Ai ngờ Lâu Yến Kinh lại thong dong bật cười.
Hơi thở nóng hổi phả xuống: "Tay anh cũng bị trói mất rồi.”
Lê Chi hơi sững người.
Trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, chất giọng trầm ấm, quyến rũ của Lâu Yến Kinh vang lên, mơn man tê dại bên tai cô: "Vậy nên, nếu anh dùng miệng để giúp vợ, chắc vợ sẽ không để bụng đâu nhỉ?"
[Á á á á á á á á!]
[Không để bụng! Tui không để bụng đâu á á á!]
[Vợ chồng real quắn quéo quá đi mất! Nhưng mạng của tui cũng là mạng mà! Hai người có thể để ý một chút đây là sóng livestream được không hả!]
[Cái gì mà dùng miệng để giúp! Dùng miệng làm gì cơ? Giúp ở chỗ nào? Sao nghe xong cái câu này não tôi lại nảy số ra toàn mấy ý nghĩ đen tối thế này!]
[Có ai hiểu được cái sức hút rần rần của một tên 'côn đồ mặc vest' chịu cúi đầu vì tình yêu, một kẻ bề trên cam tâm tình nguyện phục vụ vợ yêu nó bùng nổ cỡ nào không!]
[Các chị em ơi, đây không phải khu đất hoang, càng không phải web truyện 18+ đâu nhé! Rốt cuộc mọi người đang nói cái gì vậy hả á á á!]
Khán giả trong phòng livestream gào thét điên cuồng.
Về phần Lê Chi, sau khi biết luật chơi, cô bỗng sững sờ. Trong tích tắc, một rặng mây hồng lan dọc từ chiếc cổ ngọc ngà lên tận vành tai.
Cô khẽ cắn môi.
Đầu răng vô tình chạm ngay vào tấm sticker phong ấn dán ở môi dưới.
Vừa nghĩ đến cảnh Lâu Yến Kinh sắp phải dùng miệng…
Lê Chi lập tức ngượng ngùng vò chặt gấu váy, cảm giác cấm kỵ trong lòng cũng dâng lên đến tột đỉnh: "Chắc là… không để bụng đâu?"
Dù sao thì cô cũng quyết đâm lao phải theo lao rồi.
Xét cho cùng thì lần trước, cũng do cô mượn men say để "chiếm hời" của Lâu Yến Kinh. Dù gì hôn cũng đã hôn rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng mất mát gì.
Nhưng Lâu Yến Kinh chỉ đến để đóng kịch cùng cô thôi.
Chắc là anh sẽ không mấy tình nguyện đâu.
Thế nên Lê Chi mới dè dặt thăm dò: "Có được không anh?"
Nhưng nằm ngoài dự đoán của cô, Lâu Yến Kinh hoàn toàn không có ý định từ chối.
Trái lại, anh còn hít một hơi sâu rồi ghé sát lại gần: "Ở đâu thế? Tai, cổ… và cả, môi hả?"
"Bên trái hay bên phải?" Khóe môi Lâu Yến Kinh khẽ nhếch: "Mắt anh cũng bị bịt rồi, cần vợ cho chút gợi ý đây."
Nhịp tim Lê Chi tăng tốc một cách mất kiểm soát, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp: "Tai phải, trên dái tai."
"Ừm." Tiếng hít thở của anh ngày càng sát gần.
Cho đến khi đôi môi anh khẽ sượt qua vành tai cô, nhồn nhột đến mức khiến dọc sống lưng cô tê dại: "Anh không nhìn thấy, nên có thể sẽ tìm không chuẩn, tuyệt đối không phải cố ý trêu ghẹo vợ đâu."
Hơi thở của Lê Chi lại run rẩy: "... Vâng."
Còn khán giả trong phòng livestream lúc này đã phát điên cả rồi.
Trong ống kính.
Lâu Yến Kinh mặc bộ âu phục, giày da chỉnh tề, đường nét quai hàm sắc sảo, mạnh mẽ.
Anh cúi người lại gần, hai tay bị dây thừng trói gập ra sau lưng, siết chặt lên cổ tay vốn đã lộ rõ gân xanh tạo nên những đường gờ vô cùng nam tính và quyến rũ.
Ánh sáng mờ ảo, mê ly.
Lê Chi bị trói trên ghế, cô hơi nghiêng đầu sang trái, cơ cổ căng ra tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, phô bày chiếc tai bên phải ra trước mặt Lâu Yến Kinh.
Còn anh thì dùng chóp mũi để dò dẫm.
