【9. Em trai bạn rất nghịch ngợm, xin đừng để em trai bạn chơi bùn đất ngoài sân】
【10. Bạn không có em trai, xin đừng nhắc đến em trai trước mặt mẹ bạn, kẻo mẹ bạn buồn】
Triệu Vũ cứ nghĩ mãi về quy tắc, nhưng có quy tắc nhắc đến em trai, mà lại không có nói làm thế nào để đối phó, chỉ có lẫn nhau mâu thuẫn thôi.
Đầu người chết em trai, dường như nhận thức được sự sốt ruột của Triệu Vũ, càng đào hố mạnh hơn.
"Chết tiệt." Triệu Vũ thầm chửi rủa tiếp.
Hành động của cậu em trai này, thực sự đang dồn anh vào đường cùng.
Dưới tình huống nhất định phải ngăn cản, đồng ý có lẽ là lựa chọn duy nhất, cũng không biết liệu có hữu dụng hay không.
Sau một lúc im lặng, mắt Triệu Vũ mở to:
"Dừng lại! Không thì anh sẽ đánh em đó!"
Cậu em trai vẫn đang đào hố, lập tức dừng lại.
Triệu Vũ chưa kịp thả lỏng, thì em trai nghiêng đầu:
"Anh muốn... đánh em à?"
Với giọng nói chói tai, hàm răng sắc nhọn của nó lại mọc dài ra, biến nó thành hình tượng ác quỷ khủng bố, có thể nuốt chửng người ta mà không cần nấu chín.
Ban đầu, người xem phát sóng trực tiếp còn muốn coi Triệu Vũ sẽ xử lý thế nào.
Không ngờ rằng, sau một hồi im lặng, Triệu Vũ đột nhiên nổi giận trực tiếp quát mắng, thậm chí đe dọa "đánh cho một trận".
[Xong rồi.]
[Lần này là thật gặp rắc rối, trước đó đầu người chết vẫn luôn không làm gì cả, chính bởi vì Triệu Vũ vẫn luôn chưa vi phạm quy tắc, nên nó không thể ra tay. Nhưng bây giờ...]
[Trong tình trạng hiện tại, tên đầu người chết này chắc chắn sẽ ăn thịt người.]
[Không ngờ Triệu Vũ lại chết đột ngột như vậy, chuẩn bị lánh nạn đi.]
[Cũng không nhất định đâu, Anh Vũ luôn bình tĩnh thế kia mà, bây giờ anh ấy đe dọa, chắc hẳn là có vài phần tự tin, cho dù không có, thì chắc cũng nên có cách để cứu vãn tình hình.]
Màn hình tràn ngập bình luận bay nhanh mà qua.
Một số người mặc dù lo lắng, nhưng vẫn chọn tin tưởng Triệu Vũ vì những hành động trước đây của anh. Tuy nhiên, hầu hết đám người còn lại đã bắt đầu gọi điện cho gia đình, bạn bè để chuẩn bị sơ tán.
Thế giới quái đàm.
Thấy sự thay đổi đột ngột của đầu người chết, Triệu Vũ thừa nhận mình hơi hoảng sợ.
Nhưng mặt ngoài, Triệu Vũ vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:
"Anh là anh trai của em! Em nghịch ngợm như vậy, anh đánh em không được sao?"
Đầu người chết này hoàn toàn không chịu hợp tác, lại không có manh mối hay tình báo gì cả, điều duy nhất Triệu Vũ có thể nghĩ đến, đại khái là thân phận của nó.
"Hì hì." Đầu người chết em trai liếm răng nanh, bất thình lình há cái miệng khổng lồ đỏ như máu.
Tim Triệu Vũ chùng xuống, lẽ nào thực sự đã đoán sai rồi sao?
Nhưng anh cũng không còn cách nào khác, để đối phó với thằng em trai đầy ác ý này.
Sau một thoáng do dự, Triệu Vũ nói với ánh mắt sắc lạnh:
"Mày muốn cắn người ta thật à? Mới nhỏ thế mà đã phản nghịch rồi, lớn lên mày sẽ ra sao đây hả!"
"Có câu 'thương cho roi cho vọt'. Vì tốt cho mày, để sau này mày biết hiếu thảo với mẹ, hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học!"
Nói xong một hơi, Triệu Vũ lập tức xắn tay áo lên.
Điều đáng ngạc nhiên là, không biết mình nói đúng câu nào, nhưng thằng em trai đang chuẩn bị ăn người, vậy mà dừng lại động tác.
Là câu nào nói đúng?
Đúng rồi, chính là mẹ!
Quy tắc số 10 không chỉ nhắc nhở về sự kiêng kị của người mẹ già, mà còn ám chỉ rằng, em trai và mẹ chắc là có quá khứ kỳ lạ gì đó. Nói cách khác, chỉ có mẹ mới có thể kiềm chế được em trai.
Nghĩ đến đây, Triệu Vũ lạnh lùng quát lần nữa:
"Mày còn dám trừng tao à? Để tao nói cho mày biết, dù có mẹ ở đây, cho dù tao đánh mày, thì mẹ cũng sẽ nói tao làm đúng thôi! Để sau này mày khỏi hỗn láo coi trời bằng vung!"
