[Phó bản này thực sự quá khó, tôi cảm giác quy tắc căn bản không hề muốn cho người chơi sống sót bước ra! Mặc dù tôi đã hiểu lời giải thích của chủ phòng, nhưng vẫn không biết làm sao để thoát ra!]
[Chị phú bà ơi, mau nói đi, sợ đi nhầm vào phó bản này quá! Xin chị hướng dẫn cách qua ải!]
[Đúng vậy! Trong quy tắc phó bản, rốt cuộc thứ gì mới có thể thực sự kiềm chế được Xà Nữ?]
Bình luận trong phòng livestream ngày càng nhiều, mọi người đều sốt sắng đến mức xoay mòng mòng, nóng lòng muốn biết cách vượt qua phó bản.
Thế giới bên ngoài lúc này đã trôi qua vài tiếng đồng hồ.
Trấn Quỷ Tư ở thành phố Giang đã đăng thông báo trên mạng rằng, thành phố Giang sẽ xuất hiện năm phó bản có nguy cơ cao. Trong số đó, ba phó bản sẽ trở thành phó bản siêu nguy hiểm cấp bảy sao. Phía Trấn Quỷ Tư đánh giá "Sự trả thù của Xà Nữ" chính là phó bản dự bị cho cấp siêu nguy hiểm bảy sao này.
Đoạn đường nơi Tống Mang đang đứng ngày càng vắng vẻ, vốn dĩ nơi này đã bị Trấn Quỷ Tư phong tỏa từ lâu.
Nhưng điều này không đủ để xoa dịu sự hoảng loạn của quần chúng.
Bởi vì có người tiết lộ, khi những phó bản nguy hiểm này tiến cấp thành phó bản bảy sao, sự biến động từ trường mạnh mẽ sẽ khiến không gian phó bản xảy ra hiện tượng nhảy vọt, hoàn toàn không còn xuất hiện cố định ở một vị trí nữa.
Nói cách khác, cho dù bạn không đi qua đoạn đường nguy hiểm này, phó bản bảy sao cũng sẽ tự động vượt không gian tìm đến bạn!
Tống Mang nhìn những lời dò hỏi trong phần bình luận, môi cô nở nụ cười: "Hướng dẫn qua ải sao? Tôi thấy không cần thiết nữa đâu."
[Ý gì vậy?]
[Chị không phát hướng dẫn nữa sao? Đừng mà!]
Cửa lớn của quán trọ vẫn mở tang hoác, Tiểu Nha thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài, báo cáo tình hình với bà chủ.
"Mẹ ơi, đã qua lâu lắm rồi mà chị ta vẫn chưa về, chắc chắn bị Xà Nữ ăn thịt rồi."
Bà chủ quán trọ vừa khuấy nồi dầu thi thể vừa đáp: "Điều đó là tất nhiên. Hôm nay Xà Nữ đã ăn thịt không ít người rồi, hy vọng ả ta có thể bình tĩnh lại một chút để chờ đợi nhóm thức ăn tiếp theo đưa tới."
"Tiểu Nha cũng muốn ăn, tại sao mỗi ngày Xà Nữ được ăn hai người, còn Tiểu Nha lại không được ăn hai người chứ?"
"Quy tắc làm việc đã quy định như vậy, chúng ta không được vi phạm, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Có điều, lần tới chúng ta có thể đặt thêm vài cái bẫy để khiến thức ăn vi phạm quy tắc, như vậy chúng ta có thể ăn thịt chúng rồi."
"Vâng ạ! Vậy thì con sẽ tăng giá thực đơn lên gấp mười lần! Thật không ngờ lại có người trả nổi năm trăm đồng tiền âm phủ, vậy lần sau món ăn cuối cùng phải trả năm nghìn đồng tiền âm phủ nhé!"
Ngân Điệp đã cầm điện thoại đi vào livestream từ trước, vừa vặn quay lại được toàn bộ đoạn đối thoại này của bà chủ quán trọ và Tiểu Nha.
[Hai con quỷ dị này thất đức thật đấy, thảo nào phó bản này cứ liên tục phát triển. Hóa ra chúng sẽ dựa vào biểu hiện của nhóm người chơi trước để bày thêm bẫy!]
[Năm nghìn đồng tiền âm phủ? Ranh con, sao mày không đi ăn cướp luôn đi!]