Mang theo hơi thở nóng bỏng và đầy mờ ám, anh chạm vào vành tai cô, trượt dần xuống dưới, rồi sau đó khẽ nhấc cằm lên…
[Á á á tai của người đẹp múa ballet đỏ bừng hết lên rồi kìa!]
[Trời đất ơi cứu mạng! Tui không ngờ OTP này lại dễ "chèo" đến vậy! Bầu không khí quắn quéo bùng nổ luôn rồi á!]
Khán giả trong phòng livestream đồng loạt hú hét gào rú đầy kích động.
Còn Lê Chi lúc này cũng đang căng thẳng tột cùng. Cô vò chặt gấu váy đến mức nhăn nhúm, cảm nhận rõ rệt việc Lâu Yến Kinh đang ngậm lấy dái tai mình trong khoang miệng ẩm ướt, nóng rực.
Đầu lưỡi linh hoạt của anh khẽ lướt qua dái tai cô.
Sau khi xác định được vị trí của tấm sticker phong ấn, anh cố gắng dùng môi mút nó ra.
Nhưng vì sticker dán quá chặt nên chiêu này không có tác dụng. Thế là anh đành cong đầu lưỡi, miết nhẹ xuống dưới để bóc nó ra.
Từng chút, từng chút một.
Mỗi một chuyển động đều đi kèm với nhịp thở ngày một nặng nề của anh, miết qua vùng da nhạy cảm của cô, châm ngòi cho cảm giác tê dại truyền dọc xuống tận hai chân.
Yết hầu Lâu Yến Kinh trượt lên trượt xuống.
Anh bỗng kề sát tai cô, khẽ cười trầm thấp: "Bong ra rồi."
Tuyến phòng thủ trong lòng Lê Chi như bị kéo căng hết cỡ. Cô chỉ cảm thấy trái tim mình như lỡ một nhịp, ngay sau đó, vành tai bỗng nhiên lạnh đi.
Lâu Yến Kinh dùng lưỡi cuốn lấy tấm sticker rồi lùi ra.
Cơn gió từ bên ngoài nhà gỗ lùa vào, thổi qua dái tai vốn đang ướt át và nóng bừng của cô, một lần nữa khiến dọc sống lưng cô khẽ run lên.
"Chỗ tiếp theo?" Anh nhả tấm sticker trong miệng ra.
Trái tim Lê Chi giờ đây như muốn nhũn ra thành nước.
Có nằm mơ cô cũng không thể ngờ được, có ngày mình lại đi làm cái chuyện mờ ám nhường này với ông bạn chí cốt từng kề vai sát cánh gọi nhau là "anh em".
Dù sao lần trước cũng là do say rượu.
Cô thật sự không còn đọng lại chút ký ức rõ ràng nào.
Nhưng lần này thì cô lại đang tỉnh táo hơn bao giờ hết, tỉnh đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở, cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ cơ thể anh.
Đã vậy đầu lưỡi của anh còn cực kỳ linh hoạt…
Cảm giác, dường như anh rất sành sỏi chuyện hôn hít vậy.
Nhưng khoan đã! Chuyện này thì có liên quan gì tới cô đâu chứ?
Họ chỉ đang diễn kịch trên show hẹn hò thôi mà!
Lê Chi khẽ cắn môi, lại vô tình chạm phải tấm sticker ấy, đành cắn răng nói tiếp: "Còn ở cổ bên trái nữa.”
"Ừm." Lâu Yến Kinh trầm giọng đáp lời rồi đứng thẳng dậy.
Anh đổi hướng, một lần nữa cúi người ghé sát xuống.
Tấm sticker phong ấn mà ê-kíp chuẩn bị cực kỳ nhỏ, quả thực rất khó tìm. Đôi môi anh trượt dọc theo đường cong mẫn cảm trên chiếc cổ ngọc ngà của Lê Chi, lướt từ trên xuống dưới, rà soát đến tận cùng mới dò ra được vị trí của nó.
Lần này không thể dùng cách mút ra được nữa.
Lâu Yến Kinh đành dùng mấu môi và viền môi khẽ cọ vào mép trên của tấm sticker, miết từng chút một. Động tác này thoạt nhìn chẳng khác nào anh đang liên tục hôn lên cổ cô!
Mà góc máy quay chụp được cảnh này lại càng "chí mạng".
Nếu không biết chuyện gì đang xảy ra, khéo người ta lại tưởng Lâu Yến Kinh đang vùi đầu vào hõm cổ Lê Chi để "trồng dâu" cho cô ấy chứ!
