Liễu Dũng hơi sững người, cười nói: “Cô nương lúc nào cũng khách sáo như thế. Lần trước cô nương đến, ta lại vừa vặn đi vắng, nếu không thì ta đã nộp bù trước giúp cô nương rồi, cũng chẳng xảy ra chuyện cãi vã ngày hôm nay, trách ta cả.”
Mật Nương đương nhiên sẽ không trách hắn, vội vàng đáp: “Như thế sao được chứ, Liễu đại ca, đây đều là lỗi của ta mà.”
Mật Nương không định nói nhiều thêm, đưa tiền xong xuôi liền chuẩn bị rời đi thì Liễu Dũng lại gọi với theo: “Hôm nay cô nương cũng bán lót giày sao? Ta mua một đôi được không?”
Mật Nương ngẩn người: “Đương nhiên là được...”
Nàng đưa giỏ tre tới trước mặt Liễu Dũng: “Ngươi tự chọn nhé?”
Liễu Dũng mỉm cười: “Cô nương cứ tùy ý chọn cho ta một đôi đi.”
Mật Nương rủ mắt đáp vâng.
Đây không phải lần đầu Liễu Dũng mua lót giày của nàng nên Mật Nương cũng biết rõ kích cỡ của hắn. Nàng chọn lấy một đôi rồi đưa qua, ánh mắt Liễu Dũng vẫn luôn dán chặt lên người Mật Nương không rời, hắn nhận lấy lót giày rồi đưa lại hai đồng tiền đồng.
Nàng cố gắng lắc đầu, gạt phăng đi những suy nghĩ không đúng lúc ấy, việc đã làm xong, nàng cũng nên đến tiệm gạo thôi.
Ai ngờ nàng vừa xoay người bước đi được vài bước thì lại nhìn thấy tên thợ săn cao hơn tám thước hồi sáng. Hắn đứng lù lù ở góc phố như một bức tường thành, cũng chẳng biết đã đứng đó bao lâu rồi.
Nghiêm Long Chu cũng đang nhìn nàng, vẻ mặt Mật Nương thoáng chút ngỡ ngàng.
Chỉ thấy Nghiêm Long Chu sải bước đi tới, chìa tảng thịt đùi lợn rừng trên tay đưa cho nàng. Mật Nương mở to hai mắt: “Tiểu ca, ngươi...”
“Giày, lót giày.” Nghiêm Long Chu nói ngắn gọn súc tích.
Mật Nương lập tức hiểu ra, nàng thở phào một hơi nhẹ nhõm, một niềm vui sướng trào dâng trong lòng: “Không thành vấn đề! Ngươi cần bao nhiêu, phiên chợ sau ta sẽ gấp rút làm trước cho ngươi hai đôi.”
Nghiêm Long Chu ngẫm nghĩ một lát, hắn cũng chẳng biết giá cả của giày và lót giày ra sao nên thuận miệng đáp: “Tùy ngươi liệu tính, ba đôi đi, ta đi rừng tốn giày lắm.”
Mật Nương hiểu ý: “Được!”
Nàng còn định móc tiền ra bù phần chênh lệch cho Nghiêm Long Chu nhưng bị hắn từ chối: “Đổi hết thành giày đi.”
Mật Nương lại vỡ lẽ. Bàn chân người này to như vậy, giày dép chắc chắn không dễ mua, lại còn phải đi rừng liên tục nên nhu cầu sử dụng rất lớn.
Nàng gật đầu đồng ý, lại không khỏi chú ý tới bộ y phục chắp vá chi chít trên người hắn, xem chừng trong nhà người này chẳng có nữ tử nào quán xuyến, bằng không quần áo cũng sẽ chẳng bị khâu vá xiêu vẹo, xấu xí đến mức này.
Mật Nương thật tâm biết ơn hắn, hứa hẹn nhất định sẽ làm cho hắn những đôi giày thật bền chắc.
Nghiêm Long Chu gật đầu, chợt chú ý tới Vượng Tài đang ở cạnh Mật Nương. Vượng Tài đang ngồi xổm dưới chân nàng, tò mò đánh giá người trước mặt.
Mắt Nghiêm Long Chu sáng rực lên, hắn đột ngột khom lưng, túm gáy xách bổng Vượng Tài lên.
Hắn cao đến tám thước, lại còn bóp gáy Vượng Tài rồi duỗi thẳng cánh tay giơ con chó lên cao. Vượng Tài mới mấy tháng tuổi làm sao từng thấy cảnh tượng này bao giờ, nó lập tức bị độ cao dọa cho bốn chân quẫy đạp loạn xạ, sủa ăng ẳng ầm ĩ.
Mật Nương cũng giật thót mình, vội vàng vươn tay ra: “Tiểu ca, ngươi làm cái gì vậy!”
Nàng bỗng phát hiện ra một sự thật đáng sợ, cho dù nàng có kiễng chân, vươn dài cánh tay hết cỡ thì cũng chẳng chạm tới được Vượng Tài. Người này rốt cuộc là cao đến mức nào cơ chứ...
Nghiêm Long Chu xem xét cẩn thận chú chó con trong tay rồi mới trả Vượng Tài lại cho Mật Nương. Một người một chó vẫn còn chưa hoàn hồn thì Nghiêm Long Chu đã hỏi: “Con chó này của ngươi có bán không?”
Mật Nương: “Hả?”
“Là một hạt giống tốt để làm chó săn đấy, ta trả hai lượng bạc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
