Ánh mắt Tống Mang lạnh lẽo. Cô quay đầu lại, phát hiện kẻ đẩy mình chính là Bạch gia. Gã ta còn đang mang vẻ mặt hả hê trên nỗi đau của người khác.
Nhận ra ánh mắt của cô, Bạch gia nhìn về phía này hơi mở miệng, cất giọng không thành tiếng.
"Chết đi."
Từ phía cửa lớn quán trọ, hơn nửa thân hình của Xà Nữ đã trườn vào trong. Ả thè chiếc lưỡi đỏ lòm, há cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt lao về phía cô.
Cú cắn này mà trúng cổ, chắc chắn sẽ đứt lìa ngay lập tức!
Có điều, Tống Mang đã hấp thụ hai tấm thẻ quỷ từ trước nên thể chất ít nhiều cũng được cường hóa.
Tốc độ phản ứng của cô vô cùng nhanh nhạy. Ngay khoảnh khắc Xà Nữ lao tới, cô xoay người, đạp một cước lên đầu ả rồi mượn lực nhảy bật về mặt đất an toàn.
Động tác dứt khoát này của cô không chỉ khiến Bạch gia ngơ ngác, mà cả những khán giả đang xem phát trực tiếp cũng phải kinh ngạc.
[Thảo nào cô ta ăn nói ngông cuồng thế, hóa ra cũng có chút bản lĩnh thật. Tốc độ phản ứng cỡ này đủ để sánh ngang với dân luyện võ chuyên nghiệp trước tận thế rồi!]
[Những người biết võ mà giành được thẻ quỷ thì kiểu gì cũng sống rất khỏe trong mạt thế. Chỉ tiếc là, phó bản cô ta đang ở lại là một phó bản chắc chắn phải chết.]
Tống Mang vừa né được đòn tấn công, Xà Nữ đã lại điên cuồng lao về phía cô. Một tay ả còn túm chặt lấy áo cô.
Tống Mang rút dao phay ra cắt phăng vạt áo đó, sau đó chạy thẳng vào phía trong quán trọ.
Thế nhưng, Bạch gia lại chặn đường cô.
Thanh đao quỷ trong suốt của gã xuất hiện. Gã nhìn Tống Mang bằng ánh mắt nham hiểm, lên tiếng.
"Đây chính là cái giá mày phải trả vì dám đắc tội với tao."
Lưỡi đao quỷ vung lên, chém thẳng về phía Tống Mang.
Phía trước có Bạch gia, phía sau có Xà Nữ. Giờ phút này, tất cả mọi người có mặt lẫn khán giả xem trực tiếp đều đinh ninh Tống Mang nắm chắc cái chết.
Hai cô bé hình nhân giấy nấp trong góc tối thậm chí lao thẳng ra ngoài, định bảo vệ Tống Mang.
Tuy nhiên, Tống Mang nhìn Bạch gia, môi lại nở một nụ cười đầy hứng thú.
Sắc mặt Bạch gia lập tức thay đổi.
Bởi vì gã chợt nhận ra bản thân lại không thể nhúc nhích được nữa!
Rõ ràng gã định dùng đao quỷ chém Tống Mang làm đôi, vậy mà lúc cô chạy ào tới trước mặt, cơ thể gã cứ như bị ai đó bấm nút tạm dừng!
Chỉ trong vỏn vẹn một giây, Tống Mang đã thoắt cái vòng từ đằng trước ra đằng sau lưng Bạch gia, sau đó tung một cú đá trời giáng vào người gã, đạp gã bay thẳng về phía Xà Nữ.
Đạp xong, Tống Mang thản nhiên vỗ tay, nói.
"Tối nay ả cũng ăn thịt hai người rồi, xem chừng đã an toàn."
Vừa dứt lời, cô đã thấy Bạch gia đưa đao quỷ chắn ngang người, đỡ được đòn tấn công của Xà Nữ.