Lê Chi cảm thấy mình sắp phát điên mất thôi.
Cô bồn chồn khẽ đổi tư thế ngồi, hai đầu gối chạm vào nhau, đôi chân giấu dưới lớp váy bất giác khép chặt lại.
"Tấm cuối cùng rồi." Lâu Yến Kinh nhếch môi cười.
Anh hơi vươn người lên, dời từ cổ Lê Chi đến ngay trước mặt cô. Ống kính lập tức cực kỳ "biết điều" mà zoom cận cảnh, chỉ thấy chóp mũi anh đang khẽ chạm vào chóp mũi cô.
Hơi thở đan xen: "Cái này, ở đâu thế?"
[Á á á á á á môi dưới môi dưới! Ở môi dưới kìa!]
[Họ sắp hôn nhau rồi cứu mạng!]
[Vãi chưởng, bốc lửa quá đi mất! Đây chính là vợ chồng real đó hả? Tui còn sợ cảnh tiếp theo mờ ám quá chương trình bị cấm sóng luôn ấy chứ!]
Lê Chi cũng sợ.
Cô thậm chí còn mong phòng livestream cứ thế sập xừ đi cho xong. Sập rồi thì người khác không nhìn thấy nữa, cô sẽ đỡ phải "quê" đến mức muốn đội quần.
Nhất là khi mắt cô vẫn đang bị bịt kín.
Tầm nhìn bị che khuất.
Các giác quan khác lập tức bị phóng đại lên vô hạn. Thậm chí cô còn nghe rõ mồn một cả tiếng tim đập của Lâu Yến Kinh!
Mà tấm sticker phong ấn tiếp theo…
Lại nằm ngay trên môi.
Dưới lớp lụa đỏ, đôi mắt Lê Chi nhắm nghiền.
Cô hơi nghiêng đầu, ghé sát vào tai Lâu Yến Kinh, dùng mức âm lượng nhỏ đến mức micro cũng không thu vào được, thầm thì hỏi: "Lâu Yến Kinh, anh chắc chắn muốn làm thật hả?"
Thế này thì có khác gì hôn nhau luôn đâu!
Đuôi chân mày Lâu Yến Kinh khẽ nhúc nhích, giọng điệu vẫn ung dung thong thả: "Nụ hôn đầu cũng trao cho em rồi, thêm một cái nữa cũng chẳng sao. Với mối quan hệ của hai đứa mình, anh em tốt với nhau sẵn sàng xả thân giúp đỡ là chuyện bình thường."
Nụ hôn đầu á???
Lê Chi đột ngột mở trừng mắt, hàng mi cong dài quét qua lớp vải lụa, cảm giác ngưa ngứa tê dại nháy mắt truyền dọc sống lưng.
Thế nhưng đại não của cô cũng theo đó mà "đứng máy" luôn rồi.
Đêm đó sau khi say rượu, cô cưỡng hôn Lâu Yến Kinh, thứ cướp đi lại chính là nụ hôn đầu của anh sao???
Tuy nụ hôn đó cũng là nụ hôn đầu của cô…
Nhưng cái người như Lâu Yến Kinh, vậy mà từ lúc tốt nghiệp cấp ba đến giờ lại chưa từng hẹn hò ai ư?
Dựa vào những gì Lê Chi biết về anh, chỉ cần anh từng yêu đương, thì nụ hôn đầu tuyệt đối không thể nào còn giữ được tới tận bây giờ!
Xong đời rồi…
Vậy thì tội lỗi của cô có vẻ lại càng thêm nặng nề rồi.
"Môi trên hay môi dưới?" Anh bỗng nhiên cất tiếng hối thúc.
Giọng nói của Lâu Yến Kinh lại lọt vào micro: "Nhanh nào vợ ơi, lát nữa đám bắt cóc quay lại bây giờ. Em mà không nói là anh hôn thẳng luôn đấy nhé."
[Úi chà chà, ổng còn hối lên hối xuống kìa!]
[Tui đi guốc trong bụng ổng rồi, rõ ràng là muốn hôn vợ chứ gì!]
[Tình cảm mờ ám quắn quéo cỡ này rồi! Để tui chống mắt lên xem còn thành phần antifan nào dám bảo họ là vợ chồng hợp đồng, kết hôn giả nữa không!]
[Hôn đi! Lê Chi bà mau cho ổng hôn đi á á á!!!]
Lê Chi lại nhắm tịt mắt, hít một hơi thật sâu, trưng ra dáng vẻ sẵn sàng hi sinh: "Môi dưới."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
