“Đương nhiên, ngoại trừ cô.”
Thiếu niên lập tức nở một nụ cười nhu thuận nịnh nọt.
Úc Lý nhẹ nhàng liếc cậu một cái.
Cô tự nhận mình không phải là một người xấu tính, sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận.
Hơn nữa người này vừa mới cho cô ăn một bữa no nê, nể tình đồ ăn, cô có thể tha thứ cho lời nói vô tâm của cậu ta.
Úc Lý không để ý đến Kiều Việt Tây nữa, ngược lại giơ xúc tu lên trước mặt, tỉ mỉ quan sát chúng.
So sánh với lúc trước, những xúc tu này trở nên càng thô to, dài hơn, số lượng cũng từ ba cái gia tăng đến mười sáu cái, tụ tập xung quanh cô, từ thắt lưng đi ra, có chút đông đúc chật chội.
“Cái đó...” Kiều Việt Tây cẩn thận mở miệng: “Cô cần ngủ dưới biển sao?”
Úc Lý: “Cần.”
Kiều Việt Tây: “Hả?”
“Mà tôi không thích bị quấy rầy khi ngủ” Úc Lý không nhanh không chậm nói: “Cho nên làm đàn em của tôi, cậu phải giúp tôi gác đêm trong lúc tôi ngủ, đặc biệt không thể để cho cá mập tới gần tôi.”
Kiều Việt Tây nghe vậy, sắc mặt trắng bệch.
Cậu ta khó khăn nuốt nước miếng: “Nhưng mà, tôi không biết bơi...”
“Vậy thì học từ bây giờ” Úc Lý sờ sờ xúc tu lạnh lẽo: “Còn có lặn xuống biển, tôi không cần một đàn em không thể sống sót trên biển.”
Kiều Việt Tây: “...”
Biểu tình của cậu hoàn toàn cứng đờ, đồng tử hơi giãn ra trông rất sợ hãi, sợ hãi không kém gì vừa rồi.
Úc Lý thiếu chút nữa cười ra tiếng.
“Yên tâm,” Cô vỗ vỗ bả vai Kiều Việt Tây: “Chỉ đùa thôi, tôi không ở dưới biển.”
Kiều Việt Tây: “Vậy gác đêm...”
“Tôi sẽ tự bảo vệ mình.” Úc Lý hiểu ý nói: “Sẽ không làm khó cậu.”
Kiều Việt Tây nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu chỉ cần trả lại tiền nợ cho tôi là được rồi.”
Kiều Việt Tây thiếu chút nữa bị một hơi này nghẹn chết.
“Cái kia không phải tùy tiện nói sao?!”
Úc Lý nghiêm trang: “Tôi nhắc nhở cậu, lợi tức của tôi cũng không thấp, tốt nhất cậu đừng kéo dài quá lâu.”
Kiều Việt Tây sắp khóc: “Tôi không có tiền!”
Úc Lý: “Vậy ra ngoài bán thân đi.”
Kiều Việt Tây: “Hả?”
Úc Lý lấy điện thoại di động ra, chụp cậu ta một tấm ảnh chụp, tiếp theo cô đứng dậy nói: “Tóm lại chính cậu nghĩ biện pháp, tôi muốn trở về.”
“Đừng nghĩ tới việc chạy trốn, có tấm hình này, tin tưởng Cục kiểm soát dị thường rất dễ dàng có thể tìm được cậu.”
Kiều Việt Tây lập tức trung thành: “Cô yên tâm, tôi sẽ không chạy trốn đâu!”
Úc Lý gật gật đầu, xoay người muốn đi.
Kiều Việt Tây thấy thế, vội vàng đứng lên: “Cô ở một mình sao?”
Úc Lý: “Cậu muốn hỏi gì?”
“Cái đó...” Dường như có chút khó mở miệng, Kiều Việt Tây ngượng ngùng sờ sờ nắm tóc nhỏ của mình: “Tôi có thể đến chỗ của cô ở một đêm không?”
Úc Lý kỳ quái nhìn cậu: “Cậu không có chỗ ở à?”
Kiều Việt Tây khổ sở nói: “Tôi ở đây hơn nửa tháng, mỗi ngày đều ngủ trên sàn nhà, gần như quên mất cảm giác ngủ trên giường rồi.”
Trách không được điện thoại di động hết pin, cái nơi rách nát này đúng thật không thể có điện.
“Được rồi.” Giọng điệu Úc Lý dứt khoát: “Cậu có thể theo tôi trở về, nhưng phải nộp tiền thuê phòng.”
“Hả?” Kiều Việt Tây không ngờ cũng phải nộp tiền.
Úc Lý: “Nộp thì đi theo tôi, không nộp thì tiếp tục ngủ ở đây, cậu tự chọn đi.”
Vẻ mặt của cô bình thản, lại lộ ra ý tứ không thể thương lượng. Kiều Việt Tây nhìn cô một cái, biết mình không còn lựa chọn nào khác, đành phải cúi đầu xuống, hữu khí vô lực đáp ứng.
“Tôi đi với cô...”
“Ừ.” Úc Lý hài lòng gật đầu, giơ tay nhìn điện thoại di động.
Một giờ sáng.
Hôm nay lượng vận động của cô đã vượt mức nghiêm trọng, phải trở về ngủ một giấc thật ngon mới được.
“Đi thôi.”
*
Ngày hôm sau, Úc Lý ngủ một mạch đến một giờ chiều mới tỉnh.
Trong lúc đó, phòng đối diện vẫn vang lên âm thanh lộn xộn không ngừng, nếu không phải cô ngủ như chết rồi, đã sớm bị đánh thức.
Dù vậy, chất lượng giấc ngủ của cô cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.
Cả đêm cô đều gặp ác mộng, lúc thì là gián vật quái, lúc thì là bức tường đầu lâu, cuối cùng lại bị một đống xúc tu bạch tuộc nhấn chìm, toàn bộ giấc mơ có thể nói là đặc sắc, đầy đủ các yếu tố.
Cho nên sau khi cô rời giường, tinh thần còn có chút hoảng hốt.
“Cô tỉnh rồi à?”
Úc Lý vừa mở cửa, Kiều Việt Tây ngồi trên sô pha lập tức nhìn qua, ngoan ngoãn chào hỏi cô.
Úc Lý dừng lại vài giây, mới nhớ ra người này là ai.
Con quái vật đã theo cô trở về tối qua.
Cô dụi dụi đôi mắt còn nhập nhèm: “... Cậu không ngủ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

