Ở nhà họ Nghiêm.
Nghiêm lão đầu hớn hở trở về nhà, vậy mà Nghiêm Long Chu lại về trước hắn. Nam nhân cao hơn tám thước đang cặm cụi lúi húi trong bếp, nồi niêu xoong chảo khua leng keng loảng xoảng vang dội khắp nơi.
“Này này này, ngươi ra đây.” Nghiêm lão đầu ngứa mắt, xông tới lôi cổ nhi tử ra ngoài, Nghiêm Long Chu vẫn còn tỏ vẻ không tình nguyện: “Để con nấu cơm hiếu kính người.”
“Thôi dẹp đi, ngươi mà phá thế thì cái bếp nhà ta đến bao giờ mới được yên ổn! Nấu ra cái thứ cơm chẳng khác gì cám lợn!”
Nghiêm Long Chu sờ sờ mũi, quả thực hắn cũng thấy gian bếp này chật hẹp quá, hắn tính tích cóp tiền hai năm nữa để sửa sang lại khoảng sân này.
Nghiêm Long Chu bị phụ thân đuổi ra khỏi bếp. Nghiêm lão đầu hôm nay tâm trạng phơi phới nên đong thêm một bát gạo, vừa nấu cơm vừa bảo: “Tối nay ngươi tự dọn dẹp chỉnh tề lại bản thân đi, tắm rửa gội đầu cho sạch sẽ, ngày mai lão tử dẫn ngươi ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì ạ?”
Nghiêm Long Chu ngồi bệt xuống bậc thềm ngoài sân, duỗi đôi chân dài chuẩn bị đan nan tre, Nghiêm lão đầu trong bếp hừ giọng: “Làm gì á? Đi mua trứng gà!”
Nghiêm Long Chu: “???”
***
Giờ Mão ba khắc, sương mù trên núi vẫn chưa tan hết, chim chóc trên cành đã ríu rít gọi bầy, gà trong sân nhà họ Trần cũng vươn cổ gáy vang.
Hôm nay hiếm khi Mật Nương dậy muộn một chút, Trần lão hán đã bổ xong củi trong sân, đổ đầy nước vào chum.
Trần Du Tiền dụi mắt bước ra: “Phụ thân, bữa sáng ăn gì ạ?”
Trần lão hán ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Ăn bánh bao đi, con ra vườn đào rau tề về, mình ăn bánh bao nhân rau tề.”
Ăn bánh bao!
Mắt Trần Du Tiền sáng rực lên!!
Hai ngày nay sống thật sướng nha, hôm qua được ăn trứng chiên, hôm nay lại có bánh bao ăn. Hắn lập tức chạy biến ra vườn rau, trước khi đi còn ngó sang phòng tỷ tỷ, lưỡng lự không biết có nên vào gọi người dậy không, liền bị Trần lão hán cản lại: “Để tỷ tỷ con ngủ thêm một lát.”
“Vâng!”
Người ta thường bảo con nhà nghèo sớm biết lo toan, thật ra trong đám trẻ lên năm, đứa thông minh hơn Du Tiền không nhiều. Hắn lanh lợi từ sớm, biết đi biết nói sớm hơn hẳn bọn trẻ cùng trang lứa trong thôn. Trần lão hán cũng từng có ý định cho hắn đi học đường.
Chỉ là tình cảnh gia đình lúc này...
Mật Nương lúc này thực ra cũng đã thức giấc, chỉ là nàng vừa dậy đã thấy cơ thể không được khỏe, “mấy ngày đó” trong tháng lại đến đúng hẹn. Nàng thở dài, thay đai nguyệt sự, nhét quần áo bẩn vào chậu.
Bụng dưới vẫn còn đau râm ran, Mật Nương cắn răng tết lại bím tóc, chuẩn bị đun nước uống. Trong nhà vẫn còn đường đỏ, chỉ đến những ngày này nàng mới nỡ cho một muỗng vào pha uống.
Mật Nương vừa chỉnh trang xong xuôi, đang định bước ra khỏi phòng thì bỗng nghe thấy tiếng Du Tiền: “Ủa? Hai người tìm ai?”
Ngoài cổng sân nhà họ Trần, Nghiêm lão đầu và Nghiêm Long Chu đã có mặt. Trên mặt Nghiêm lão đầu hiển nhiên mang theo nụ cười tươi rói, trong khi Nghiêm Long Chu lại có phần ngờ vực.
Nghiêm lão đầu nhìn Du Tiền: “Cái thằng nhóc này lanh lợi gớm, ta tìm phụ thân cháu, Trần lão hán có nhà không?”
Trần lão hán lúc này cũng từ trong bếp bước ra, thấy Nghiêm lão đầu thì vội vàng đi tới: “Lão đại ca, ngươi đến lấy trứng gà đúng không? Nhà ngươi ở đâu mà sáng sớm thế này đã cất công đến rồi?”
Trần lão hán: “Được, ngươi chờ chút, ta vào lấy cho ngươi.”
Nói xong hắn bèn quay người đi vào bếp. Trần lão hán chân trước vừa khuất, Mật Nương chân sau đã từ trong nhà bước ra.
Nàng không ngờ trong nhà lại đột ngột có khách nên chỉ tết hờ một bím tóc thiếu nữ đơn giản, trông có phần biếng nhác thường ngày. Chỉ là nàng quả thực thừa hưởng dung mạo của nương, nước da trắng ngần, dù chỉ mặc chiếc áo vải thô cũng không che giấu được nhan sắc kiều diễm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