Tác dụng "uy hiếp" của thẻ quỷ chỉ kéo dài đúng ba giây, lúc này Bạch gia đã có thể cử động trở lại.
Thừa cơ hội, Bạch gia lùi ra xa Xà Nữ vài bước, sau đó vung đao quỷ chém thẳng vào đầu ả.
Kết quả.
Thanh đao quỷ của gã chém trúng đầu Xà Nữ lại không hề gây ra bất cứ vết thương nào!
Hành động này của Bạch gia ngược lại càng chọc giận Xà Nữ.
Xà Nữ dùng đầu húc thẳng vào gã, coi gã như quả bóng mà đập mạnh vào tường rồi quật xuống đất.
Tốc độ của ả nhanh đến mức cơ thể hóa thành vô số tàn ảnh, trong khi đó Bạch gia thậm chí chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.
Cánh tay trái của gã còn bị Xà Nữ cắn cho một phát đầm đìa máu tươi, rũ thõng xuống đầy vô lực.
Khán giả xem trực tiếp đều hít khí lạnh.
Bạch gia tình cờ nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang nấp cạnh chiếc tủ gỗ gần đó. Ánh mắt gã lóe lên tia tàn độc, lập tức lao tới dùng đao quỷ chém nát chiếc tủ, sau đó thò tay túm lôi tuột bà ấy ra ngoài.
"Không…!"
"Mày buông tao ra…!"
Tiếng la hét thảm thiết của người phụ nữ trung niên vang lên, nhưng rất nhanh đã tắt ngấm. Bởi vì Bạch gia đẩy thẳng bà ấy về phía Xà Nữ, khiến ả ta cắn đứt đôi người phụ nữ ngay tại chỗ.
Sau khi người phụ nữ chết, Xà Nữ rốt cuộc cũng chịu ngoan ngoãn ngậm lấy cái xác rồi rời đi.
Nhìn Xà Nữ khuất dạng trong màn đêm, Tống Mang xoa cằm suy tư.
"Xem ra mỗi ngày ả nhiều nhất chỉ ăn hai người. Phó bản sẽ bắt tổng cộng mười người, nếu mãi mà không tìm ra manh mối qua ải, tối đa cũng chỉ trụ được năm ngày."
Có điều năm ngày này là thời gian trong phó bản, khác xa với thời gian bên ngoài.
Kể từ lúc đốt điện thoại vàng mã, Tống Mang có thể nhìn thấy thời gian thay đổi. Cô phát hiện trong phó bản trôi qua một ngày một đêm thì bên ngoài mới trôi qua tầm hai ba tiếng đồng hồ.
"Tối qua Lục Tư Tư và Từ Húc Dương chết bất đắc kỳ tử chứ không phải làm mồi cho Xà Nữ. Hiện tại chỉ còn lại bốn người, nói cách khác là chúng ta chỉ còn hai ngày."
"Chuỗi hạt nhỏ trắng tinh" rốt cuộc là thứ gì? Liệu có phải chuỗi xương rắn cô đang cầm trên tay hay không?
Ban đầu, Tống Mang cứ tưởng đây là vật phẩm qua ải. Thế nhưng nhớ lại những lời miêu tả về phó bản này trên diễn đàn, cô lại phát hiện có rất nhiều điểm bất thường.
Trước cô đã có rất nhiều người từng bước vào phó bản này, không thể nào chẳng có lấy một ai tìm thấy chuỗi xương rắn.
Căn phòng nằm ở tận cùng góc hành lang luôn bị khóa trái, không một ai ra vào. Chắc chắn sẽ có người chơi nhận thấy điểm đáng ngờ, mò vào thăm dò rồi phát hiện ra hài cốt cùng chuỗi xương rắn bên trong.
Vậy mà cuối cùng vẫn không có một ai sống sót rời khỏi đây, thế thì chỉ còn một khả năng duy nhất…
Chuỗi xương rắn chính là thứ mà Xà Nữ cần tìm.
