Sắc mặt Phó Nghiên Trạch vô cùng khó coi.
Anh ta khẽ cau mày, nhìn Lê Chi với vẻ khó chịu, dường như vẫn không hiểu nổi tại sao cô lại hùa với Lâu Yến Kinh để làm khó mình.
Nhưng ống kính máy quay vẫn đang chĩa thẳng về phía này.
Kiểu gì hôm nay anh ta cũng phải đưa ra được một lời giải thích ngay tại đây.
Thế là, Phó Nghiên Trạch mím chặt môi: "Tôi chủ động đi tìm Lê Chi thì đã sao? Tôi chỉ coi cô ấy như em gái, quan tâm hỏi han bình thường thôi, ai ngờ tự dưng lại bị anh đấm cho một cú!"
"Quan tâm bình thường cơ đấy?" Đôi mắt sâu thẳm của Lâu Yến Kinh khẽ nheo.
Nhớ lại cảnh Lê Chi bị hắt nước lạnh ngày hôm đó, gân xanh trên trán anh giật giật: "Đã mang tiếng là đi quan tâm người ta, vậy sao lúc thùng nước đá kia hắt thẳng vào cô ấy, phản ứng đầu tiên của cậu Phó lại là né đi thế?"
Nét mặt Phó Nghiên Trạch thoáng chốc cứng đờ.
Trong khi đó, khung bình luận của phòng livestream đã hoàn toàn bùng nổ…
[Vãi chưởng! Hóa ra sự thật là như vậy sao?]
[Vậy căn bản chẳng hề có chuyện Lê Chi quấn lấy Phó Nghiên Trạch, cưa cẩm bám đuôi gì đó toàn là tin đồn do mấy tài khoản câu view bịa.ra dắt mũi dư luận thôi đúng không?]
[Á á á chân tướng phơi bày rồi! Tôi đã bảo mà, Lê Chi có cực phẩm như Lâu Yến Kinh rồi, mắc mớ gì còn phải bám lấy Phó Nghiên Trạch nữa chứ!]
[Cạn lời thật sự, chẳng hiểu sao thế giới này lại mang ác ý với con gái lớn đến vậy? Ngay cả sự thật còn chưa làm rõ mà đã bạo lực mạng người ta suốt một thời gian dài!]
[Đệt… Fan của Giang Chỉ Du còn trực tiếp hắt thẳng một thùng nước đá vào người ta, thế này cũng quá ác độc rồi đấy!]
[? Phó Nghiên Trạch đứng ngay cạnh mà lại né đi á hả?]
[Dù gì cũng là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ cơ mà, hành động này của anh ta đúng là quá hèn, tụt mood thật sự!]
Dư luận gần như đảo chiều hoàn toàn.
Nhờ màn "vả thẳng mặt" bóc phốt trực diện này của Lâu Yến Kinh, hễ là người tỉnh táo thì đều đã hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.
#Lê_Chi_không_phải_tiểu_tam
#Sự_thật_vụ_hắt_nước
#Lâu_Yến_Kinh_vả_thẳng_mặt
#Sách_giáo_khoa_bảo_vệ_vợ
Hàng loạt chủ đề liên quan nhanh chóng được đẩy lên bảng hot search. Ngày càng có nhiều người nhìn thấu sự thật, bỗng chốc bừng tỉnh nhận ra: Hóa ra bấy lâu nay, mình chỉ là những quân cờ trong cuộc chiến thao túng dư luận.
Giang Chỉ Du vô cùng cay cú.
Cô ta không ngờ gió lại đổi chiều nhanh đến vậy, lại càng không ngờ hôm đó Phó Nghiên Trạch thực sự đã đến tìm Lê Chi.
Đáng lý ra mà nói.
Lê Chi không hề có hứng thú với Phó Nghiên Trạch, lẽ ra Giang Chỉ Du nên gỡ bỏ sự phòng bị với cô mới phải.
Nhưng khi thấy Lê Chi kết hôn với Lâu Yến Kinh, ngọn lửa đố kỵ trong lòng cô ta lại càng bùng cháy dữ dội như ngọn lửa liếm trọn đồng cỏ khô.
Rõ ràng mình mới là thiên kim thật sự…
Tại sao Phó Nghiên Trạch cứ mãi tơ tưởng đến kẻ mạo danh kia? Ngay cả Lâu Yến Kinh cũng dành cho cô ta sự thiên vị tuyệt đối chứ!
Rốt cuộc Lê Chi có tư cách gì cơ chứ!
Thời gian hoạt động tự do nhanh chóng kết thúc.
Ê-kíp chương trình đã giúp Lâu Yến Kinh trả lại chiếc xe mô tô phân khối lớn, đồng thời để anh và Lê Chi thay lại trang phục thường ngày như trước đó.
Lâm Nhung và Thương Tự cũng có mặt đúng giờ tại điểm tập kết.
Vì về đích thứ hai, phương tiện họ được phân công là xe điện trung chuyển du khách. Cặp oan gia ngõ hẹp này đã chí chóe suốt dọc đường: lên xe cãi vã, xuống xe đi vệ sinh, đến điểm tham quan là lo tạo dáng chụp ảnh.
