Bộ dáng lười biếng, toàn thân như mất đi xương cốt, chẳng có chút đứng đắn nào.
Nhưng dáng vẻ ấy lại không hề làm giảm đi khí chất đặc biệt của nàng. Giữa một đám người, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra nàng ngay.
Chỉ nhìn cách nàng ung dung tự tại thế kia, thật không ai có thể nghĩ rằng nàng là nữ nhân.
Ngụy Trạch bật cười lắc đầu, ngấm ngầm thở phào nhẹ nhõm.
Bên cạnh Tạ Vận có Tuyên Nghi đang đứng cùng. Sau bữa ăn, Tuyên Nghi nói muốn về phòng nghỉ ngơi, vậy mà không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở đây, hơn nữa còn đứng ngay bên cạnh Tạ Vận, hai người vừa nói chuyện vừa cười đùa, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Ngụy Trạch không nhìn nữa, dưới sự thúc giục của mấy vị quận vương thế tử, hắn cũng xuống đài cao, định xuống bên dưới góp vui.
Ngụy Trạm đứng ở lan can một lúc lâu mới chậm rãi xoay người, đi theo sau Ngụy Trạch mấy bước. Hắn thoáng liếc qua ám vệ Chiêu Ý đang ẩn mình bên rìa võ đài, ra hiệu bằng ánh mắt.
Chiêu Ý vốn luôn ở trong bóng tối, lúc này bắt gặp ánh mắt của Ngụy Trạm, nàng nhất thời không hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn quanh một chút, rồi chậm rãi bước đến cạnh hắn, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Chiêu Ý: “A... Điện hạ có chuyện gì sao?” Điện hạ sao cứ ra hiệu bằng ánh mắt mà không nói rõ ra? Không thể trực tiếp mở miệng được à? Nàng ghét nhất mấy chủ tử cứ úp úp mở mở như vậy!
Ngụy Trạm: “... Đưa công chúa về nghỉ ngơi.”
“Tuân lệnh.”
“Còn nữa, mấy ngày nay theo dõi chặt chẽ động tĩnh của Tạ Vận, nếu phát hiện điều gì bất thường, lập tức báo ngay cho ta.” Ngụy Trạm hạ giọng dặn dò.
“Rõ!” Chiêu Ý lập tức ôm quyền, nghiêm túc gật đầu. Chưa kịp để Ngụy Trạm nói thêm, nàng đã xoay người phóng xuống khỏi đài cao, thân thủ nhẹ nhàng linh hoạt, chỉ trong chớp mắt đã biến mất không thấy bóng dáng.
Ngụy Trạm: “…”
Thực ra, hắn vẫn chưa nói hết câu.
Hắn lạnh nhạt nhìn theo bóng lưng ám vệ vừa rời đi, thầm nuốt lại những lời còn dang dở.
Dưới đài cao, Tạ Vận đang xem trận đấu đến mê mẩn, thi thoảng trò chuyện câu được câu không với Nguỵ Tuyên Nghi.
Rồi không biết từ đâu, một thiếu nữ mặc trang phục nha hoàn màu lam bước ra, chắn trước mặt Nguỵ Tuyên Nghi, cung kính yêu cầu nàng quay về điện nghỉ ngơi.
Chiêu Ý vừa mới được phái tới hầu cận bên cạnh Ngụy Trạm cách đây vài ngày, vì vậy Nguỵ Tuyên Nghi không hề biết nàng thực ra là người của ca ca mình.
Công chúa là người nóng tính, làm sao có thể nghe lời một nha hoàn xa lạ? Nàng lập tức nép sát vào Tạ Vận, túm lấy vạt áo nàng, rồi phất tay ra lệnh: “Mau đi xa một chút! Đừng chắn tầm mắt bổn cung xem thi đấu!”
Chiêu Ý thở dài, bất đắc dĩ nói thẳng: “Đây là ý của Thần vương điện hạ.”
Chiêu Ý cạn lời, chỉ cảm thấy vị công chúa này thật sự quá ngang ngược. Nhưng nàng chỉ là một ám vệ, công chúa không chịu về thì nàng cũng chẳng làm gì được, tốt hơn hết là quay lại bẩm báo với điện hạ thôi.
“Nếu đã vậy, nô tỳ xin cáo lui.” Chiêu Ý qua loa hành một lễ không quá quy củ, sau đó xoay người rời đi, bóng lưng còn mang theo vài phần tiêu sái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

