Trần lão hán không nghĩ ngợi nhiều, chỉ mải nhọc lòng về hôn sự của nữ nhi. Hắn liếc nhìn nàng, dặn dò: “Ngày mai dường như nhị cữu của con định lên trấn, ta sẽ đi cùng hắn ta để bán mớ giỏ mới đan, con ở nhà trông nhà nhé.”
Mật Nương suy nghĩ một chút: “Vâng ạ.”
Trần lão hán thở phào nhẹ nhõm.
Đêm khuya, ngọn đèn trong phòng Mật Nương vẫn leo lét sáng. Nàng mải mê xâu kim xỏ chỉ, tay chân bận rộn không ngừng.
Hôm nay lấy của tên thợ săn kia nguyên một tảng thịt đùi lợn rừng mà tiền thì chưa trả đủ, Mật Nương không tài nào an tâm nổi, nàng đành phải gấp rút dành thời gian hoàn thành những món đồ đã hứa hẹn với người ta.
Nàng ướm theo kích thước đã hỏi tên thợ săn rồi bắt đầu cắt vải. Khỏi phải nói, đôi giày to ngần này Mật Nương thực sự chưa từng làm bao giờ, trong lúc kinh ngạc, nàng lại nhớ tới lời phụ thân vừa nói, thợ săn đa phần đều hung hãn bặm trợn.
Đúng là như vậy thật.
Mật Nương thầm nhẩm tính trong bụng, phiên chợ tới sẽ làm xong toàn bộ rồi giao cho hắn, năm đôi giày cùng hai mươi đôi lót giày chắc cũng xấp xỉ đủ để trả nợ tiền thịt. Mang nợ người khác, trong lòng nàng chung quy vẫn thấy bức bối không yên.
Trần Du Tiền lại chẳng biết chui rúc vào từ lúc nào, ló đầu hỏi: “Tỷ tỷ, cái tên họ Liễu gì đó, tỷ có thích hắn không?”
Mật Nương thật sự cảm thấy người đệ đệ này của mình đúng là ông cụ non, mới hơn năm tuổi đầu thì biết cái gì gọi là thích với không thích cơ chứ.
“Đệ học đâu ra mấy thứ lộn xộn vớ vẩn này đấy hả?”
Trần Du Tiền: “Quang Quang tỷ tỷ nói thế đấy. Tỷ ấy bảo lúc biểu tỷ của tỷ ấy xuất giá từng nói, gả cho người thì nhất định phải gả cho người mình thích mới là chuyện hệ trọng, những thứ khác đều không quan trọng.”
Mật Nương: “... Mấy đứa đúng là những ông cụ non, đào đâu ra cái đạo lý xiên xẹo ấy vậy.”
“Thế tức là tỷ không thích hắn đúng không?”
Mật Nương bất lực: “Ngủ mau lên! Không ngủ thì ngày mai đệ đừng hòng nhận được viên mứt trái cây thứ hai đấy nhé!”
Trần Du Tiền “ao ô” một tiếng, ngoan ngoãn thỏa hiệp trước sức hấp dẫn của mứt trái cây, rúc sâu vào trong chăn đi ngủ.
Mật Nương ngẩn ngơ nhìn ánh đèn leo lét.
Thích sao...
Nàng chưa từng đem lòng thích ai, kể từ khi bắt đầu hiểu chuyện, Mật Nương chỉ vùi đầu lo lắng duy nhất một việc, đó chính là cái ăn cái mặc. Ăn no mặc ấm còn là cả một vấn đề nan giải, thì lấy đâu ra nhiều tâm trí mà bận tâm đến chuyện khác cơ chứ.
Còn về phần nhà họ Liễu... Nhà lý chính đương nhiên là tốt, nhưng số cô nương muốn gả vào đó đếm không xuể, Mật Nương chưa bao giờ ảo tưởng phúc phần nhường ấy lại có thể rơi xuống đầu mình.
Huống hồ hôm nay bà mối tới nhà chỉ là để thăm dò ý tứ chứ chẳng phải là mang lễ đến bàn chuyện cưới xin đàng hoàng, Mật Nương lười nghĩ ngợi thêm, chỉ một mực chuyên tâm hoàn thành công việc đang dở dang trên tay.
Sáng hôm sau, Trần lão hán dậy từ rất sớm để chuẩn bị lên trấn.
Nhị cữu của Mật Nương là Tần Thiết Ngưu hôm nay tình cờ cũng đi lên trấn nên tiện đường rủ Trần lão hán đi cùng, hôm nay Mật Nương bèn yên tâm ở nhà làm lụng.
Bên ngoài mảnh sân có một mẫu rau nhỏ do Mật Nương mới trồng từ năm ngoái, thường ngày trồng chút kiệu, tỏi, tiêu rừng và rau tùng, bình thường vẫn đủ để tự cung tự cấp.
Về phần hai mẫu ruộng cằn của nhà họ Trần, Mật Nương có cùng suy nghĩ với phụ thân, năm nay dù thế nào cũng phải cày cấy trở lại.
Vừa qua giờ Tỵ, ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân. Mật Nương khấp khởi vui mừng, vội vàng chạy ra mở cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
