Lúc này đã quá giờ cơm trưa từ lâu.
Hai đứa nhỏ vẫn còn đang trong cơn phấn khích vì được chuyển nhà, mãi đến khi nghe mẹ nhắc đến chuyện nấu nướng, cái bụng mới bắt đầu biểu tình vì đói.
Vân Chiêu im lặng một hồi rồi bước ra giúp bà khuân hành lý: "Trưa nay ăn trứng chiên đi ạ, căn cứ vừa phát cho con hai hộp trứng gà."
Ở trấn Thanh Sơn suốt mấy chục năm qua vốn có một quy tắc bất di dịch: lương thực được phân phối theo giá trị lao động. Cứ mười mấy hộ lại cùng nhau quản lý một mảnh đất nhỏ. Đến mùa thu hoạch, một phần lương thực cứu mạng được nhập kho để dự phòng, một phần dành cho đội lính gác bảo vệ dân cư, số còn lại chia cho các gia đình dựa trên công sức họ bỏ ra.
Số lương thực được chia thường chẳng đáng là bao. Họ phải trông chờ vào đội thám hiểm đi thu gom vật tư mang đến các căn cứ lớn bán lấy điểm tích lũy, sau đó mới mua thêm thức ăn mang về.
Ngày trước khi các chú còn sống, nhà Triệu Nhạn lúc nào cũng dư dả, thường xuyên tiếp tế cho người khác. Vân Chiêu được tám người chú nuôi nấng nên chưa từng phải chịu đói bữa nào. Thế nhưng sau khi các chú qua đời, tình thế hoàn toàn đảo ngược.
Lượng lương thực nhà Triệu Nhạn được chia giảm sút trầm trọng, phải sống dựa vào sự đùm bọc của hàng xóm láng giềng. Lúc đó Triệu Nhạn lại đang mang thai, không làm được việc nặng. Vân Chiêu rất muốn giúp đỡ, nhưng hoa màu qua tay cô chăm sóc thì héo rũ đến thảm thương, mà cơm cô nấu thì... thật sự khó lòng nuốt trôi.
Khi Bình Bình và An An chào đời, cuộc sống lại càng gian nan hơn gấp bội. Mãi cho đến khi Vân Chiêu thức tỉnh thành Dẫn đường và được chia phần lương thực lớn hơn, tình hình mới bắt đầu khởi sắc.
Nghe thấy có trứng gà, Triệu Nhạn vô cùng kinh ngạc: "Thế thì tốt quá, để dì vào bếp xem sao." Nói rồi bà buông đồ đạc xuống, mở cửa căn 1201 để kiểm tra gian bếp.
Hạ An An thấy mẹ tất bật nấu cơm liền vội vàng đi dọn đống sách của mình. Cô bé nhỏ thốn, gầy gò, sức lực chẳng được bao nhiêu nên phải dùng hết bình sinh để kéo cái túi nặng trịch, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì gắng sức.
Số sách đó đều là di vật của ba cô bé để lại. Vốn dĩ trước đây chúng là quà tặng cho Vân Chiêu, sau này Vân Chiêu lại đưa lại cho bọn trẻ. Hạ An An quý chúng như báu vật, lúc rời trấn đã năn nỉ bằng được để mang theo tất cả.
Khi Khu Ô Nhiễm số 6 đột ngột mở rộng, nhờ có Vân Chiêu cảnh báo sớm nên mọi người đã có đủ thời gian để thu dọn đồ đạc. Sách vở tuy chiếm chỗ nhưng cũng giống như chăn màn, bàn ghế, đều được chất hết lên nóc xe buýt mang đi.
Vân Chiêu thấy cô bé dọn dẹp vất vả quá nên tiến lại định giúp một tay.
Để rồi sau đó cô nhận ra, chính mình... cũng xách không nổi.
