Kim Lý đón lấy chén nước, hơi ấm từ lòng gốm nung lan tỏa vào những ngón tay đang run rẩy của cô. Cô hớp một ngụm nhỏ, vị cay nồng của gừng già như đánh thức mọi giác quan đang rệu rã sau một đêm dài căng thẳng. Cô nhìn con Mận, khẽ mỉm cười để trấn an nó:
"Tôi không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi. Anh em phu thuyền bên ngoài thế nào rồi em?"
"Dạ, anh Ba Đò đã cắt cử người luân phiên canh gác ngoài boong rồi. Số 'tơ đen' ngâm mặc nưa của ông cả Biện được xếp gọn gàng sát mạn, nhìn ngoài vào y chang mớ dây thừng cũ. Anh em ai nấy đều bủn rủn tay chân sau vụ hai tên lính tuần đêm qua, nhưng thấy cô Ba bình tĩnh, mọi người cũng đỡ sợ hơn nhiều," con Mận vừa nói vừa lấy chiếc khăn rằn khô lau đi những giọt sương đêm còn bám trên mái tóc của Kim Lý.
Kim Lý đặt chén nước xuống sàn, ánh mắt cô chợt đanh lại khi nhìn ra đống cuộn dây ngụy trang phía ngoài boong tàu. Mười lăm kiện tơ sống thượng phẩm đang nằm kia, mang theo cả gia tài, danh dự và tương lai của xưởng dệt họ Huỳnh. Đây không còn là một chuyến đi thử nghiệm đơn thuần nữa, mà nó đã biến thành một ván bài sinh tử. Nếu cô mang mớ tơ này về Sài Gòn an toàn, tẩy sạch lớp nhựa mặc nưa và cho thợ dệt thành những súc lụa Lãnh Mỹ A đen bóng hảo hạng, cô sẽ tự tay đập tan thế độc quyền nguồn cung của mẹ con dì Tư và giới tiểu thương bến Kênh Tẻ. Cô sẽ chứng minh cho toàn bộ dòng họ Huỳnh thấy rằng, Huỳnh Kim Lý này hoàn toàn có đủ tư cách để kế thừa và phát triển sản nghiệp của người tía quá cố, chứ không phải là một con búp bê vải để người ta tùy ý định đoạt số phận.
Nhưng để về đến Sài Gòn, con đường thủy lộ ngược dòng sông Tiền, sông Hậu dài hàng trăm cây số này vẫn còn là một ẩn số đầy hiểm nguy. Tụi cảnh sát đường thủy Phủ Thống đốc sau vụ lục soát hụt ở khách sạn Cần Thơ đêm qua chắc chắn sẽ tăng cường kiểm tra tất cả các phương tiện di chuyển từ miệt dưới lên.
"Cô Ba! Anh Ba Đò mời cô ra khoang lái có chuyện gấp!" Tiếng một người phu thuyền nói vọng vào từ cửa mui.
Kim Lý lập tức đứng dậy, bước nhanh ra phía sau cabin lái. Anh Ba Đò đang hai tay ghì chặt bánh lái bằng gỗ sao, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu dưới ánh đèn bão lờ mờ. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào khoảng sông rộng phía trước, nơi dòng nước sông Tiền bắt đầu giao nhau với các nhánh sông rạch chằng chịt dẫn về hướng Mỹ Tho.
"Có chuyện gì vậy anh Ba?" Kim Lý hỏi, gió sông thổi mạnh làm vạt áo cô bay phần phật.
"Cô Ba nhìn kìa, nước sông Tiền hôm nay đổ về đỏ quạch, chảy xiết hơn mọi khi rất nhiều. Đây là hiện tượng nước đổ đầu mùa từ thượng nguồn về, dân sông nước gọi là nước tràn bờ," anh Ba Đò chỉ tay xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy, những mảng lục bình lớn bị cuốn trôi phăng phăng với tốc độ kinh người. "Động cơ của ba chiếc ghe lườn của mình vốn đã cũ, giờ lại chở thêm mười lăm kiện tơ sống nặng trịch, chạy ngược dòng nước xiết thế này sẽ cực kỳ hao dầu và máy rất dễ bị quá tải, gãy cốt máy giữa dòng. Nếu chúng ta cứ cố chạy đường sông lớn, e là không kịp về tới bến Kênh Tẻ trước khi hết dầu."
Kim Lý nhìn dòng nước hung hãn đang vỗ chan chát vào mũi ghe, lòng cô lại thắt lại một nhịp. Thiên nhiên Nam Bộ năm 1932 quả thực không hề nương tay với những kẻ lữ hành. Cô suy nghĩ thật nhanh, nhớ lại bản đồ thủy lộ miền Tây mà cô từng nghiên cứu rất kỹ trước khi đi:
"Nếu không đi đường sông lớn, chúng ta có tuyến đường rạch nhỏ nào để tránh dòng nước xiết không anh Ba?"
Anh Ba Đò ngần ngại một lát rồi đáp: "Có một lối đi tắt qua rạch Kỳ Hôn rồi đâm thẳng ra sông Vàm Cỏ để về Sài Gòn. Đường đó vừa ngắn hơn, vừa khuất dòng nước xiết vì có rặng bần che chắn. Nhưng… đường rạch đó hẹp, lòng rạch cạn, và quan trọng nhất là miệt đó bấy lâu nay nổi tiếng là giang sơn của đám 'Nghĩa quân bến bãi' – một nhóm người ngoài vòng pháp luật, chuyên chặn ghe tàu của các hãng buôn để thu tiền xâu. Tụi nó không phải cướp vặt như đám ở rặng bần đêm đầu tiên, mà là một băng đảng có tổ chức, có súng săn và súng mút-cơ-tông hẳn hoi."
