“Nếu tôi là một tên sát nhân biến thái, anh còn có thể đứng ở chỗ này?” Úc Lý quét mắt nhìn cậu, cúi người nâng người lên: “Lại đây giúp tôi chuyển gã vào trong phòng.”
“ A, được.” Người trẻ tuổi như ở trong mộng mới tỉnh, vội vàng đi qua hỗ trợ.
Hai người một người nâng vai, một người nhấc chân, cùng nhau kéo thi thể nặng nề này vào một căn phòng trống bên cạnh.
Sau khi kết thúc, thiếu niên giơ tay lau mồ hôi, rồi ngồi xuống dựa vào tường.
Úc Lý đứng ở một bên, yên lặng tính toán nên xử lý dị thường này như thế nào.
“Vừa rồi thật sự là cám ơn cô rất nhiều, nếu không phải cô thấy việc nghĩa hăng hái làm, hiện tại toio phỏng chừng đã bị tên điên kia cắn chết.” Người thanh niên chân thành cảm ơn cô.
Úc Lý: “Không cần cảm ơn, tôi cũng tình cờ đi ngang qua.”
Người thanh niên cẩn thận hỏi: “Nhà cô ở...Gần đây?”
“Không.” Úc Lý lấy lại tinh thần: “Tôi bị ông ta va phải trên đường, cảm thấy trạng thái của ông ta rất không ổn nên mới đi theo tới xem.”
Người thanh niên lộ ra vẻ mặt giật mình: “Cô là tuần cảnh buổi tối phải không?”
Úc Lý không trả lời.
Người thanh niên nhìn cô chằm chằm trong chốc lát, đột nhiên vươn tay, nở nụ cười với cô: “Tôi tên Kiều Việt Tây, còn cô?”
Cậu tươi cười sáng lạn, lúc này Úc Lý mới phát hiện vẻ ngoài của cậu còn rất tuấn tú, có loại khí chất thiếu niên nhẹ nhàng khoan khoái, sau ót còn thắt một cái đuôi thỏ.
“Tôi tên là Úc Lý.” Úc Lý nắm lấy tay cậu rồi nhanh chóng buông ra.
Kiều Việt Tây có chút kinh ngạc trừng mắt nhìn: “Tay cô lạnh quá...”
“Thời gian không còn sớm, đi mau đi.” Úc Lý ngắt lời cậu, trực tiếp đi ra ngoài.
“À, không báo cảnh sát trước sao? À, quên mất cô chính là cảnh sát...” Kiều Việt Tây nói thầm không được hai câu, vừa ngẩng đầu thì phát hiện Úc Lý đã đi không thấy bóng dáng, vội vàng nhấc chân theo sau: “Chờ tôi một chút!”
*
Hành lang rất yên tĩnh, gió thổi qua lạnh lẽo, cũng lạnh như trái tim Úc Lý.
Mắt thấy vịt nấu chín đã đến bên miệng lại không thể ăn, cảm giác này thật đúng là khó chịu.
Cũng may cái nơi quỷ quái này ngoại trừ cô và Kiều Việt Tây hẳn là cũng không có người nào khác sẽ đến, chờ cô thoát khỏi tên phiền toái này thì quay lại cũng không muộn.
Kiều Việt Tây núp sau lưng cô, khẩn trương nhìn xung quanh: “Hay là mở đèn pin đi?”
Úc Lý: “Sao cậu không tự mở?”
Kiều Việt Tây rất tủi thân: “Điện thoại của tôi đã hết pin từ lâu rồi!”
Nói xong, cậu đưa di động cho Úc Lý xem. Úc Lý cụp mắt nhìn lướt qua, màn hình điện thoại di động hoàn toàn đen kịt, Kiều Việt Tây lại nhấn nút khởi động máy vài cái, điện thoại vẫn không có phản hồi, quả thực là không có pin nữa.
Lúc này Úc Lý mới lấy điện thoại di động ra mở đèn pin.
Có ánh sáng, Kiều Việt Tây rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta từ phía sau Úc Lý bước ra, đang muốn ra vẻ trấn định đi tới phía trước, đột nhiên nheo mắt lại, kỳ quái hỏi: “Đó là cái gì?”
“Cái gì?” Úc Lý không yên lòng hỏi.
“Chính là chỗ đó, có một cái tròn......”
Kiều Việt Tây chỉ tay về phía trước, Úc Lý giơ di động, chiếu theo hướng cậu chỉ.
Ở góc đường gần mười mét phía trước, có một vật thể hình cầu tối đen, mơ hồ đang nằm.
Úc Lý: “Đó là thứ gì?”
“Không biết... muốn qua xem không?” Kiều Việt Tây rất khẩn trương.
Úc Lý nhìn kỹ một chút.
Ánh sáng quá tối, ngay cả khi có đèn pin chiếu sáng, vẫn không thể nhìn rõ đó là thứ gì.
Chẳng qua, với hình dạng này, luôn làm cho cô liên tưởng đến một ít đồ vật không tốt...
Úc Lý hơi trầm ngâm: “Để tôi đi xem một chút.”
Kiều Việt Tây gật đầu như gà mổ thóc.
Úc Lý giơ cao điện thoại di động, đang muốn đi qua, bỗng nhiên, vật thể hình cầu kia lắc lư, tự mình lăn tới nhanh như chớp.
Một màn này quá mức quỷ dị, Kiều Việt Tây trong nháy mắt không dám động đậy.
Úc Lý cũng không nhúc nhích.
Vật thể hình cầu lăn thẳng đến trước mặt cô, cô hạ tầm mắt xuống, cuối cùng cũng nhìn rõ toàn bộ vật này.
- Đây là một cái đầu.
Nói chính xác thì đây là đầu của Kiều Việt Tây.
Úc Lý trầm mặc.
Kiều Việt Tây trốn ở phía sau lưng cô cũng cẩn thận thò đầu ra, sau khi thấy rõ đầu lâu trên mặt đất, nhất thời hít vào một hơi lạnh.
“Đây không phải là đầu của tôi sao?”
Úc Lý: “Hình như là vậy.”
“Này, tôi, đây rốt cuộc là cái quỷ gì...” Kiều Việt Tây sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, tay chân lạnh lẽo, ngay cả nói cũng không lưu loát.
Úc Lý cũng không biết.
Nhìn kỹ, vết máu phía trên cũng rất mới, hẳn là không có để quá lâu, cho dù nói là vừa mới rơi từ trên cơ thể Kiều Việt Tây xuống, cô cung tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