[A a a, đại lão Hủy Diệt mau ra hướng dẫn đi. Ngộ nhỡ phó bản này nhanh chóng tiến cấp lên bảy sao rồi xuất hiện ngẫu nhiên ở nơi khác, lỡ đi nhầm vào thì tiêu đời!]
Ngân Điệp livestream trong quán trọ khá lâu nhưng Tống Mang vẫn chưa xuất hiện, những quỷ dị trong đó cũng không hề phát hiện ra cô bé giấy.
"Mẹ ơi, chị ta chắc chắn không về được đâu. Con đi đóng cửa đây, mẹ mời thức ăn mới vào đi."
Tiểu Nha đi về phía lối ra vào. Nhưng khi cô bé vừa định khép cánh cửa lớn lại, bên ngoài bỗng bay vào một tờ tiền âm phủ mệnh giá một trăm đồng.
"Hả?"
Tiểu Nha vội vàng lao tới nhặt lên.
Cô bé vừa nhặt xong chưa được bao lâu, trên mặt đất cách đó không xa lại xuất hiện thêm một tờ tiền âm phủ nữa.
Nhưng lần này, Tiểu Nha không lập tức chạy đến nhặt, bởi vì vị trí đó hơi xa.
Mẹ đã dặn không được rời khỏi quán trọ, nếu đi quá xa, Xà Nữ sẽ ăn thịt cô bé!
Tiểu Nha xót xa nhìn tờ tiền âm phủ trên mặt đất, định bụng quay vào trong, nhưng cô bé chợt phát hiện đó là tờ tiền mệnh giá năm nghìn đồng!
"Năm nghìn đồng!"
Cô bé trừng lớn hai mắt, đưa tay dụi dụi vì tưởng mình nhìn nhầm.
Cô bé lại nhìn về khoảng đất trống cách đó không xa, phát hiện ra đó thực sự là một tờ tiền âm phủ mệnh giá năm nghìn đồng.
"Nhiều quá đi."
Đôi chân Tiểu Nha dường như không còn nghe theo sự điều khiển nữa. Đôi mắt cô bé tỏa ra ánh sáng xanh đầy tham lam, lững thững bước về phía tờ tiền âm phủ.
Ngay khi Tiểu Nha định cúi xuống nhặt tờ tiền này, một chiếc đuôi rắn màu đỏ máu lập tức quấn chặt lấy cô bé, kéo tuột vào khu rừng gần đó. Cô bé thậm chí còn chưa kịp thốt lên nửa tiếng la hét.
Tống Mang vòng ra từ phía bên kia của quán trọ, nhặt lại tờ tiền âm phủ trên mặt đất, sau đó sử dụng tấm thẻ quỷ mới.
Bên trong quán trọ.
Bà chủ quán phát hiện cửa lớn mãi mà không đóng, bực bội gọi vài tiếng: "Tiểu Nha, con chạy đi đâu rồi? Đã bảo là không được rời khỏi quán trọ cơ mà!"
"Tiểu Nha" đi từ bên ngoài vào, đóng kín cánh cửa lớn lại.
"Mẹ ơi, lúc nãy con thấy người kia cứ đi tới đi lui bên ngoài bìa rừng nên mới ra xem thử có chuyện gì. Sau đó con thấy chị ta bị ăn thịt rồi."
"Thì ra là vậy." Bà chủ quán trọ thở phào nhẹ nhõm, đáp: "Bị ăn thịt rồi là tốt, vậy chúng ta có thể mời nhóm thức ăn tiếp theo vào được rồi."
Bà chủ bước ra từ nhà bếp, tay xách chiếc đèn dầu quen thuộc, dẫn "Tiểu Nha" lên tầng hai.
Hai người đi đến góc trong cùng của hành lang, bà chủ quán trọ tiến tới mở căn phòng bị khóa chặt kia ra.
Căn phòng này không hề có giường, chỉ có một cỗ quan tài bằng gỗ lim khá lớn đặt ngay chính giữa, bên trong chứa hài cốt của bà chủ và Tiểu Nha. Ngoài ra thì không còn bất cứ thứ gì khác.
Bà chủ bốc hài cốt trong quan tài ra ngoài, sau đó tháo dỡ cỗ quan tài ra một cách thành thạo. Dưới đáy quan tài lộ ra một ngăn bí mật, bên trong đặt một bức tượng thần nặn bằng đất sét.
