Tuy rằng cô Đàm không quá coi trọng việc thi cấp bậc, nhưng cô ấy biết nhiều phụ huynh lại rất để tâm đến điều này. Nếu không, làm sao chứng minh rằng số tiền học phí họ bỏ ra là xứng đáng?
Lâm Thanh Vi học đã lâu mà vẫn chỉ đạt cấp ba, nói ra cũng khiến người làm cha như Lâm Thủy Vinh cảm thấy mất mặt. Huống chi bây giờ, danh tiếng của ông còn là nguồn thu nhập chính.
Nhận lấy bảng đăng ký từ tay cô Đàm, Lâm Thủy Vinh cảm ơn rồi dẫn Lâm Thanh Vi rời đi.
Dạ dày của Lâm Thanh Vi không tốt, từ nhỏ đã thường xuyên ốm vặt. Hạ Tuệ Ngân trước giờ luôn nghiêm cấm cô ăn những món như thế này. Lâm Thủy Vinh nghe vậy cũng hơi khó xử, gương mặt lộ rõ vẻ do dự. Ông vừa định đổi giọng để khuyên con gái đổi món thì Lâm Thanh Vi đã bật cười hì hì: “Thôi được rồi, con chỉ đùa thôi! Chúng ta về ăn cơm đi. Tay nghề chú Vu ngon hơn nhiều mà."
Trước kia, cô luôn tìm cách lừa người lớn để được ăn món mình thích, nhưng giờ đây, nhìn đường phố bụi bặm, xe cộ ồn ào, cô không còn cảm giác thèm ăn nữa.
Lâm Thủy Vinh vừa vui mừng vì Lâm Thanh Vi không làm khó mình, vừa cảm thán. Ông xoa đầu cô, dịu dàng nói, "Con thật sự trưởng thành rồi."
Khi hai người về nhà kể lại chuyện này cho Hạ Tuệ Ngân, bà cũng vui mừng, cảm giác như mây tan thấy trăng sáng. Tuy nhiên, bà vẫn không khỏi bất mãn, oán trách Lâm Thủy Vinh: “Em ngày nào cũng đi đón con, mưa gió không ngại. Vậy mà anh chỉ đón có một lần, thế mà lại được khen!"
Lâm Thủy Vinh, người vừa được lợi lớn, chỉ biết xoa mũi cười trừ. Là chủ nhiệm lớp, ông không có nhiều thời gian rảnh rỗi như Hạ Tuệ Ngân, đúng là số lần ông đón con cũng ít hơn thật.
Lâm Thủy Vinh vội chuyển chủ đề, nhân cơ hội này giúp con gái nhận thưởng: “Vi Vi dạo này chăm chỉ như vậy, chúng ta nên thưởng cho con bé một chút. Tối nay không có giờ học phụ đạo, hay là dẫn con bé ra quảng trường đài phun nước chơi đi."
Hạ Tuệ Ngân hơi do dự, nhưng nghĩ lại thấy đã lâu không đưa con gái ra ngoài chơi. Trước đó, Lâm Thanh Vi bị thủy đậu, không tiện gặp ai. Sau khi khỏi bệnh, con bé bỗng trở nên tự giác hẳn, không đòi ra ngoài nữa, mỗi ngày đều chăm chỉ học bài, luyện đàn. Về nhà làm xong bài tập lại vùi đầu vào sách vở. Nghĩ vậy, bà gật đầu đồng ý: “Được, vậy nhanh chuẩn bị rồi đi thôi."
Nghe vậy, gương mặt Lâm Thủy Vinh lộ vẻ đắc ý, liếc nhìn Lâm Thanh Vi đầy tự hào, như muốn nói: "Thấy chưa, cha đã đòi được phần thưởng cho con rồi. Chuyện cha thất hứa lần trước, coi như xí xóa nhé!"
Nhìn ánh mắt đầy hàm ý đó của cha mình, Lâm Thanh Vi bật cười. Thật ra, cô không còn hứng thú đi chơi nữa, nhưng lại rất hoài niệm cảm giác được ra ngoài cùng cha mẹ. Nghĩ vậy, cô liền hào hứng chạy đến giúp mẹ chuẩn bị nước mang theo.
Nhà bếp nhỏ hẹp, hai người đứng bên trong đã chẳng còn chỗ để xoay người. Lâm Thanh Vi chạy tới đứng cạnh, kết quả lại chỉ làm vướng tay vướng chân.
Thấy cô cứ lẩn quẩn ở đó, Hạ Tuệ Ngân cau mày, không kiên nhẫn đuổi khéo: “Ở đây không cần con. Nếu rảnh thì đi lấy đôi xăng-đan ra mà thay. Lát nữa con chạy nhảy tung tăng trong suối phun, giày thể thao lại ướt hết thì rắc rối. Mà mẹ không hiểu nổi con, trời nóng thế này còn ngày nào cũng mang giày thể thao chạy khắp nơi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



