Sau khi rời khỏi căn tứ hợp viện, Triệu Vũ nhìn quanh, anh cũng không biết nên đi dạo ở đâu.
Người vợ khuôn mặt nhăn nheo ra tiếng:
"Chồng ơi?"
Mắt Triệu Vũ lóe lên, nghiêng đầu:
"Vợ à, bây giờ trời tối rồi, đi khắp nơi chỉ sợ không an toàn, hay là tụi mình sang nhà hàng xóm ngồi chơi nhé?"
Vợ anh cũng nghiêng đầu:
"Chồng, tụi mình đâu có hàng xóm đâu."
Triệu Vũ nhìn quanh, không có hàng xóm sao?
Vậy hàng xóm vu cổ đại sư của anh đi đâu rồi?
Anh vốn cho rằng, muốn biết chỗ ở của vu cổ đại sư, là cần vợ anh dẫn đường các thứ, lẽ nào vu cổ đại sư thật sự ở trong nhà anh?
Bề ngoài, Triệu Vũ vẫn giữ bình tĩnh:
"Chúng ta mới chuyển đến đây thôi, anh quên mất, giờ không có hàng xóm, vậy thì cứ tùy tiện đi dạo xem sao."
Người vợ khuôn mặt nhăn nheo nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Triệu Vũ một lúc, nhưng lại không nói gì, liền bắt đầu đi dạo.
Triệu Vũ đi theo sau vợ, chẳng qua ngạc nhiên thay, họ không đi được xa, vợ anh dẫn anh đi vòng quanh căn nhà.
Thật là, chỉ tùy tiện đi dạo.
Sau khi chắc chắn rằng mình sẽ không đến bất cứ nơi quỷ dị nào, Triệu Vũ đành phải suy nghĩ chuyện khác.
【11. Hãy đến bệnh viện đón vợ bạn trước khi cô ấy về nhà, càng sớm càng tốt】
Quy tắc này có ý gì?
Nếu đây là quy tắc đầu tiên mà anh thấy, thì anh có thể hiểu được. Nhưng quy tắc này, là trong lúc bà mẹ già mang cái túi đến, phát hiện vợ về nhà, mới sẽ bảo anh đi đón mẹ!
Dưới cái nhìn chăm chú của nhiều người, Triệu Vũ và người vợ quỷ đi vòng quanh tứ hợp viện vài vòng, sau đó mới về nhà.
Không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, kế tiếp cả hai mạnh ai nấy đi nghỉ ngơi.
[Hù chết ông rồi!]
[Tao cứ luôn lo lắng họ đi dạo tới dạo lui một hồi, đột nhiên nhảy ra một con quỷ cắn chết người chứ, may quá may quá!]
[Những người khác đã từ chối lời đề nghị của bà mẹ già, cũng không có chuyện gì xảy ra.]
[Anh Vũ đồng ý với yêu cầu của mẹ ra ngoài đi dạo, mà không có vấn đề gì. Những người khác không đồng ý, cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, chắc chắn có điều gì đó mờ ám.]
[Hai căn phòng trước đó giống hệt nhau, ngoại trừ màu sắc của ngọc bội, vậy kết quả ra làm sao? Khẳng định phải có sự khác biệt, chỉ là tụi mình không biết mà thôi.]
[Tôi cảm thấy lần này chắc Triệu Vũ làm sai rồi, ai lại đồng ý để mẹ rửa bát chứ? Triệu Vũ sẽ phải gánh chịu hậu quả.]
[Trên lầu, tao nghi ngờ mày là gián điệp! Cho dù anh Vũ có thực sự phạm sai lầm, thì cũng chỉ là anh ấy có ý đồ khác thôi!]
[Còn không cho nói nữa à?]
Bình luận trên mạng cãi nhau vô cùng gay gắt.
Tuy nhiên, dưới con mắt theo dõi của họ, vẫn luôn không có bất kỳ sự khác biệt nào, cho đến khi Triệu Vũ và người được chọn còn sống sót khác bắt đầu đi ngủ, mọi chuyện vẫn y như cũ.
...
Thế giới quái đàm.
Triệu Vũ bước đến bên giường, quay đầu lại lắp bắp nói:
"Vợ... vợ ơi, em... em... em không đi ngủ à?"
Đã khuya rồi, đến giờ đi ngủ.
Anh vào ngủ trong phòng, không vấn đề gì đâu.
Vợ anh cũng chuẩn bị ngủ như người thường, càng không thành vấn đề.
Hai việc không có vấn đề, kết hợp lại với nhau thì vấn đề lớn lắm.
"Bây giờ không phải chỉ là ngủ thôi sao?"
Người vợ mặt nhăn nheo của anh hỏi ngược lại.
Rồi sau đó trước sự khóc không ra nước mắt của Triệu Vũ, người vợ mặt nhăn nheo trực tiếp trèo lên giường, nằm xuống phía trong.
Triệu Vũ nhìn quanh bốn phía.
Không có ghế sofa hay bất cứ thứ gì tương tự, ghế sofa có còn tồn tại trong thời đại này không nhỉ? Chắc là có đi.
Đang lúc suy nghĩ lung tung, Triệu Vũ lặng lẽ tiến đến một chiếc ghế đẩu.
Nếu không thể trêu vào, thì anh trốn là được chứ gì! Anh đành phải dựa vào tường ngủ qua đêm vậy.
