Trong nghĩa trang có rất ít zombie. Văn Cửu Tắc giải quyết những con bị thu hút đến, rồi mới thả Tiết Linh xuống xe.
"Lại đây, em đi theo anh, đừng chạy lung tung."
Văn Cửu Tắc dẫn cô đi qua những bia mộ ngay ngắn, không hề dừng lại trước bất kỳ bia mộ nào như Tiết Linh tưởng tượng, mà đi về phía góc nghĩa trang.
Ở đó có một cây thông và một cây bách mọc cạnh nhau, tán cây đan vào nhau, mặt đất bằng phẳng phủ đầy lá thông và lá bách.
Một con sóc dưới gốc cây nghe thấy tiếng động của họ, nhanh chóng chạy dọc theo thân cây.
"Chính là chỗ này." Văn Cửu Tắc ngồi xếp bằng dưới gốc cây, đưa tay quét dọn mặt đất.
"Anh chôn mẹ anh ở đây, tiện đường nên dẫn em đến thăm."
Tiết Linh: "......"
May mà bây giờ cô là zombie, không cần phải phản ứng gì.
Nếu không, cô thật sự không biết phải đối mặt với tình huống này thế nào.
Văn Cửu Tắc cũng không mong đợi Tiết Linh, người đã biến thành zombie, sẽ an ủi anh.
Mà anh trông cũng rất bình tĩnh, dường như không cần an ủi.
Anh quay đầu nhìn về phía xa, từ đây vẫn có thể nhìn thấy tòa nhà khu nội trú của Bệnh viện Văn Khang An Khê.
Có hàng chục cửa sổ phòng bệnh hướng về phía nghĩa trang này.
Bệnh viện này được xây dựng bằng tiền của nhà họ Văn, còn mẹ anh đã điều trị tại bệnh viện này suốt tám năm.
Hồi lúc còn nhỏ, Văn Cửu Tắc và mẹ sống ở thành phố Cổ Lan bên cạnh, cuộc sống vô cùng khó khăn.
Mẹ anh mắc bệnh tim, không thể làm việc nặng, công việc nào cũng không làm được lâu, lại thường xuyên phải uống thuốc, thỉnh thoảng bệnh nặng còn nằm liệt giường không dậy nổi.
Từ khi còn rất nhỏ, Văn Cửu Tắc đã biết lấy thuốc, đun nước, nấu cơm cho mẹ. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng anh luôn là người bảo vệ mẹ.
Khi anh mười hai tuổi, anh được đưa về nhà họ Văn, anh bị đổi tên, còn mẹ được chuyển vào bệnh viện của nhà họ Văn để điều trị dài hạn.
Viện trưởng bệnh viện là cậu của Văn Huyên, anh họ anh.
Vì vậy, dù Văn Huyên có khiêu khích, cố ý bắt nạt anh thế nào, anh cũng không thể phản kháng.
Văn Huyên vênh váo nói với anh, nếu anh không nghe lời, mẹ anh sẽ phải chịu khổ.
Nhà họ Văn khống chế mẹ anh, cũng gián tiếp khống chế anh.
Mẹ anh luôn khóc lóc nói bệnh tật của mình đã liên lụy đến anh, nhưng khi anh đề nghị đưa mẹ đi, mẹ anh lại lắc đầu nguầy nguậy không đồng ý.
Bà ấy cho là nếu anh đã được nhận về nhà họ Văn, anh phải ở lại nhà họ Văn mới có tương lai tốt hơn, nếu không, một mình anh đưa bà ấy ra ngoài sẽ càng khổ hơn.
Bà ấy luôn khuyên anh, phải nhẫn nhịn, đợi anh lớn lên, đợi anh được ông nội công nhận thì mọi chuyện sẽ ổn.
Việc bà ấy nhất quyết sinh ra anh, vì thế mà bà ấy không thể hoàn thành việc học, cũng là một quyết định không sáng suốt.
Nếu không phải vì sinh anh mà sức khỏe bị tổn hại, nếu bà ấy khỏe mạnh hơn một chút và xinh đẹp hơn một chút, chắc chắn bà ấy sẽ sống tốt hơn bây giờ.
Nhưng khi nhắc đến chuyện này, mẹ anh sẽ nói: "Con là con của mẹ, sao mẹ lại hối hận khi sinh ra con được, mẹ chỉ hối hận vì không thể cho con cuộc sống tốt hơn, bệnh của mẹ không biết còn sống được bao lâu, chỉ cần thấy con sau này thành đạt, sống tốt, mẹ chết cũng yên lòng."
Những ngày tháng của Văn Cửu Tắc ở nhà họ Văn, cũng giống như căn bệnh của mẹ anh, lay lắt sống qua ngày.
Từ tức giận, bất mãn, đến tê liệt chịu đựng, như hạt giống ngủ đông dưới lớp đất đóng băng, chờ đợi sự hồi sinh, hoặc chờ đợi cái chết của mẹ.
Dưới vẻ ngoài thờ ơ và bình tĩnh của anh, chôn giấu một ngọn núi lửa không biết khi nào sẽ phun trào.
"Văn Cửu Tắc, nếu, em chỉ nói nếu thôi nhé, nếu vài năm nữa chúng ta vẫn còn bên nhau, anh có muốn cưới em không?"
- Một hôm Tiết Linh giả vờ như không quan tâm hỏi anh.
Cô không biết, khi cô hỏi câu này, đôi mắt cô lấp lánh sự mong đợi.
Văn Cửu Tắc cảm thấy mình đối xử với cô không tốt, nhưng cô vẫn muốn đưa anh vào tương lai của mình.
Anh vừa vui, vừa không vui.
"Hôn nhân sẽ mang lại gì cho em?" Anh cười nhạt. "Sẽ mang lại cho em một người đàn ông tồi tệ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


