Trình Lan Thanh lắc đầu cười: "Con nghĩ đây là kinh doanh bán sỉ hay sao mà đòi may mắn lắm thế."
Tiếng cười giòn tan vang lên trong không gian chật hẹp của chiếc xe hơi. Lời của Từ Tiểu Lai chỉ là nói vui, làm gì có chuyện xuyên không xảy ra liên tục như cơm bữa, nhưng nói ra được những điều ấy khiến tinh thần ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.
Nàng tự hào nghĩ thầm, nếu không có nàng là "cây hài" khuấy động không khí, thì cái nhà này biết buồn tẻ đến mức nào!
Chiếc xe từ từ lăn bánh và dừng lại ở khu dân cư gần nhà cũ, nơi mà Trình Lan Thanh nói là có vị lão trung y uy tín đang sinh sống.
Trình Lan Thanh bước xuống xe, dặn dò.
Về đến nhà, nàng nhanh chóng rửa mặt qua loa rồi leo tót lên giường. Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, trong cơn mơ màng, Từ Tiểu Lai chợt nhận ra, chỉ mới trải qua một ngày ngắn ngủi mà nàng đã mặc nhiên coi căn nhà tồi tàn ở cổ đại kia là "nhà" của mình rồi…
"Reng reng reng…"
Tiếng chuông báo thức réo rắt vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng.
Từ Tiểu Lai uể oải, cố gắng mãi mới chống tay ngồi dậy được, cả người rã rời như muốn tan ra. Ngay cả thời điểm ôn thi căng thẳng nhất của năm lớp 12, nàng cũng chưa từng phải dậy sớm đến mức này!
Trong đầu nàng chợt lóe lên một ý nghĩ: Hay là sau này cứ sang thời cổ đại mà ngủ? Dù sao ở bên đó nhịp sống chậm rãi, có thể tranh thủ chợp mắt thêm một chút. Đợi đưa hai đứa nhỏ đi học xong, căn nhà chỉ còn lại ba người, khi ấy nàng cùng cha mẹ muốn làm gì thì làm, tự do tự tại biết bao!
Từ Tiểu Lai càng nghĩ càng thấy đề xuất này vô cùng chí lý. Nàng lập tức hồ hởi chạy đi tìm cha mẹ để trình bày ý tưởng.
Từ Xuyên và Trình Lan Thanh tuy vẫn còn ngái ngủ, nhưng nghe qua kế hoạch này liền gật đầu tán thưởng.
"Đúng vậy, chuyện học hành của trẻ nhỏ là quan trọng nhất!"
Lúc Từ Tiểu Lai đang đánh răng, ánh mắt nàng vô tình chạm phải chiếc cốc thủy tinh trong suốt đặt trên kệ. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí nàng.
Không biết ở triều Đại Lăng, cụ thể là thời Cảnh Trạch này đã có kỹ thuật chế tác thủy tinh hay chưa? Nếu chưa có, mà gia đình nàng lại mang được những chiếc cốc tinh xảo này sang, chẳng phải là cơ hội phát tài ngàn vàng sao?
Suy nghĩ ấy khiến cơn buồn ngủ của Từ Tiểu Lai bay biến, thay vào đó là sự phấn khích tột độ. Hôm nay, nhất định nàng phải ra phố để khảo sát thị trường cổ đại mới được.
…
Khi cả nhà đến con hẻm Thanh Dương, đồng hồ vừa điểm 5 giờ sáng, mặt trời vẫn còn chưa ló dạng. Ba người nhẹ nhàng khuân vác đồ đạc, lén lút chuyển vào căn nhà cũ.
Bên trong tối om như mực, Từ Tiểu Lai phải bật đèn flash điện thoại để soi đường, dẫn cả nhà vào bếp. Mọi người cẩn thận gom điện thoại bỏ chung vào một chiếc túi. Dù biết ở thời cổ đại chẳng có sóng tín hiệu, nhưng vật bất ly thân này vẫn khiến họ an tâm hơn khi mang theo bên mình.
Tính toán đến việc hôm nay lão Dư sẽ dẫn thợ đến sửa sang nhà cửa, họ không muốn phải đi lại nhiều lần dễ sinh nghi ngờ, nên quyết định dồn hết nhu yếu phẩm cần thiết mang sang cổ đại trong một chuyến duy nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
