Vẻ mặt ghen tị và hoảng sợ ban đầu của Dịch Lan đột nhiên tràn ngập nụ cười, phải chăng lời nói của Tống Duệ Nguyệt có nghĩa là cô và Trương Dục Sơ đã chia tay?
Nhưng Trương Dục Sơ lại hoảng sợ.
Hắn tiến lên hai bước, nắm lấy tay cô và hỏi: "Tiểu Nguyệt, em hiểu lầm rồi, anh và Dịch Lan thực sự không có gì cả. Em có quên chúng ta đã nói vài ngày nữa sẽ trở thành bạn đời cách mạng không?"
Mặc dù giọng nói nhỏ nhưng năm người có mặt ở đó đều nghe thấy.
Khuôn mặt vui vẻ của Dịch Lan đột nhiên trở nên tái mét vì không thể tin nổi, trong mắt có nước mắt đang trào ra.
Lý Thắng Nam, ông lão: ... Ồ, sắp làm giấy đăng ký kết hôn với người ta rồi, quay đầu lại đưa cô gái khác đi xem phim, tên đàn ông này thật cặn bã!
"Ha, hóa ra anh vẫn nhớ à, tôi tưởng anh quên rồi chứ, nghĩ rằng vì cô bạn thân của tôi thích anh như vậy, tôi là bạn tốt thì cũng phải nhẫn nhịn để thành toàn?" Tống Duệ Nguyệt hất tay Trương Dục Sơ đang nắm lấy tay áo mình ra, rồi vuốt ve chỗ đó, trong mắt đầy vẻ ghê tởm.
Đây là áo bông mà bà Chu cho cô mượn, thứ đồ hôi hám này đừng làm bẩn nó.
Trương Dục Sơ đương nhiên không bỏ qua vẻ ghê tởm trần trụi trong mắt cô, trong lòng dâng lên một cơn tức giận, giọng nói cũng cứng rắn hơn vài phần: "Anh đã nói rồi, anh và Dịch Lan không có gì cả, em không tin thì anh cũng không có cách nào, hơn nữa, là do em tự không đến, bây giờ lại ở đây làm loạn với anh?"
Hắn biết rõ Tống Duệ Nguyệt không thực sự thích mình, đồng ý kết hôn cũng chỉ để thoát khỏi sự làm phiền của Lâu Dương Vân, hắn không tin Tống Duệ Nguyệt ngoài việc lấy mình còn có thể có cách nào khác.
Tống Duệ Nguyệt cười, sau đó tát thẳng vào mặt Trương Dục Sơ, cô đã muốn đánh tên khốn này từ lâu rồi, hôm nay, cuối cùng cũng đánh được.
"Trương Dục Sơ, anh đúng là thuộc làu làu những câu nói của tên cặn bã! Anh vừa giẫm hai thuyền vừa đắc ý lắm phải không? Bên này đồng ý kết hôn với tôi, quay đầu lại đi cặp kè với bạn thân tôi, nếu hôm nay không tình cờ bị tôi bắt gặp, hai người định tiếp tục coi tôi là đồ ngốc để đùa giỡn mãi phải không?
Mọi người dừng chân lại vây quanh để hóng hớt, dù sao thì thời buổi này đời sống giải trí quá ít ỏi, đột nhiên gặp phải cảnh bắt gian tại trận như thế này, ai nấy đều tràn đầy sự tò mò thích thú.
Trương Dục Sơ không ngờ Tống Duệ Nguyệt không chỉ tát một cái mà còn làm ầm ĩ mọi chuyện, hắn che mặt, mặt mày đen sì nghiến răng nghiến lợi nói: "Tống Duệ Nguyệt, cô dám đánh tôi."
"Đánh chính là tên khốn như anh." Nói xong, cô lại nhanh chân tiến lên, đi đến trước mặt Dịch Lan, túm lấy hai bím tóc của cô ta, tát thẳng vào khuôn mặt trắng trẻo như hoa của cô ta hai cái "Chát chát."
"Còn cả cô nữa, đồ đê tiện, tôi coi cô là bạn thân, cô coi tôi là đồ ngốc phải không? Cướp đàn ông của người khác có phải thơm hơn không? Bố mẹ cô có biết họ nuôi cô thành một đứa lẳng lơ không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
