Cánh cửa nhà quen thuộc, đi vào là hai căn phòng, trong nhà chất đầy đồ đạc.
Vì trong nhà có ba người công nhân nên cuộc sống của nhà họ Tống thực ra không đến nỗi nào.
Trước đây Tống Nam Đình vẫn nghĩ, cùng là con của bố mẹ tại sao lại chỉ đối xử tệ với cô như vậy.
Sau này cô mới hiểu, không phải cô không tốt mà vì cô là con gái.
Sinh ra là con gái lại trở thành tội lỗi.
Nhìn đồ đạc trong nhà, nghĩ đến không gian của mình, nếu không gian đó không phải là nhà của cô và Lục Kiến An, không muốn để những thứ lộn xộn này làm bẩn, nếu không cô thực sự muốn dọn dẹp nhà cửa đến mức ngay cả chuột cũng không muốn vào.
Không nói nhiều nữa, bắt đầu làm thôi.
Nhà họ Tống chẳng có mấy thứ đáng giá, ngoài nồi niêu xoong chảo, gạo, mì, dầu ăn, bình giữ nhiệt thì cũng chỉ có tủ quần áo, tủ bếp các thứ.
Nhưng bố mẹ cô không thích sạch sẽ, cả trên giường lẫn trong tủ đều bẩn kinh khủng.
Trước kia khi cô còn ở nhà thì cô dọn dẹp, từ khi cô không về nữa thì nhà cửa bừa bộn, mỗi lần cô về phải mất cả ngày trời mới dọn dẹp xong.
Nhìn vào bếp, cũng toàn là dầu mỡ, chẳng có chỗ nào sạch sẽ để đặt chân.
Ban đầu Tống Nam Đình định dọn sạch hết nhưng nhìn cái cảnh này, cô thực sự không nỡ ra tay.
Những thứ đồ nát này mà làm bẩn nhà cô thì sao.
Nhưng cô cũng không có nhiều thời gian, mẹ cô và hai người kia đi đánh nhau với Ngụy Đại Ni, chắc cũng chẳng đánh xong ngay được, chỉ sợ bố cô tan ca đêm về bất ngờ nên cô phải nhanh chóng tìm đồ có giá trị.
Người càng xấu tính thì càng thích đề phòng người khác.
Mẹ cô và bố cô giấu hết đồ có giá trị dưới đáy một cái chum muối dưa ở góc bếp, kiếp trước cô tình cờ biết được.
Lúc này cô nín thở bê chum muối dưa ra, thấy bên dưới có một cái miệng nhỏ, cô thò tay vào, sờ thấy một cái hộp bằng lòng bàn tay người lớn.
Tống Nam Đình còn chưa kịp đếm xem bên trong có bao nhiêu tiền, thì đã vội nhét hết vào không gian.
Đặt chum muối dưa về chỗ cũ, cô lại đi vào phòng trong.
Phòng trong là nơi bố mẹ cô ở, một cái giường, một cái tủ quần áo, còn có một cái tủ vuông vức.
Trước kia Tống Nam Đình đã không ít lần nhìn thấy mẹ cô mở cái tủ này lấy bánh quy và kẹo sữa ra, bánh quy thì lúc nào cũng chỉ lấy hai cái, kẹo sữa cũng chỉ lấy hai viên, anh trai một viên, em trai một viên.
Khi đối diện với ánh mắt thèm thuồng của Tống Nam Đình, Triệu Tú Nga luôn hung dữ nói: "Con gái mà ăn ngon thế làm gì."
Lúc đó Tống Nam Đình chỉ tò mò bánh quy có vị gì, kẹo sữa có vị gì.
Có một lần Triệu Tú Nga quên khóa tủ, Tống Nam Đình lấy một viên kẹo sữa trong đó, ngón tay run rẩy bóc vỏ kẹo, vội vàng nhét kẹo vào miệng, sợ chậm một chút là không ăn được kẹo này nữa.
Kẹo ngọt ngào có mùi sữa, gần như là thứ ngon nhất cô từng ăn.
Nhưng bị em trai cô là Tống Nam Sơn nhìn thấy, mẹ cô đuổi theo cô đánh nửa con phố, một cô gái mười mấy tuổi, vì một viên kẹo sữa mà suýt nữa bị đánh chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