Vừa dứt lời, Triệu Vũ thấy cái miệng to của em trai biến mất, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của nó vẫn nhìn chằm chằm vào anh.
Tuy rất đáng sợ, nhưng ít nhất nó không có tấn công.
Thở phào nhẹ nhõm, Triệu Vũ vô thức lắc đầu.
Đây là một hình thức ăn mòn, càng thêm khủng bố trong quái đàm, sự bóp méo nhận thức.
Một khi ý nghĩ đó đạt đến đỉnh điểm, anh nhất định sẽ cam tâm tình nguyện, chơi trò Đại Bàng Ăn Gà con với thằng em trai này.
Cố gắng kìm nén nỗi xúc động, Triệu Vũ trừng mắt nhìn lại:
"Mày còn trừng à? Thật sự nghĩ rằng tao không dám đánh mày phải không! Mẹ đã già rồi, mà mày còn không bớt lo như thế! Mày không cảm thấy phụ lòng mẹ sao!"
Ừ, thật ra thì anh cũng không dám đánh, nếu thực sự đánh cái đầu người chết này, nói không chừng nó liền có thể tấn công anh, đến lúc đó khẳng định sẽ bị ăn ngay tại chỗ.
Đầu người chết em trai dùng đôi mắt đỏ ngầu, trừng mắt nhìn Triệu Vũ một lúc, rồi nhặt cái xẻng nhỏ lên và bắt đầu đào bùn tiếp.
Triệu Vũ cảm thấy nhẹ nhõm, sau đó trở nên trầm mặc.
Thằng này không để yên đúng không?
Không ngăn cản?
Nếu không ngăn cản, chủ nhà tới cửa sẽ có người chết đấy.
Bất lực, anh chỉ có thể giọng điệu dịu dàng, thử thương lượng:
"Em trai à, ngày mai chúng ta hãy chơi bùn nhé?"
Nếu không hiệu quả, vậy anh chỉ đành tiếp tục lôi mẹ ra thôi. Nhưng không biết, liệu dùng mẹ tới ngăn cản đầu người chết chơi trong bùn, có đáng tin cậy hay không.
Em trai nghiêng đầu:
"Anh muốn chơi trò Đại Bàng Ăn Gà Con với em không?"
Triệu Vũ im lặng.
Không qua được phải không?
Đầu người chết lại nói:
"Vậy tụi mình chơi trốn tìm đi."
Trong lòng Triệu Vũ tức khắc vui sướng. Có sự thay đổi, ít nhất thằng em trai đầu người chết này, không còn khăng khăng chơi trò Đại Bàng Ăn Gà Con nữa.
Nhưng trốn tìm cũng không chơi được, chơi trốn tìm với những thứ quỷ động một tí là biến mất này à? Não anh đâu có bị nước vào.
Triệu Vũ thử đề nghị:
"Hay là chúng ta chơi trò, trước khi mẹ và chị dâu em về, ai nói chuyện trước thì người đó thua nhé?"
Đầu người chết phớt lờ Triệu Vũ, cầm cái xẻng nhỏ tiếp tục đào hố.
Ánh mắt Triệu Vũ lóe lên, cân nhắc xem có nên tiếp tục dùng mẹ, để áp chế nó nữa hay không.
Suy nghĩ một lúc, Triệu Vũ quyết định vứt bỏ, tốt quá hóa lốp.
Đầu người chết rõ ràng đã nhượng bộ. Dưới sự nhượng bộ của nó, nếu cứ tiếp tục dồn ép khiến nó bão nổi, thì sẽ có người chết thật.
Nghĩ đến đây, Triệu Vũ mỉm cười:
"Được rồi, chúng ta chơi trốn tìm nào."
Đầu người chết lập tức đứng dậy:
"Thật sao?"
Triệu Vũ thấy rõ, răng nanh của nó đã mọc lại.
Hiển nhiên, thua nghĩa là bị ăn!
Có hơi hoảng.
Bề ngoài, Triệu Vũ vẫn giữ bình tĩnh:
"Chẳng qua chúng ta cần thống nhất một điều, chỉ chơi một lần thôi, hơn nữa sau khi chơi xong, hôm nay em không được phép chơi bùn, hay đào bới trong sân nữa."
Đầu người chết đồng ý ngay lập tức, bèn thúc giục:
"Được, anh đi trốn, em đi tìm, em sẽ đếm đến 30."
Trốn?
Triệu Vũ liếc nhìn quanh sân, chỗ rách nát này có thể trốn được không?
Không!
Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Vũ lên tiếng:
"Em đi trốn đi, anh đi tìm em."
Đầu người chết nhanh chóng đồng ý:
"Vậy anh nhắm mắt lại và đếm đến số 30 đi."
Triệu Vũ suy tư một chút, rồi nói thêm:
"Nếu có giới hạn thời gian, thì là trước khi trời tối!"
Mắt của đầu người chết em trai lập tức đỏ lên:
"Không, 30 phút."
Giọng Triệu Vũ kiên định:
"Trước khi trời tối."
Đầu người chết lại cầm xẻng lên và bắt đầu đào đất, trông cần mẫn như một người làm vườn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