May thay lúc này cửa thang máy lại mở, căn hộ 1205 đối diện vừa đón chủ mới. Thấy Vân Chiêu cùng hai đứa nhỏ đang loay hoay dọn đồ, mấy người lớn liền xúm lại giúp một tay. Đồ đạc nhanh chóng được chuyển hết vào nhà.
Vân Chiêu khẽ xoay cánh tay đang đau nhức, quay về lấy một hộp trứng gà. Căn cứ khá hào phóng, phát cho cô hai hộp, mỗi hộp 24 quả. Theo yêu cầu của Vân Chiêu, dì Triệu chiên bốn quả trứng, thổi thêm ít cơm và dọn ra một đĩa dưa muối nhỏ. Bát cơm hơi ngả vàng, hạt vừa nhỏ vừa cứng, vốn là loại gạo dân trấn Thanh Sơn tự trồng. Vân Chiêu đã ăn quen, cứ thế lùa sạch bát cơm cùng dưa muối.
Bữa trưa kết thúc.
Vân Chiêu lấy thẻ tích lũy đưa cho dì Triệu: "Con muốn ăn thêm thịt và rau xanh, ngày mai dì vào nội thành mua giúp con nhé."
Triệu Nhạn lau vệt nước trên tay, nhìn cô một cái rồi im lặng nhận lấy thẻ.
"Dì mua nhiều một chút, sẵn tiện xem có sữa và trái cây không. Cầm thẻ của con chắc là mua được hết, họ bảo con có quyền ưu tiên mà." Vân Chiêu dặn dò thêm.
Hai đứa nhỏ năm nay đã 6 tuổi nhưng vì suy dinh dưỡng lâu ngày nên trông gầy gò, khô khốc. Giờ có điều kiện, cô đương nhiên muốn bồi bổ cho chúng. Triệu Nhạn hiểu ý cô, lặng đi hồi lâu mới hỏi: "Dì cầm thẻ rồi con dùng cái gì?"
Vân Chiêu cười, lắc lắc thiết bị trên cổ tay trái: "Con liên kết rồi, thanh toán trực tuyến được ạ." Cô nói tiếp: "Dì đừng tiết kiệm quá, cứ mua nhiều vào, rồi chia bớt cho nhà trấn trưởng và nhà Hạ Tường... giúp con nữa. Mỗi tháng con được cấp tận 3000 điểm sinh hoạt phí cơ."
Vân Chiêu không nói hết câu, nhưng Triệu Nhạn hiểu cô đang nhắc đến tám gia đình của mấy người chú năm xưa. Dì không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi đứng dậy thu dọn bát đũa.
Vân Chiêu phụ một tay dọn bàn rồi trở về căn hộ của mình ngay sát vách. Căn nhà hai phòng một khách trống trải vô cùng, ngoài bộ bàn ghế gỗ thì chẳng có gì khác. Tiểu Thanh Điểu lười biếng hiện thân, đi lạch bạch quanh phòng khách. Nó có vẻ cực kỳ chê bai môi trường sống đơn sơ này, cảm thấy chẳng có chỗ nào đặt chân ra hồn, cuối cùng lại vỗ cánh bay lên đậu chễm chệ trên đầu cô.
"Để chị làm cho em cái giá đậu nhé." Vân Chiêu ngồi trên bộ sofa gỗ cứng ngắc, bất đắc dĩ bảo nó: "Đừng suốt ngày coi đầu chị là tổ chim thế chứ."
Tiểu Thanh Điểu khịt mũi một cái, tỏ ý cười nhạo việc cô định tự tay làm đồ thủ công. Vân Chiêu cũng chẳng giận, ngoài việc tinh thần lực mạnh ra thì những phương diện khác cô đúng là khá "phế tài".
"Em nghĩ xem ở căn cứ có bán giá đậu cho chim không nhỉ?"
Vân Chiêu khẽ chọc vào bộ lông của nó: "Em đã không thích ở lỳ trong thế giới tinh thần thì làm cho em cái giá đậu, sau này em có thể thong thả nghỉ ngơi trong phòng."
