"Tốt tốt, uống nhiều trà! Trước đây ta từng nghe người ta nói, các vị lão gia trên huyện đều thích uống trà, chúng ta đây không phải cũng được uống rồi à."
Tiết lão hán nói chắc nịch, mặc kệ nóng, lại vui vẻ uống thêm hai ngụm.
Trong ánh hoàng hôn, xuyên qua làn khói nước trong chén trà, nhìn gia đình sum vầy trong tiểu viện xập xệ, trong lòng Vân Thiền cảm thấy ấm áp, đã bao lâu rồi nàng chưa được tận hưởng khoảnh khắc gia đình đoàn tụ, tiếng cười rộn ràng như vậy?
-
Sáng sớm, trời còn mờ mịt, trong cơn mơ màng, Vân Thiền cảm thấy bên cạnh có tiếng động sột soạt, mở mắt ra thì thấy trượng phu đã thức dậy.
"Người muốn lên huyện à?" Vân Thiền dụi mắt.
"Ừm."
Nàng lập tức tỉnh táo hơn phân nửa, chống người dậy kéo tay áo trượng phu: "Ta cũng muốn đi!"
Cây chỉ cụ hái trên núi nàng muốn nấu thành đường mang đi bán, nhân lúc này bán thỏ, nàng đi cùng, vừa hay xem thử đường ở huyện bán như thế nào, hình thức ra sao, định giá thế nào, điều tra thị trường trước khi làm sản phẩm cũng rất quan trọng.
Tiết Minh Chiếu nhìn tiểu tức phụ còn đang ngái ngủ, hắn đưa tay khẽ chạm vào vai nàng, Vân Thiền lập tức run lên dưới tay trượng phu, đau!
Vân Thiền biết hắn nói đúng, bản thân nàng cũng cảm thấy hơi mệt, nhưng lần sau trượng phu lên huyện còn không biết là khi nào, bỏ lỡ lần này không biết phải đợi đến bao giờ.
Nàng ngước mắt nhìn hắn, kéo tay áo hắn nũng nịu: "Hôm nay ta không mệt đâu, chỉ cần ngươi xách thỏ là được."
Cuối cùng hắn im lặng một lúc, khẽ thở dài đáp: "Mặc y phục đi."
Nhìn khuôn mặt vui vẻ của Vân Thiền, Tiết Minh Chiếu xoay người ra khỏi phòng, rải một nắm rau vụn cho mấy con gà nhốt ở sân sau, sau đó dọn dẹp chuồng gà, lấy ra mấy quả trứng gà, chọn hai quả rồi gõ cửa nhà họ Ngô bên cạnh.
Nhà họ Ngô có một con lừa, đặt lên xe đẩy, chạy đến huyện sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, vốn dĩ phải đi nửa canh giờ, mà đi xe lừa chỉ cần một khắc.
Nếu chỉ có một mình hắn thì hắn đã tự đi rồi, hiện giờ muốn dẫn theo Vân Thiền thì mượn xe lừa vẫn tốt hơn, hôm qua mới từ trên núi xuống, cho dù nàng không nói thì Tiết Minh Chiếu cũng biết, chân nàng nhất định vẫn còn đau.
Sau bữa sáng, Vương Hương Nguyệt nhìn theo bóng dáng hai người đánh xe đẩy đi xa, quay người hỏi Tiết lão hán đang chất củi.
"Lúc chúng ta mới thành thân, có quấn quýt như chúng nó không? Đi đâu cũng phải dính lấy nhau."
Tiết lão hán cười khà khà, bước tới nắm lấy tay nương tử: "Bây giờ chúng ta không phải cũng quấn quýt à? Ta đốn củi, bà nấu cơm, đi đâu cũng ở bên nhau."
Vương Hương Nguyệt đỏ mặt, vuốt lại tóc mai, đẩy lão già một cái.
"Ai quấn quýt với ông."
Xe lừa men theo đường đất đi về phía đông, Vân Thiền ngồi phía sau, ôm hai con thỏ nhìn ngắm xung quanh, đi ra khỏi thôn khoảng 100 – 200m thì vẫn có thể nhìn thấy những cánh đồng rộng lớn, đi xa hơn nữa thì hoang vu.
Tiết Minh Chiếu thong thả quất roi, một khắc sau, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng một tòa thành thấp bé.
Đi gần hơn một chút, Vân Thiền nhìn rõ hai chữ lớn khắc trên tường đá thành - Huyện Nguyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



