Kỳ Nặc thì lại hăm hở muốn thử, chơi đùa với tử thần kích thích không phải dạng vừa, huống chi còn có phần thưởng.
Rất nhanh, mấy người họ miễn cưỡng ngồi vào xe điện đụng, mỗi người một xe. Mấy nhân viên lạ mặt đến thắt dây an toàn cho họ. Vô số du khách vây quanh bên ngoài tường hò reo đầy hứng khởi. Manh Manh cũng tò mò bám vào lan can nhìn mấy người bên trong.
Từ Tĩnh Âm bị đâm mạnh một cái, chiếc xe điện đụng mất kiểm soát lao về phía bức tường đầy mắt. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc cô ấy trống rỗng, ngây người nhìn những con mắt như có thể mê hoặc lòng người, giây tiếp theo, cô ấy bị một cú va chạm nữa kéo về một chút lý trí.
Kỳ Nặc chọn góc độ rất tốt, thành công đẩy xe của Từ Tĩnh Âm trở lại đúng hướng.
Trì Đường nói với Hứa Vĩ đang vô cùng kinh hãi: "Chân của anh đừng có đạp lì trên bàn đạp, nó sẽ làm anh tăng tốc đấy."
Hứa Vĩ hoảng loạn nhấc ngay chân ra khỏi bàn đạp, chiếc xe lập tức từ từ chậm lại, cho đến khi dừng hẳn tại chỗ. Anh ta mừng rỡ, quay đầu định nói chuyện với Trương Nhị Cẩu ở cách đó không xa thì chiếc xe điện đụng đột nhiên tăng tốc, đâm sầm vào tường.
"Rầm" một tiếng, đầu xe đâm thẳng vào tường, từng tròng mắt lớn vỡ nát, máu bắn tung tóe thành vũng, văng đầy mặt Hứa Vĩ.
Hiện trường im lặng trong giây lát, sau đó các du khách reo hò ầm ĩ, có vẻ họ rất thích cảnh tượng này.
"Anh Vĩ, anh không sao chứ?"
Hồi lâu Hứa Vĩ mới hoàn hồn, anh ta quệt mạnh tay lên mặt, sau đó u ám quay người nhìn những người trong sân: "Tôi không sao, hệ thống lừa chúng ta đấy."
Anh ta vẫn chưa nhận ra, tất cả mọi người đang ngày càng lùi xa khỏi mình, cũng không ai dám đáp lời anh ta.
Từ Tĩnh Âm vừa khóc vừa đi theo Trì Đường, Trì Đường bảo cô ấy làm gì, cô ấy làm nấy, không dám lơ là chút nào.
Không có ai đáp lời, Hứa Vĩ bắt đầu tức giận, sức lực của anh ta lớn bất thường, giật đứt phăng dây an toàn trên người, đứng dậy xuống xe bắt đầu chạy về phía Trương Nhị Cẩu, anh ta cười âm hiểm: "Nhị Cẩu, Nhị Cẩu, đâm vào tường không sao đâu, cậu xem tôi vẫn ổn này..."
Tuy Trương Nhị Cẩu hoảng sợ nhưng vẫn không quên điều khiển chiếc xe, thành công tránh được mọi chiếc xe điện đụng, chỉ thỉnh thoảng sượt qua những chiếc xe khác. Ngay lúc Hứa Vĩ sắp tóm được thanh chắn sau xe của Trương Nhị Cẩu, một chiếc xe đột ngột lao tới, đâm bay Hứa Vĩ ra xa.
"Rầm" một tiếng, lưng của Hứa Vĩ đập vào tường, máu từ những tròng mắt "vỡ nát" bắn tung tóe lên lưng anh ta, thấm ướt áo.
Hứa Vĩ loạng choạng đứng dậy khỏi đất, anh ta chỉ cảm thấy sau lưng ngứa ngáy, cũng không thèm để ý, xé toạc áo trên người vứt xuống đất, để lộ cả ngực và lưng.
Trương Nhị Cẩu nhìn thấy rõ cảnh tượng đó thì thất thần, chiếc xe điện đụng sượt qua tường bên trái, máu từ những tròng mắt vỡ nát văng lên cánh tay trái của cậu ta.
Kỳ Nặc nói thẳng: "Trì Đường, đưa dao cho em."
Trì Đường không kịp suy nghĩ tại sao, lập tức lấy thanh trường đao từ trong không gian ra, ném cho Kỳ Nặc. Kỳ Nặc đưa tay vững vàng bắt lấy, nhưng tay cô lại nắm phải phần lưỡi dao sắc bén, lập tức rạch một đường trên hổ khẩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