Nhưng nó không phải là vật phẩm qua ải!
Ngày đầu tiên bọn họ đặt chân tới đây, bà chủ quán trọ từng nói.
"Đều đặn mười hai giờ đêm mỗi ngày, Xà Nữ sẽ ghé qua quán trọ tìm một món đồ. Chỉ cần đưa thứ ả muốn, ả sẽ tự khắc rời đi."
Lời bà chủ nói là Xà Nữ sẽ rời đi, chứ đâu hề bảo người chơi có thể rời khỏi nơi này!
Cho dù có tìm được món đồ mà Xà Nữ mong muốn, rất có khả năng người chơi vẫn chẳng thể thoát thân!
Đây chính là lý do ban nãy Tống Mang chần chừ không lấy chuỗi xương rắn ra. Cô thừa biết lấy ra cũng vô dụng, phó bản này căn bản không chỉ đơn thuần là trò chơi tìm đồ vật.
Dựa theo kinh nghiệm lăn lộn đối phó với quỷ dị bao năm qua của cô, nhiệm vụ mà đám quỷ dị đưa ra rất có thể vẫn chỉ là một cái bẫy, một cái bẫy chết người!
Do đó, một khi đã ở trong phó bản, tuyệt đối không được tin tưởng bất cứ ai. Không thể tin người, càng không thể tin quỷ, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.
Tống Mang nghĩ ngợi một hồi rồi bước tới hỏi bà chủ.
"Bà chủ à, sao Xà Nữ ăn thịt hai người xong đã rời đi rồi? Tôi còn tưởng ả ta thân hình to lớn thế kia thì phải ăn nhiều hơn một chút chứ."
Trong lúc nói chuyện, Tống Mang còn nửa vô tình nửa cố ý liếc nhìn Bạch gia đang bị thương, ánh mắt thoáng xẹt qua tia tiếc nuối.
Bà chủ quán trọ đáp.
"Xà Nữ sẽ giành được sức mạnh thông qua việc ăn thịt người. Nếu ả ta ăn thịt tất cả mọi người cùng một lúc, luồng sức mạnh nhận được sẽ quá lớn, quán trọ này sẽ hoàn toàn bị phá hủy."
"Ý bà là sức mạnh của quán trọ ép ả ta mỗi lần chỉ được phép ăn thịt hai người? Nói vậy tức là ả ta cũng là nhân viên làm thuê cho quán trọ sao?"
Nhà an toàn chỉ có tác dụng kiềm chế đối với những quỷ dị làm việc tại đó, bởi vì giữa nhà an toàn và quỷ dị có tồn tại giao kèo.
Thế nhưng trong một vài phó bản có độ nguy hiểm cao sẽ xuất hiện những kẻ xâm nhập. Kẻ xâm nhập có thể hoàn toàn phớt lờ sức mạnh kiềm chế của nhà an toàn để thỏa sức tàn sát người chơi bên trong.
"Sao có thể chứ!"
Bà chủ quán trọ nặn ra một nụ cười gượng gạo, cau mày nói.
"Lần nào tới ả ta cũng đòi ăn thịt khách của tôi, lại còn đập phá quán trọ. Nếu ả là nhân viên của tôi, tôi đã bị ả hại chết từ đời nào rồi! Cái thứ hung tàn độc ác như vậy tuyệt đối không thể nào là nhân viên quán trọ được. Ả ta hận không thể ăn thịt luôn cả tôi với Tiểu Nha nữa kìa!"
"Thì ra là thế."
Tống Mang nhìn nụ cười của bà chủ quán trọ, luôn có cảm giác trên mặt bà ta đang đeo một lớp mặt nạ giả tạo. Ánh mắt bà ta nhìn cô dường như cũng mang theo vài phần thù địch.
Xem ra cô đã hỏi trúng vấn đề không nên hỏi rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)