Xì, coi ông đây là thằng ngu chắc!
Thế nhưng, tốc độ của Tạ Nguyên Bạch làm sao mà sánh kịp với Lục lão tướng quân. Thêm vào đó, lượng người trên cầu lúc này khá đông đúc, hắn căn bản là không có đường lách. Chỉ vỏn vẹn vài giây sau, hắn đã bị Lục lão tướng quân tóm gọn từ phía sau.
"Hừ! Ta bảo này, ngươi cắm cổ chạy cái gì cơ chứ?!"
Mấy bước bứt phá liên tục ban nãy quả thực khiến người ta mệt bở hơi tai. Hiện tại, thấy Tạ Nguyên Bạch đã bị tóm cổ rồi mà vẫn còn rục rịch muốn chuồn, Lục lão tướng quân không khỏi nổi điên. Lão siết chặt lấy cánh tay của hắn không buông, chỉ sợ sểnh ra một cái là tên tiểu tử này lại tẩu thoát mất.
"Lão phu thấy trên cầu đông người, sợ ngươi bị chen lấn ngã xuống sông nên mới kéo lại. Đúng là làm ơn mắc oán mà!" Lục lão tướng quân bực dọc giải thích. Nói xong, ông buông tay ra, vừa vặn nhìn thấy người gánh hàng rong đã vô tình tông Tạ Nguyên Bạch ngã xuống cầu trong giấc mơ của ông đang đi ngang qua hai người.
Thấy vậy, Lục lão tướng quân mới thở phào nhẹ nhõm. Ông thầm nghĩ, chỉ cần không có kẻ này tông Tạ Nguyên Bạch suýt ngã xuống cầu, thì sẽ chẳng có chuyện con trai ông tốt bụng ra tay cứu giúp nữa.
Hả? Là vậy sao? Nhưng mà người trước mắt này là ai cơ chứ, sao tự dưng lại quan tâm đến mình như vậy?
Đầu óc Tạ Nguyên Bạch lúc này chứa đầy dấu chấm hỏi, hắn bèn dè dặt lên tiếng: "Lão bá, chúng ta... trước đây có quen biết nhau sao?"
Lục lão tướng quân nghe vậy thì cạn lời, hoàn toàn chẳng muốn đáp. Rõ ràng mới mấy ngày trước hai người vừa chạm mặt trên đại điện, thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại, tên Tạ Nguyên Bạch này đã quên sạch ông là ai rồi sao???
Ông vừa định mở miệng mỉa mai vài câu thì chớp mắt một cái, ánh mắt đã va ngay vào gương mặt mà mình đang cất công tìm kiếm.
Sắc mặt Lục lão tướng quân vừa mới dịu xuống đôi chút, nháy mắt đã đen như đáy nồi. Cơn thịnh nộ bắt đầu cuộn trào, ông vung gậy lên, mắng xối xả: "Cái thằng nghịch tử này! Lại ra ngoài tụ tập lêu lổng, đêm hôm không thèm về nhà phải không! Hôm nay mà ta không dạy dỗ lại mi đàng hoàng thì ta không làm cha mi nữa!"
"Cha ơi!!!" Át cả tiếng quát của Lục lão tướng quân là tiếng hét thất thanh như thể gặp quỷ của Lục Kiến Thanh.
"Cha con cái gì! Mi có van xin cũng vô dụng thôi!" Lục lão tướng quân giận dữ gầm lên đáp trả.
Thế nhưng... van xin cái rắm ấy!
Lục Kiến Thanh hoàn toàn bị pha xử lý đi vào lòng đất của cha mình làm cho kinh ngạc đến ngây người. Ông muốn ra tay đánh con thì cứ đánh, nhưng lúc vung gậy lên làm ơn chú ý đến người xung quanh một chút có được không? Đặc biệt là người đang đứng ngay sau lưng ông kìa!
Trơ mắt nhìn Tạ Nguyên Bạch bị đuôi gậy của Lục lão tướng quân thúc mạnh vào bụng đến mức ngửa ngặt ra sau, sắp sửa ngã nhào xuống bậc đá, Lục Kiến Thanh liền bộc phát tốc độ nhanh nhất từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay. Hắn vội vàng hạ thấp người né đòn của ông bô, rồi khom lưng lao vút về phía Tạ Nguyên Bạch.
Lúc này, Tạ Nguyên Bạch đang ôm chặt lấy bụng, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn. Đến khi kịp nhận ra bản thân sắp ngã lộn cổ, mặt mũi hắn đã sợ hãi đến mức trắng bệch không còn hột máu.
Nhưng may mắn thay, ở ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Kiến Thanh đã kịp thời lao đến cứu nguy cho pha lỡ tay của cha mình.
"Ngươi không sao chứ?"
Hắn nghiêng người, một tay ôm lấy vai, tay kia vòng qua ôm chặt eo Tạ Nguyên Bạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)