Vừa gặp lại Lê Chi.
Lâm Nhung đã háo hức lao vội tới: "Á á á! Quả nhiên ngắm người đẹp vẫn khiến tâm trạng con người ta sảng khoái nhất!"
Thương Tự liếc nhìn đôi chân ngắn đang tung tăng chạy nhảy của Lâm Nhung, khẽ cười nhạt một tiếng, sau đó quay sang lịch sự cất lời chào hỏi từng khách mời.
Lâm Nhung vốn mang tính cách cực kỳ thân thiện, dễ làm quen.
Khán giả trong phòng livestream liên tục gọi cô ấy là "Hệ E bạo dạn".
Lê Chi cũng không phải kiểu người chậm nhiệt.
Thế nên hai cô gái khá hợp cạ với nhau.
Lâm Nhung tò mò ló đầu sang nhìn Lâu Yến Kinh. Sau khi xem bức ảnh thuở thiếu niên của anh, ấn tượng trong cô ấy vốn chỉ dừng lại ở hình ảnh một "anh chàng sành điệu với mái tóc bạch kim", nào ngờ lúc này đập vào mắt lại là một quý ông mặc vest nhưng khí chất nguy hiểm ngút ngàn.
Bờ vai rộng, vòng eo thon gọn cùng đôi chân dài miên man.
Khí chất kiêu ngạo vương vấn nơi ánh mắt và chân mày. Khi đôi mắt đen thẳm kia liếc nhìn về phía cô ấy, tuy không mang theo ác ý, nhưng lại vô tình toát lên sự trưởng thành và ngông cuồng của một kẻ bề trên đích thực.
Lâm Nhung thì thầm: "Chi Chi ơi, chồng cậu đẹp trai xỉu luôn! Một mình anh ấy phải cân được cả mười tám anh người mẫu nam cộng lại luôn ấy!"
Dù sao thì chắc chắn cũng ăn đứt Phó Nghiên Trạch rồi.
Tin đồn đúng là vớ vẩn hết sức.
Có một ông chồng cực phẩm thế này rồi, mắc mớ gì phải đi quấn lấy chồng sắp cưới của kẻ khác chứ?
Lê Chi lại chỉ chớp nhẹ hàng mi: "Vậy sao?"
Trước đây cô chỉ coi Lâu Yến Kinh như anh em kết nghĩa, chưa bao giờ có khái niệm đánh giá xem anh đẹp trai hay không. Thậm chí chuyện đám con gái si mê anh, cô cũng chẳng buồn để tâm.
Nhưng hôm nay nghe Lâm Nhung nói vậy, Lê Chi bỗng sinh lòng tò mò, chăm chú nhìn về phía Lâu Yến Kinh.
Vừa vặn Thương Tự đang chào hỏi anh, không biết hai người đang trò chuyện gì mà bầu không khí có vẻ khá tốt.
Khóe môi Lâu Yến Kinh khẽ nhếch, yết hầu nhô cao, khi anh bật cười trầm thấp, yết hầu cũng quyến rũ trượt lên trượt xuống.
Lê Chi nhớ hồi đi học anh đã rất cao rồi.
Vóc dáng hiện tại lại càng vạm vỡ, chạm mốc một 1m90. Vòng eo thon gọn, săn chắc ẩn sau bộ vest cắt may cứng cáp; chiếc nhẫn bạc lấp lánh điểm xuyết trên những ngón tay thon dài rõ khớp xương đang hờ hững xoay nghịch.
Đột nhiên…
Thương Tự hơi hất cằm ra hiệu cho Lâu Yến Kinh.
Lâu Yến Kinh lười biếng quay đầu lại, nương theo hướng chỉ của đối phương mà lười nhác nâng mắt lên.
Khóe môi vẫn đọng lại nụ cười như có như không, anh hơi chỉnh lại tư thế, đưa mắt nhìn thẳng về phía cô.
Khoảnh khắc ấy.
Lê Chi bất ngờ chạm mắt với Lâu Yến Kinh.
Khi chưa kịp chuẩn bị tâm lý, ánh mắt cô cứ thế va vào đôi đồng tử đen sâu thẳm kia.
Chẳng hiểu sao, cô lại bị nụ cười của anh "chích điện" cho một phen.
Trong lúc trái tim đang đập thình thịch liên hồi.
Cô mới chợt nhận ra…
Hình như Lâm Nhung nói chẳng sai chút nào.
Tuy không biết Lâu Yến Kinh có sánh bằng mười tám anh người mẫu nam hay không, nhưng anh thực sự đẹp trai đến mức phạm luật.
Nói vậy thì, kết hôn với anh là cô vớ được món hời rồi.
Cô lời to rồi sao?
Tổ chương trình phân bổ xe tự lái cho các khách mời.
Đội "Kinh Chi Ngọc Diệp" nhờ giành ngôi quán quân nên được cấp một chiếc xe địa hình hạng sang bản cao cấp nhất.