Nghe đến hai từ "Nghĩa quân", bộ não của một người hiện đại trong Kim Lý lập tức đưa ra một phân tích logic khác. Trong bối cảnh những năm 1930, khi sưu cao thuế nặng và sự bóc lột của thực dân Pháp đẩy người nông dân vào đường cùng, rất nhiều người yêu nước hoặc những kẻ nghèo khổ đã tụ tập lại thành các nhóm vũ trang tự phát ở các vùng nông thôn sông rạch hẻo lánh. Tụi Tây gọi họ là "phiến loạn" hay "cướp cạn", nhưng đối với dân chúng, họ thường là những người hành hiệp trượng nghĩa, chỉ đánh đuổi tụi cường hào ác bá và địa chủ thân Pháp.
"Tụi nó có hay đụng đến người của Nghiệp đoàn bến tàu không anh Ba?" Kim Lý trầm giọng hỏi.
"Thường thì tụi nó có một thỏa hiệp ngầm với Cậu Hai Kiệt. Ghe của Nghiệp đoàn có treo cờ mỏ neo thì tụi nó ít khi làm khó, nhưng đó là với hàng hóa thông thường. Còn chuyến này mình chở tơ sống lậu của tụi Tây, nếu tụi nó phát hiện ra, không biết tụi nó có nổi lòng tham mà tịch thu hết để lấy tiền nuôi quân hay không," anh Ba Đò thở dài, tay vẫn găm chặt bánh lái để giữ ghe không bị dòng nước đẩy lệch.
Kim Lý đưa tay vào túi áo, ngón tay cô chạm vào tấm bùa gấm đỏ mà Trần Thế Kiệt trao cho trước ngày lên đường. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu cô. Đi đường sông lớn thì nguy cơ hỏng máy, cạn dầu và chạm trán với ca-nô tuần tra của lính Pháp là rất cao. Đi đường rạch Kỳ Hôn tuy đối mặt với Nghĩa quân, nhưng ít nhất cô còn có cái danh nghĩa Nghiệp đoàn của Trần Thế Kiệt để làm lá bài thương thuyết. Một thương nhân khôn ngoan luôn chọn con đường mà ở đó họ có thể dùng kỹ năng giao tiếp và tâm lý để làm chủ tình thế, chứ không chọn con đường đối đầu trực diện với thiên tai và súng đạn thực dân.
"Anh Ba, bẻ lái cho ghe rẽ vào rạch Kỳ Hôn!" Kim Lý dứt khoát ra lệnh, ánh mắt cô kiên định nhìn về phía khúc quanh tối tăm dẫn vào con rạch nhỏ. "Chúng ta không thể mạo hiểm với dòng nước xiết này được. Chuyện Nghĩa quân, cứ để tôi lo."
Anh Ba Đò nhìn cô chủ trẻ với ánh mắt vừa kính phục vừa lo sợ, nhưng anh không cãi lệnh, lập tức ghì mạnh bánh lái. Ba chiếc ghe lườn khổng lồ khéo léo nghiêng mình, rời bỏ dòng sông Tiền mênh mông cuộn sóng để chui tọt vào lòng con rạch Kỳ Hôn hẹp và tối tăm.
Không gian lập tức thay đổi hoàn toàn. Tiếng sóng gầm vang ngoài sông lớn biến mất, thay vào đó là sự im lặng thâm u của một vùng đầm lầy ngập mặn. Hai bên bờ rạch, những rặng bần già và dừa nước mọc đan cài vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên che khuất cả ánh sao trời. Chiếc ghe chạy chậm lại, tiếng máy nổ vang vọng vào vách lá nghe thình thịch như tiếng tim đập của những con người trên tàu.
Kim Lý bước ra đứng ở mũi ghe, con Mận cầm chiếc đèn bão đứng che phía sau để tránh ánh sáng phát tán ra xa. Không khí trong rạch đặc quánh mùi bùn non và mùi lá mục ẩm ướt. Cô biết, trong những bụi rậm dừa nước kia, có thể có hàng chục họng súng đang chĩa thẳng vào lồng ngực mình. Cô không sợ hãi như lần đầu nữa, nỗi sợ hãi đã được tôi luyện qua những biến cố liên tiếp biến thành một sự cảnh giác cao độ. Cô đang chờ đợi, chờ đợi một cuộc chạm trán quyết định để đưa chuyến hàng này về đích thành công.
Chạy được khoảng ba dặm, khi con rạch thắt lại chỉ còn vừa đủ cho hai chiếc ghe tránh nhau, thì một sự cố bất ngờ xảy ra. Từ trong bóng tối của một bụi dừa nước lớn, một sợi dây xích sắt khổng lồ bất ngờ được kéo căng lên, chắn ngang mặt nước, chặn đứng lối đi của chiếc ghe dẫn đầu.
"Dừng ghe lại! Đứa nào lạng vạng bước lên boong tao bắn bể sọ!"
Một giọng nói dõng dạc, rền vang như sấm từ trên bờ rạch vọng xuống. Ngay lập tức, từ hai bên bờ dừa nước, bốn chiếc xuồng ba lá lướt ra, trên xuồng là hơn một chục người đàn ông mình trần, quấn khăn rằn ngang bụng, tay cầm súng săn và dao mác sáng quắc, nhanh chóng bao vây chặt lấy ba chiếc ghe của họ Huỳnh. Chuyến hành trình ngược dòng của Kim Lý một lần nữa rơi vào một thử thách kinh tâm động phách mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)