Triệu Vũ vừa dựa vào tường, chuẩn bị ngủ thiếp đi, thì vợ anh đột nhiên nghiêng đầu:
"Chồng?"
Triệu Vũ nuốt nước bọt, giọng nói gian nan:
"Anh... anh vẫn chưa buồn ngủ."
Ngủ cùng người vợ quỷ này? Với vẻ ngoài kinh khủng, trên người đầy vết bỏng của cô, đây không phải là vấn đề xung đột kích thích tố. Mà là vấn đề liệu cô có nuốt chửng anh, như một món ăn vặt giữa đêm hay không.
Mắt người vợ mặt bị bỏng tràn ngập ánh đỏ:
"Anh ghét bỏ em sao?"
Triệu Vũ vừa muốn nói chuyện, thì đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Anh thấy những vết bỏng trên người của vợ mặt nhăn nheo, đang dần mờ đi.
Đây là sắp biến thành khuôn mặt xinh đẹp đó sao?
Không chút do dự, Triệu Vũ vội vã đến bên giường, giọng nói đầy dịu dàng:
"Vợ, em hiểu lầm rồi, anh thật sự chỉ là chưa buồn ngủ thôi."
Sau đó run rẩy nằm xuống bên cạnh người vợ mặt đầy nếp nhăn, cố gắng hết sức để nở một nụ cười ấm áp, vô hại.
May mà, vết bỏng trên người của vợ ngừng mờ đi, chỉ là vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào Triệu Vũ.
Triệu Vũ kìm nén cơn lạnh sống lưng, cố gắng hết sức bắt chước ánh mắt thâm tình, triều mến nhìn người vợ toàn thân đầy vết bỏng trước mặt.
Sau một hồi thâm tình đối diện, người vợ mặt đầy nếp nhăn cuối cùng cũng quay mặt đi, nằm xuống nhắm mắt lại.
Triệu Vũ cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng anh không vội vã dời đi ánh mắt, thay vào đó tiếp tục nhìn chằm chằm.
Lần này nhìn chằm chằm, Triệu Vũ bỗng nhiên nhận ra rằng, những vết bỏng trước đó đã mờ đi trên người vợ anh, không xuất hiện trở lại!
Và khi quan sát kỹ hơn, anh thấy sự tương đồng với người vợ có khuôn mặt xinh đẹp, trong từng đường nét nhăn nheo ấy.
Nói cách khác, nếu vết sẹo bỏng tiếp tục mờ đi, thì người vợ toàn thân đầy vết bỏng của anh sẽ hoàn toàn biến thành một khuôn mặt khác, một khuôn mặt với làn da trắng sáng và những đường nét xinh đẹp.
【11. Hãy đến bệnh viện đón vợ bạn trước khi cô ấy về nhà, càng sớm càng tốt】
【12. Nếu bạn không cách nào tin tưởng vợ nữa, cũng không còn đường có thể đi, hãy thử nhấc viên gạch dưới chân giường bên trái】
Quy tắc vụt qua tâm trí Triệu Vũ, anh nằm thẳng người và nhắm mắt lại.
Anh đại khái hiểu rồi, 11 và 12 ám chỉ sự không thể làm trái.
Mà đón vợ về nhà có nghĩa là, anh nên thực sự đến bệnh viện đón cô ấy, hay là anh nên làm điều gì đó, để ngăn khuôn mặt kia xuất hiện trở lại.
Triệu Vũ tạm thời vẫn chưa hiểu lắm, nhưng anh hiểu rằng, thứ dưới gầm giường, trừ khi thực sự sắp chết. Nếu không, có lẽ là thứ không nên động vào.
...
Phát sóng trực tiếp.
[Tôi biết ngay sẽ có sự khác biệt mà!]
[Tôi vừa đi nhìn xong, mấy người được chọn không ra ngoài đi dạo với vợ, người vợ quỷ kia không có ngủ chung, mà là trực tiếp biến mất.]
[Tao liền biết Triệu Vũ làm sai rồi mà, lẽ ra hắn không nên đồng ý để bà mẹ già rửa bát!]
[Thực ra, tôi tò mò hơn về chỗ ngủ của bà mẹ và cái đầu người chết kia. Dù sao thì tứ hợp viện này quá mức đơn sơ, chỉ có ba phòng. Người được chọn một phòng, nấu nướng một phòng, phòng để bài vị nơi họ vừa mới ăn cơm chiếm mất một phòng, không có chỗ nào cho quỷ ngủ cả.]
[Mày giải thích khoa học vật lý cho quái đàm à?]
Khi cuộc thảo luận tiếp tục, số người xem livestream bắt đầu ít đi.
Họ cũng chuẩn bị đi ngủ.
[Má ơi, có người sắp chết rồi! Mau, xem livestream của những người không đi dạo đi!]
Phòng phát sóng trực tiếp của người được chọn, đến từ Mao Hùng Quốc.
Boren nằm trên giường, xung quanh hoàn toàn im lặng.
Nhưng Boren không thể ngủ được, nỗi lòng khác thường không yên.
Cảm giác này khiến anh ta vô cùng khó chịu.
Một lúc sau.
"Em rất nhớ anh, rất nhớ rất nhớ anh"
Đây là giọng của vợ anh ta.
Boren vừa định mở mắt ra để trả lời.
Thì giọng nói đột ngột trở nên chói tai.
"Em rất muốn ăn anh!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
