Người cổ đại cũng thật khéo xoay xở trong không gian hẹp!
Trong phòng kê một chiếc giường, nhưng nói đúng hơn nó giống kiểu giường đất sưởi ấm ở vùng Đông Bắc.
Điểm đặc biệt là bên dưới gầm giường rỗng, được tận dụng để chứa các thùng đồ.
Toàn bộ diện tích căn phòng gần như bị chiếc giường chiếm trọn, chỉ chừa lại một lối đi nhỏ xíu ngay cửa, vừa đủ để người ta ngồi xổm xuống lấy đồ đạc bên dưới.
Tuy chật hẹp nhưng giường chiếu rất sạch sẽ, chăn gối được xếp gọn gàng ngăn nắp.
Trình Lan Thanh cúi người, kéo chiếc thùng gỗ từ gầm giường ra: "Mẹ nhớ trong phim ảnh hay truyện cổ đại, người ta thường cất sổ hộ tịch hoặc giấy tờ quan trọng ở những chỗ kín đáo thế này, chúng ta tìm thử xem."
Ba người lập tức bắt tay vào việc tìm kiếm.
Những văn tự trên giấy tờ đều là chữ phồn thể, may mắn là cả nhà ba người đều có thể đọc hiểu.
Nhờ đó, họ xác định được triều đại này là Đại Lăng Vương triều, và nơi họ đang sống là Thịnh Kinh – kinh đô phồn hoa bậc nhất.
Điều kỳ diệu là tên họ của cả ba vẫn giữ nguyên là Từ Xuyên, Trình Lan Thanh và Từ Tiểu Lai.
Từ Xuyên thì cười toe toét đầy sảng khoái: "Bà xã, nhìn ở khía cạnh tích cực thì vợ chồng mình cũng trẻ ra được mười tuổi đấy."
Nghe cũng thật tuyệt!
Từ Tiểu Lai từ nhỏ đã nghe cha kể về chuyện tình cảm thắm thiết của cha mẹ, vừa đủ tuổi pháp luật cho phép là họ đã dắt tay nhau đi đăng ký kết hôn ngay.
Khi sinh nàng, cha mới 22, mẹ tròn 20.
Ở hiện đại, tính ra cha nàng đã 44, mẹ 42, bước vào độ tuổi trung niên.
Nhưng nay xuyên không về cổ đại, cha nàng trở lại tuổi 34, mẹ nàng mới 32, bỗng chốc tìm lại được cả một bầu trời thanh xuân. Độ tuổi 30 với sự chín chắn và ổn định như vậy, có thể nói là giai đoạn đẹp nhất của đời người.
Trình Lan Thanh cũng cảm thấy vui vẻ, phụ nữ ai mà chẳng thích mình trẻ lại.
Nhưng mà…
"Mẹ cảm thấy cơ thể này rất yếu ớt, mới đi lại vận động một chút mà hơi thở đã trở nên nặng nhọc rồi."
Bà vốn làm việc tại tiệm thuốc Đông y, công việc chính là bốc thuốc theo đơn. Tuy nhiên, qua nhiều năm mưa dầm thấm lâu, bà cũng học lỏm được chút ít y thuật từ các vị đại phu lão luyện.
Dù không dám múa rìu qua mắt thợ để chữa bệnh cho người ngoài, nhưng bà thường xuyên tự tay mua dược liệu, sắc thuốc bổ dưỡng để chăm sóc sức khỏe cho chồng con.
Thấy vợ than mệt, Từ Xuyên và Từ Tiểu Lai lập tức cuống quýt lo lắng.
"Mẹ, mẹ thấy trong người thế nào?"
"Bà xã, em vẫn ổn chứ?"
Trình Lan Thanh phì cười: "Hai cha con đừng chọc mẹ tức điên lên là mẹ khỏe re ngay thôi."
Từ Tiểu Lai nhanh nhảu sà tới, ngoan ngoãn đấm bóp vai cho mẹ: "Mẹ ơi, mẹ yêu dấu của con, con lúc nào mà chẳng là áo bông nhỏ tri kỷ của mẹ chứ."
Từ Xuyên nghệt mặt: …
Lại chậm chân hơn con gái một bước rồi.
Trình Lan Thanh xua tay: "Thôi được rồi, tập trung vào việc chính đã."
Ba cái đầu lại chụm vào nhau trước chiếc hòm gỗ bí ẩn.
"Ủa, ở đây vẫn còn hai tờ giấy nữa này." Từ Tiểu Lai cầm lên đọc, giọng đầy vẻ kinh ngạc, "Một người tên là Từ Mậu, mười tuổi. Một người tên là Từ Tuân, bốn tuổi."
Nàng nuốt nước miếng, ngập ngừng thốt lên: "Hình như… hình như là em trai của con."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)