Lần này đội "Chỉ Phó Vi Hôn" cũng không đến mức thảm hại là phải đạp xe, họ được chia một chiếc xe con.
Điểm đến tiếp theo là một nhà hàng âm nhạc kết hợp quán bar.
Nằm ở trung tâm thành phố.
Cách khu du lịch hồ Sayram hơn 100km.
Nhân viên công tác đã gửi định vị, yêu cầu mọi người đến nơi an toàn trong vòng ba tiếng, khi đó sẽ sắp xếp bữa tối cho tất cả.
Đường sá xa xôi nên luồng livestream tạm dừng.
Các thiết bị quay phim và thu âm lần lượt được cất đi.
Tâm trạng Lê Chi lộ rõ vẻ rạng rỡ vui mừng.
Trên đường đi lấy xe, tiếng giày cao gót của cô gõ xuống đất kêu "cộc cộc" giòn giã.
Lâu Yến Kinh nhếch môi cười khẽ: "Em hả dạ chưa?"
Anh hơi nâng cổ tay, bấm chìa khóa mở khóa xe, rồi tiện tay mở cửa ghế phụ chiếc xe địa hình cho Lê Chi.
"Tất nhiên rồi." Lê Chi kiêu hãnh ngẩng mặt, ánh mắt lấp lánh nụ cười rạng rỡ: "Cảm giác sướng rơn người luôn ấy chứ!"
Cô ngoảnh đầu, thấy Lâu Yến Kinh vung chân bước lên xe một cách dứt khoát, gọn gàng.
Cô tinh nghịch chớp chớp mắt với anh, đưa tay vỗ vai: "Vẫn là anh ngầu nhất, dám vỗ thẳng mặt tên cặn bã Phó Nghiên Trạch đó luôn."
"Không xót à?" Lâu Yến Kinh khẽ liếc mắt nhìn cô.
Lê Chi bĩu môi tỏ vẻ không phục: "Xót thương đàn ông là xui xẻo cả đời đấy! Tôi chỉ quen biết anh ta 20 năm, chứ có phải bại não 20 năm đâu, anh ta đã tồi thế rồi mà tôi còn phải xót thương nữa à?”
Lâu Yến Kinh khẽ bật cười.
Trông anh có vẻ cũng đang rất vui, khóe môi cong lên không sao giấu nổi: "Được thôi, đại tiểu thư Chi Chi của chúng ta còn biết quay đầu là bờ, bây giờ bỏ hắn ta theo tôi cũng chưa tính là muộn."
Lê Chi hờn dỗi lườm anh một cái: "Lâu Yến Kinh."
"Hửm?" Lâu Yến Kinh hờ hững dùng một tay xoay vô lăng, chiếc xe địa hình từ từ lăn bánh hòa vào dòng đường.
Lê Chi ngồi thẳng người, nghiêm túc hỏi: "Anh đừng nói là… định tạm bợ với tôi cả nửa đời còn lại thật đấy nhé?"
Bàn tay Lâu Yến Kinh trượt nhẹ xuống, những ngón tay dài thon trắng trẻo nắm lấy vô lăng, từ từ siết chặt: "Không được à?"
Anh ngước mắt, dò xét thái độ của cô qua gương chiếu hậu.
Lê Chi nghiêng đầu ngẫm nghĩ. Dường như chẳng hề nhận ra tâm tư sâu xa của Lâu Yến Kinh, cô chỉ khẽ cong khóe mắt cười: "Anh chắc chắn đến thế cơ à, rằng sau này sẽ không gặp được người nào mình muốn lấy làm vợ nữa sao?"
Lâu Yến Kinh cho xe đi chậm lại.
Lần này, anh quay sang nhìn thẳng vào cô, ánh mắt ngưng trệ, đôi đồng tử đen láy ánh lên vẻ sâu thẳm, nóng rực: "Sẽ không."
Lê Chi hơi giật mình trước vẻ kiên định trong ánh mắt anh.
Cô hơi bối rối, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa, chỉ lầm bầm tự nói với chính mình: "Dù sao thì tôi chắc chắn sẽ chẳng còn hứng thú với đàn ông nữa đâu, một mình tên Phó Nghiên Trạch kia thôi là đã quá đủ rồi."
Cổ họng Lâu Yến Kinh bỗng khô khốc.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống: "Phó Nghiên Trạch vốn không xứng với em, hắn ta lại càng không đủ tư cách để đại diện cho tất cả đàn ông trên đời."
"Cũng đúng." Giọng Lê Chi trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ: "Anh thì khác, anh đáng tin hơn Phó Nghiên Trạch nhiều."
Trong lòng Lâu Yến Kinh chợt dấy lên từng đợt xôn xao, nhịp tim bất giác đập rộn lên.
"Thế nên là…" Lê Chi chớp mắt nhìn anh: "Nếu sau này anh thật sự không gặp được người mình thích nữa… Thì cái đề nghị vừa nãy của anh, hình như cũng không phải là không được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