【 Thuê người làm đi, chị đừng có mà động tay vào! 】
"Thuê ai bây giờ? Đám lính gác trong trấn bị em mắng cho một lượt rồi, giờ họ thấy em là chạy mất dép còn không kịp."
Vân Chiêu thẳng thừng bóc mẽ: "Vạn nhất làm ra cái giá không vừa ý, chẳng phải người ta lại bị em mắng cho một trận tơi bời sao?"
Tiểu Thanh Điểu đậu chễm chệ trên đầu cô, chậm rãi rỉa lông một hồi lâu mới lên tiếng: 【 Chị vẽ mẫu đi. 】
Vân Chiêu cười lạnh: "Hừ."
Cô lôi từ trong ba lô ra bản đồ tự vẽ tay dọc đường: "Nhìn đi, đây là chị vẽ đấy. Ngoài chị ra chẳng ai hiểu nổi cái gì với cái gì đâu."
Nhìn đống đường nét cứng ngắc chẳng khác gì trẻ con vẽ bậy, nếu không nói là bản đồ, người ta còn tưởng đó là một tờ mật mã rối rắm nào đó.
Tiểu Thanh Điểu im bặt. Nó tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thể của mình lại "phế tài" đến mức này.
Vân Chiêu cảm thấy mệt rã rời. Suốt mười mấy ngày lặn lội đường xa, cô chưa một lần được chợp mắt tử tế. Chiều nay cô chẳng muốn làm gì cả, chỉ khao khát được đánh một giấc thật ngon.
Còn về hai mảnh đất kia, cô quyết định cứ để người dân trong trấn cảm thấy áp lực một chút, để mọi người chủ động tìm cách tự lực cánh sinh hoặc ra ngoài kiếm việc làm. Chờ vài ngày nữa cô mới đem giao chúng cho trấn trưởng.
Và còn... ngày mai cô phải đến Bộ Năng lực đặc biệt xem sao, để tìm hiểu thêm về năng lực của các Dẫn đường khác. Cả chuyện vật giá và trường học trong căn cứ cũng cần phải đi khảo sát.
Có quá nhiều việc phải làm. Cứ để ngày mai tính vậy.
Tại phòng họp Bộ Tác chiến của căn cứ Thự Quang, bầu không khí đặc quánh áp lực. Năm thành viên đội Linh ngồi ở dãy dưới, đến thở mạnh cũng không dám. Chẳng rõ Tạ Đồ đã nói gì với Bộ trưởng Đoạn mà ngay khi bữa cơm còn dở dang, bà đã triệu tập tất cả mọi người tới đây rồi lại bỏ mặc họ một góc.
Lúc này, Bộ trưởng Đoạn đang đứng bên cửa sổ, xoay lưng về phía họ để gọi điện thoại. Với ngũ quan nhạy bén của các lính gác cấp cao, nội dung cuộc hội thoại lọt vào tai họ không sót một chữ.
Do Thanh Loan từng lộ diện tại Khu Ô Nhiễm 102, căn cứ Lê Minh đã nắm được thông tin và đang gọi điện xác nhận với Bộ trưởng Đoạn. "Kế hoạch Cứu thế" vốn là dự án chung của bốn đại căn cứ, nên bà Đoạn không hề giấu giếm mà thẳng thắn xác nhận việc vị Dẫn đường kia đã được kiểm tra ra tinh thần thể cấp S. Việc giữ bí mật với dân chúng chỉ là để bảo vệ cô khỏi những rắc rối không đáng có.
Đoạn Tích vểnh tai nghe lén, càng nghe càng kinh ngạc đến mức hít một hơi lạnh. Anh không thể tin nổi quay sang nhìn vị đội trưởng đang thản nhiên như không của mình.
Đội trưởng thế mà thực sự thuyết phục được cô của anh ta sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

