Không biết hôm nay là ngày gì mà bến sông đông nghịt người.
Khương Ninh Tuệ và Mục tẩu chen chúc hồi lâu mới vào được bên trong, kết quả lại bị dòng người xô đẩy làm lạc mất nhau.
Nàng tìm mãi vẫn không thấy Mục tẩu.
Trước mắt toàn là người với người, muốn chen vào tìm cũng không được.
Nàng bèn nhanh chóng mua ít cá tôm rồi xách về tiểu viện trước, xem thử có gặp Mục tẩu không.
Vừa mới thoát khỏi đám đông, cổ tay nàng đột nhiên bị người ta nắm chặt.
Lực siết lớn đến mức cánh tay nàng đau nhức, tê dại.
Chưa kịp quay đầu, nàng đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Được lắm, Khương Ninh Tuệ! Phụ thân cực khổ làm thuê cả ngày mới kiếm được hai văn tiền, vậy mà ngươi chẳng chớp mắt đã tiêu hai văn mua cá tôm. Có tiền không biết hiếu kính phụ mẫu, lại lén lút tự mua đồ ngon cho mình ăn!”
Khương Ninh Tuệ nhìn người chặn trước mặt.
Là đệ đệ nàng, Khương Xương.
Chính vì hắn ta mà phụ thân và mẫu thân nàng mới mua chuộc thầy bói lừa gạt nhà họ Triệu.
Thứ nhất, Khương Xương đã đến tuổi đón dâu, trong nhà muốn tìm cho hắn ta một mối hôn sự tốt.
Thứ hai, hắn ta từng cãi nhau với người khác, trong lúc nóng giận đã đánh người bị thương. Bên kia đòi nhà họ Khương bồi thường ba lượng bạc, nếu không sẽ kiện lên quan phủ, để Khương Xương ngồi tù.
Người nhà họ Khương đương nhiên không muốn độc đinh trong nhà chịu cảnh lao ngục.
Vì vậy...
Họ mới “bán” nàng.
Khương Ninh Tuệ tức đến mức mặt trắng bệch.
Người bắt nạt nàng nhiều nhất...
Ngoài đệ đệ, chính là phụ mẫu nàng.
Ở nhà họ Triệu, tuy nàng phải nhìn sắc mặt công công bà bà mà sống, nhưng ít ra cũng không bị đánh chửi mỗi ngày.
Thấy bàn tay Khương Xương sắp thò vào tay áo mình, Khương Ninh Tuệ dốc hết sức đẩy mạnh hắn ta.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuất giá, nàng dám phản kháng Khương Xương.
Hắn ta sửng sốt giây lát, rồi ánh mắt trở nên hung dữ.
“Con tiện nhân! Dám đẩy ta? Tin ta về nói với phụ thân và mẫu thân, để họ đánh chết ngươi không?”
Khương Ninh Tuệ tuy sợ hãi nhưng vẫn cố ép bản thân bình tĩnh.
Hiện giờ nàng là con dâu nhà họ Triệu.
Không còn là nữ nhi nhà họ Khương nữa.
Dẫu phụ mẫu có thế nào, cũng không thể ngang nhiên đến nhà họ Triệu làm càn.
Huống hồ...
Trong tay nàng cũng nắm một bí mật của họ.
Bí mật ấy giống như lưỡi dao hai lưỡi.
Có thể uy hiếp nhà họ Khương, nhưng cũng có thể khiến chính nàng bị thương.
Chính vì nó mà ngày nào nàng cũng dằn vặt, đêm nào cũng mất ngủ.
Khi Khương Xương lại xông tới, Khương Ninh Tuệ ôm chặt tay áo: “Nếu ngươi dám cướp đồ của ta, ta sẽ lập tức về nói với công công bà bà và phu quân rằng các ngươi đã mua chuộc thầy bói để lừa gạt nhà họ Triệu. Đến lúc đó xem nhà họ Triệu có chịu bỏ qua cho các ngươi không!”
Động tác của Khương Xương khựng lại.
Hắn ta trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi dám nói cho nhà họ Triệu biết? Ngươi tưởng mình sẽ thoát được chắc?”
Đầu ngón tay Khương Ninh Tuệ siết chặt tay áo đến trắng bệch, run lên không ngừng: “Ta không định trốn. Cùng lắm thì cá chết lưới rách. Mạng ta rẻ mạt, chết hay ngồi tù cũng chẳng sao. Chỉ không biết ngươi với phụ thân mẫu thân có chịu nổi cơn giận và sự trả thù của nhà họ Triệu không.”
Quả nhiên, Khương Xương bị những lời ấy làm cho chột dạ.
Hắn ta hiểu ít nhiều về nhà họ Triệu.
Lại biết Triệu Tri Học là tú tài.
Nếu hắn ta biết chuyện này, nhất định sẽ không bỏ qua, thậm chí thật sự có thể khiến cả nhà họ Khương phải vào đại lao.
Nhưng Khương Xương vẫn không nuốt nổi cục tức.
Người tỷ tỷ bị hắn ta bắt nạt hơn mười năm nay, trước mặt hắn ta chỉ biết khóc lóc van xin.
Vậy mà sau khi gả đi, lại dám lên mặt với hắn ta.
Sao hắn ta chịu nổi?
Không cướp được tiền thì đánh nàng một trận cũng được.
Nghĩ vậy, Khương Xương giơ nắm đấm lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