Bà chủ lấy bức tượng thần ra, đặt ngọn đèn dầu trên tay xuống, thành kính quỳ rạp trên mặt đất, chắp hai tay trước ngực rồi nói với bức tượng: "Thần Thanh Vũ đại nhân, thức ăn đã dùng hết rồi, xin ngài hãy ban cho chúng con lượng thức ăn ăn mãi không hết đi ạ."
Bà ta vừa dứt lời, bức tượng thần không hề có chút phản ứng nào. Bà chủ quán trọ sinh lòng nghi hoặc nhìn quanh bốn phía.
Thấy Tiểu Nha vẫn đứng trơ ra đó, bà ta liền quát lên: "Tiểu Nha, sao con vẫn còn đứng đó? Hành động này của con sẽ mạo phạm đến Thần Thanh Vũ đại nhân đấy!"
Môi "Tiểu Nha" cong lên, trên gương mặt hiện lên nụ cười cợt nhả vốn không hề phù hợp với một đứa trẻ.
"Hóa ra đây chính là quy tắc vận hành của phó bản."
Giọng nói phát ra từ cơ thể Tiểu Nha lại là tông giọng quen thuộc mà bà chủ chán ghét đến cùng cực. Sự thật này khiến bà ta khiếp sợ đến mức trợn tròn hai mắt.
"Mày!"
Bà chủ còn chưa kịp phản ứng: "Tiểu Nha" đã vồ lấy ngọn đèn dầu trên mặt đất. Bóng người mờ ảo dần trở nên rõ nét, vóc dáng cũng biến thành cao ráo và thon thả.
Người phụ nữ có ngũ quan thanh tú xinh đẹp, nét mặt vẫn mang vẻ thờ ơ như cũ, môi vương nụ cười nhạt. Đôi mắt phượng dài hẹp của cô nheo lại nhìn bà ta mang theo ý cười lười biếng.
"Là mày!"
Nhìn rõ dáng vẻ của Tống Mang, mắt bà chủ muốn nứt toạc ra, đôi đồng tử đỏ ngầu hằn những tia máu. Bà ta nhào tới muốn cướp lại ngọn đèn dầu.
"Trả cho tao!"
Nhưng Tống Mang đã linh hoạt né tránh, đồng thời chạy thẳng ra hành lang bên ngoài căn phòng.
Bà chủ mất đi đèn dầu nên hoàn toàn không dám tùy tiện bước ra hành lang. Không có ngọn đèn dầu này, những dân làng từng bị bà ta giết chết hoá thành ác quỷ sẽ ùa lên, xé xác bà ta ra ăn tươi nuốt sống!
Bà chủ trừng mắt nhìn Tống Mang, giọng nói run rẩy: "Mày thế mà vẫn còn sống. Mày… mày muốn làm gì? Con gái tao đâu rồi?"
Tống Mang ung dung mân mê ngọn đèn dầu trong tay: "Tiểu Nha á, lúc này chắc là đang nằm gọn trong bụng Xà Nữ rồi."
"Cái gì?"
Nhìn sắc mặt bà chủ ngày càng trắng bệch, Tống Mang giơ ngọn đèn dầu lên ngang tầm mắt.
Cô nhìn bóng rắn đang bơi lội bên trong đó rồi cất lời: "Trong này chứa tám hồn rắn của Cửu Đầu Xà phải không? Nếu tôi thả những hồn rắn này ra ngoài thì sẽ thế nào nhỉ?"
"Không được!"
Bà chủ gần như gào thét lên: "Cửu Đầu Xà là hung thú thượng cổ, nếu mày thả hồn rắn của ả ra, ả sẽ khôi phục lại thực lực của hung thú thượng cổ, hoàn toàn san bằng nơi này! Cả mày và tao đều sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian!"
"Thú vị đấy, dù sao thì tôi cũng không rời khỏi đây được, chi bằng thả ra để mở rộng tầm mắt trước uy phong của hung thú thượng cổ xem sao."
Tống Mang đặt tay lên nắp đèn dầu, làm động tác chuẩn bị vặn mở nắp.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo.
Cảnh vật xung quanh cô đột nhiên vỡ vụn tựa như mặt gương rồi tan biến, bốn phía lập tức chìm vào bóng tối mịt mù.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

