Tên của đứa bé, Cố Tự Bắc không hỏi ý kiến cô nữa. Anh quyết định gọi là Úc Tiểu Mễ, vì đứa bé trông rất trắng trẻo, giống như hạt gạo. Tất nhiên, cái tên này rất tùy tiện.
Cố Tự Bắc nghĩ nếu sau này lớn lên, không thích thì có thể đổi tên khác hay hơn. Hiện tại anh đang rối bời, cũng không biết đặt tên gì cho hay.
Giấy khai sinh đã làm xong. Úc Tinh Ngữ không quan tâm đứa bé tên là gì. Hàng ngày cô đều nhìn ra ngoài cửa sổ, khi buồn chán thì lướt điện thoại. Khi Cố Tự Bắc nói chuyện với cô thì cô có thể trả lời vài câu, còn không nói gì thì cô cứ cúi đầu chìm đắm trong thế giới của mình.
Trước khi xuất viện, Cố Tự Bắc hỏi cô: “Em định đến trung tâm ở cữ hay để anh ở nhà chăm sóc hai mẹ con?”
Về cách chăm sóc trẻ sơ sinh, Cố Tự Bắc đã học cách tắm cho bé và ứng phó với các tình huống có thể xảy ra từ y tá. Nếu ở nhà có việc gì thì luôn có người sẵn sàng hỗ trợ, chỉ là người đó ở trong một tòa biệt thự khác bên cạnh.
Nhưng Úc Tinh Ngữ nói: “Vậy thì đến trung tâm ở cữ đi.”
Trung tâm ở cữ có phong cảnh đẹp, là biệt thự có khu vườn, chuyên nghiệp và cẩn thận. Ban đêm đứa bé được nhân viên chăm sóc. Thức ăn cũng là các bữa ăn dinh dưỡng, cũng có chuyên gia kích sữa. Tuy vậy nhưng dù cố gắng cũng không kích cho cô được. Cố Tự Bắc cũng ở đây qua đêm.
Thoạt nhìn thì có vẻ tốt, nhưng ban đêm Úc Tinh Ngữ ngủ không ngon. Cả đêm không ngủ được, tóc cũng rụng nhiều.
Từ khi Cố Tự Bắc chăm sóc cô, cô dần dần mập lên. Trước khi sinh, cánh tay có chút mỡ, nhưng trong nửa tháng ở trung tâm ở cữ, cô gầy đi rất nhanh.
Cố Tự Bắc biết cô không thích nơi này. Anh đã hỏi cô có muốn về nhà không, Úc Tinh Ngữ từ chối.
Cố Tự Bắc nhìn cô với vẻ mặt nặng nề, nhưng không nói gì.
Cố Tự Bắc không biết đã đi đâu làm việc rồi.
Trước khi quyết định rời đi hoàn toàn, Úc Tinh Ngữ thay một chiếc váy dài màu xanh nhạt mà Cố Tự Bắc đã mua cho cô không biết từ lúc nào. Chiếc váy hơi rộng, có dây đai ở eo. Cô buộc bừa một cái nơ bướm, lấy giấy tờ từ bệnh viện về bỏ vào túi, rồi định rời đi.
Em bé đang ngủ trên giường bên cạnh, cô định nhìn em bé một cái rồi mới đi. Cô đã mua vé xe đến một thành phố xa lạ, rất xa. Đến lúc đó, chắc không ai tìm thấy cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
