muốn sống sót, hắn buộc phải giết người.
“Kiếm—khởi!”
“Keng!”
Mục Tử Huyền ném thanh Long Ngâm Hàn Sương lên không trung. Thân kiếm bạc trắng rung lên dữ dội, vang lên từng tiếng long ngâm.
Đám Ngự Lâm Quân theo bản năng nhìn về thanh kiếm kia. Cảm nhận được sát ý khủng bố tỏa ra, ai nấy đều căng thẳng đến cực điểm. Đây chính là tuyệt kỹ thành danh của Linh Vương – Kiếm động long ngâm!
“Dừng tay!!”
Một tiếng quát lạnh vang lên. Mọi người đều bất giác dừng lại, đồng loạt nhìn về phía cửa Thái Cực Cung.
Bạch Linh Lung từ bên trong bước ra. Đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
“Thái Thượng Hoàng… ta đã cứu sống.”
“Hoang đường!!”
Mục Tử Dận tức đến bật cười, trầm giọng nói:
“Chính trẫm đã xác nhận, Thái Thượng Hoàng đã tắt thở, các thái y cũng đều bó tay. Ngươi một kẻ lai lịch không rõ lại dám nói đã cứu sống người?”
“Các ngươi không làm được, không có nghĩa là ta không làm được.” Bạch Linh Lung ngạo nghễ ngẩng đầu, giọng điệu kiêu ngạo vô cùng.
“Hoang đường! Quá hoang đường!!” Mục Tử Dận không muốn nghe thêm, phất tay quát:
“Ngự Lâm Quân nghe lệnh, bắt hai kẻ loạn thần tặc tử này lại!”
“Trẫm xem ai dám!!”
Lại một tiếng quát lạnh vang lên từ bên trong Thái Cực Cung. Mọi người sững sờ, rồi đồng loạt kinh hãi nhìn về phía cửa. Chỉ thấy một lão nhân mặc long bào từ bên trong bước ra. Dù bước chân còn loạng choạng, nhưng uy nghi của bậc đế vương năm xưa vẫn không hề suy giảm.
“Tham kiến Thái Thượng Hoàng!”
Toàn bộ Ngự Lâm Quân quỳ rạp xuống.
Mục Tử Dận nhìn thấy Thái Thượng Hoàng, vẫn không thể tin nổi:
“Chuyện này… sao có thể?!”
“Thế nào? Hoàng Đế, ngươi rất mong trẫm chết sao?” Thái Thượng Hoàng nheo mắt, lạnh lùng nhìn hắn ta. Uy áp vô hình lan tỏa, khiến Mục Tử Dận lập tức tỉnh táo lại.
“Không dám!” Mục Tử Dận cúi đầu, mồ hôi lạnh tuôn ra.
“Thái Thượng Hoàng bình an, trẫm vô cùng mừng rỡ.”
Lúc này, Mục Tử Huyền và Bạch Linh Lung cũng kịp phản ứng, chuẩn bị hành lễ.
“Không cần đa lễ.” Ánh mắt Thái Thượng Hoàng nhìn hai người trở nên dịu lại, đặc biệt khi nhìn Bạch Linh Lung còn nở một nụ cười ôn hòa.
“Lần này trẫm có thể sống lại… là nhờ ngươi.”
Bạch Linh Lung vội vàng xua tay, cũng học theo cách khách sáo:
“Đó là do Thái Thượng Hoàng phúc thọ vô lượng, Diêm Vương cũng không dám thu ngài.”
“Ha ha, vừa rồi ngươi chẳng phải nói Diêm Vương không dám cướp người từ tay ngươi sao?”
Bạch Linh Lung lập tức xấu hổ. Nàng không ngờ Thái Thượng Hoàng tỉnh lại nhanh như vậy, thậm chí còn có thể xuống giường đi lại. Không hổ là bậc đế vương năm xưa sinh mệnh lực quả thật khác thường.
Thái Thượng Hoàng thu lại nụ cười, nhìn sang Mục Tử Dận, nhàn nhạt nói:
“Thỉnh cầu của Tử Huyền, trẫm chấp thuận.”
“Thái Thượng Hoàng, không thể!” Mục Tử Dận hoảng hốt kêu lên:
“Việc này không hợp quy củ. Bạch Linh Lung và Lâm Mộ Hàn đã có hôn ước, nay lại muốn ban hôn cho Linh Vương và Bạch Linh Lung thiên hạ sẽ nhìn hoàng thất ta ra sao?”
“Ý trẫm đã quyết.” Thái Thượng Hoàng không cho hắn ta cơ hội phản bác.
“Hiện tại Bạch Linh Lung chưa chính thức nhập môn. Chỉ cần công bố với thiên hạ rằng nàng ấy và Linh Vương hai bên tình nguyện, tự nhiên có thể dẹp yên lời bàn tán.”
Sắc mặt Mục Tử Dận trở nên cực kỳ khó coi việc này chẳng khác nào không cho hắn ta chút thể diện nào với tư cách hoàng đế.
Trái lại, Bạch Linh Lung trong lòng lại đắc ý. Thái Thượng Hoàng đúng là lợi hại xử lý dứt khoát, không chút do dự. Không uổng công nàng vừa rồi tốn bao nhiêu sức cứu người.
“Huyền Nhi, các ngươi theo trẫm vào.”
Mục Tử Huyền khẽ sững, rồi nhìn Bạch Linh Lung một cái, ra hiệu nàng cùng đi vào.
Mục Tử Dận sắc mặt âm trầm, siết chặt nắm tay, chỉ có thể đứng đó nhìn ba người quay lại Thái Cực cung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


