Cô giáo giao bài tập sao chép và một trang bài tập toán, Lâm Thanh Vi đã tranh thủ làm xong từ lúc còn ở trường. Bài nhạc cho buổi luyện tập chiều nay, cô cũng đã hoàn thành từ hôm qua.
Vậy thì phải làm gì đây? Nghĩ đến khoảng thời gian còn bé, cô luôn cảm thấy cuối tuần trôi qua thật nhanh, còn chưa kịp chơi đã hết. Nhưng giờ ngẫm lại, những trò chơi từng khiến cô mê mẩn đến quên cả thời gian, rốt cuộc là gì, cô cũng chẳng thể nhớ nổi.
Lâm Thanh Vi đảo mắt nhìn giá sách ở nhà, tất cả đều đã đọc qua, không còn gì thú vị. Chán nản, cô quyết định đi đến hiệu sách Tân Hoa để tìm sách đọc.
Hiệu sách Tân Hoa lúc này vẫn còn đơn sơ, không giống như sau này được nâng cấp, mở rộng diện tích, và thậm chí còn đặt cả bàn ghế để người đọc có thể thoải mái ngồi đọc. Hiện tại, ngoài sách ra thì chẳng còn gì khác, nếu muốn đọc sách ở đây, cô chỉ có hai lựa chọn: ngồi bệt xuống đất hoặc đứng đọc.
Khu vực sách thiếu nhi được bố trí khá gần quầy thu ngân. Giá sách ở đây thấp, để lũ trẻ có thể dễ dàng với tới. Có vài đứa nhỏ đang nằm bò trên sàn nhà, chăm chú xem những cuốn sách tranh đầy màu sắc.
Lâm Thanh Vi cũng từng là một trong những đứa trẻ ấy. Chính ở nơi đây, cô đã biết đến câu chuyện về mười hai chòm sao, về Alibaba và 40 tên cướp, hay về Bobo và thành phố âm nhạc.
Trong những năm tháng tuổi thơ thiếu thốn "món ăn" tinh thần, nơi này đã mở ra cho cô cánh cửa bước vào thế giới diệu kỳ, mang đến vô vàn ký ức đẹp đẽ.
Chỉ có điều đáng tiếc duy nhất là nhân viên quản lý ở đây thường rất sợ lũ trẻ nghịch ngợm làm hỏng sách, nên thỉnh thoảng sẽ đuổi những đứa trẻ chỉ đến để đọc sách mà không mua gì.
Lần này, Lâm Thanh Vi thật sự đến hiệu sách để đọc sách. Cô thoải mái đứng trước kệ sách, cẩn thận lựa chọn những cuốn mình muốn xem. Dẫu vậy, một điểm bất tiện ở đây là các kệ sách quá cao, khiến không ít cuốn cô muốn cầm nhưng lại với không tới.
Khi bước ngang qua khu vực văn học nước ngoài, ánh mắt cô vô tình lướt qua cuốn "Người tình của phu nhân Chatterley" của Lawrence. Một ý nghĩ thoáng qua khiến cô vui vẻ quyết định: hôm nay sẽ dùng cuốn này để giết thời gian.
Cẩn thận liếc nhìn xung quanh để đảm bảo không ai chú ý, cô nhanh chóng lấy cuốn sách và đi vòng ra phía sau kệ sách cuối cùng.
Khu vực này chứa những tài liệu lịch sử, một thể loại ít người ghé thăm. Hơn nữa, khoảng trống giữa kệ sách và bức tường phía sau được che khuất bởi một chiếc điều hòa đứng, chắn hơn phân nửa góc nhìn vào bên trong, tạo thành một không gian tương đối yên tĩnh và độc lập.
Lâm Thanh Vi len lén chui vào, đảm bảo rằng người ngoài khó lòng để ý đến mình. Dù sao, việc một học sinh tiểu học đọc loại sách như thế này, nếu bị một người lớn "bắt gặp", cảnh tượng sẽ trở nên kỳ quái. Để giữ gìn "sức khỏe tinh thần" của mọi người, cô quyết định hành động kín đáo hơn một chút.
Sự chuẩn bị chu đáo đã không uổng phí. Lâm Thanh Vi thoải mái tận hưởng thời gian yên tĩnh, không ai làm phiền. Khi kim đồng hồ treo tường ở tiệm sách chỉ gần đến giờ cơm trưa, cô mới cẩn thận theo sau một người lớn để rời khỏi đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)