Sau khi đo xong vòng bụng, Bác sĩ Cố còn phải ghi chép lại hồ sơ, bà ấy vừa viết vừa dặn: "Hiện tại đúng là lúc cần tẩm bổ mạnh nhưng cũng phải chú ý, đến lúc sắp sinh thì không được ăn quá nhiều đâu, nếu không bụng căng quá sẽ dễ bị rạn da đấy."
Trần Miên Miên nghe vậy thì lo lắng hẳn: "Bác sĩ xem giúp em với, bây giờ đã có vết rạn nào chưa ạ?"
Cô nói tiếp: "Bác sĩ chắc là có thuốc chữa đúng không, kê cho em một ít đi."
Vết rạn da thì ngay cả ở tương lai cũng chưa có cách nào thực sự hiệu quả nên bây giờ dĩ nhiên là không có.
Nhưng Bác sĩ Cố nói: "Ở chỗ chúng ta không có mật hạnh nhân, nếu không thì cô có thể bôi một ít, cái đó dưỡng ẩm tốt nhất rồi."
Bà ấy dặn thêm: "Nằm xuống đi, tôi chuẩn bị kiểm tra bằng tay đây."
Trần Miên Miên còn chưa nghe đến mật hạnh nhân bao giờ nhưng dĩ nhiên là muốn mua vì cô không muốn để lại vết rạn trên người.
Cô vừa nằm xuống định hỏi xem mua ở đâu thì lập tức không nhịn được mà kêu lên đau đớn: "Đau quá, đau đau đau!"
Bác sĩ Cố không giống như nhiều bác sĩ khác hay mắng bệnh nhân là yếu đuối mà bà ấy lại dỗ dành: "Không đau không đau đâu, xong ngay bây giờ đây."
Ở thời đại chưa có siêu âm thì chỉ có thể kiểm tra nhau thai bằng tay nhưng cái đó chẳng khác nào cực hình, đau đến chết đi sống lại.
Bác sĩ Cố đang kiểm tra thì đột nhiên quay đầu quát lớn: "Ai đấy, ra ngoài ngay!"
Đây là khu vực khám phụ khoa và có cả bình phong che chắn nhưng người vừa tới bước chân rất nặng, suýt nữa thì xông hẳn vào trong.
Trần Miên Miên cũng nhìn thấy một nửa bờ vai và đó là một người đàn ông, cô bị dọa cho quên cả đau.
Cô cũng mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn, cút ra ngoài ngay."
Nhưng Bác sĩ Cố vừa ngoảnh lại nhìn rõ thì sững người: "Kỹ sư Triệu à, là vợ anh thì anh có cuống lên cũng không được xông bừa vào đây như thế chứ."
Chính là Triệu Lăng Thành, lúc này vẫn đang đứng đờ người tại chỗ.
Sau khi nghe Bác sĩ Cố nói một câu thì anh mới sực tỉnh rồi quay người bước ra khỏi phòng khám.
Bác sĩ Cố quay lại rồi mỉm cười thấu hiểu: "Đàn ông mà, con đầu lòng ai chẳng thế, cứ thích làm quá lên. Nhưng đợi đến khi cô đẻ thêm vài đứa nữa là anh ta quen ngay thôi. Có mấy ông chồng ấy hả, hừ, con sinh ra còn chẳng thấy mặt mũi đâu vì đang bận trốn đi ngủ khì kìa."
Bà ấy rút tay ra rồi tháo găng tay: "Nhau thai không có vấn đề gì, để tôi nghe nhịp tim thai thêm lần nữa."
Trần Miên Miên cứ tưởng là kẻ biến thái nào ở đâu đến, không ngờ lại chính là Triệu Lăng Thành.
Anh nghe thấy cô kêu đau nên mới xông vào đúng không, nhưng anh là người có học thức nên chắc sẽ không nhìn lung tung đâu nhỉ.
Đợi Bác sĩ Cố nghe xong nhịp tim thai, cô vẫn phải hỏi lại cho kỹ xem rốt cuộc mua mật hạnh nhân ở đâu mới được.
Nghe nói hiện tại chỉ có những thành phố lớn như Thượng Hải mới có, cô hỏi kỹ cả nhãn hiệu lẫn giá cả rồi mới bước ra khỏi phòng khám.
Triệu Lăng Thành thấy cô ra ngoài thì liền bước lên phía trước.
Nhưng anh đi không nhanh lắm nên chẳng mấy chốc Trần Miên Miên đã đuổi kịp.
Đưa sổ bệnh án cho anh, cô mỉm cười nói: "Bác sĩ Cố bảo Nữu Nữu nhà mình lại lớn thêm một chút rồi đấy."
Triệu Lăng Thành đón lấy cuốn sổ bệnh án rồi lật qua lật lại nhưng không xem kỹ.
Trong đầu anh bây giờ chỉ toàn là cái bụng tròn trịa như vầng trăng đó và cả màu sắc của nó nữa.
Nếu chỉ có một mình thì anh đã đi bộ về nhà rồi nhưng vì có bà bầu nên phải đợi xe buýt.
Ngay tại trạm dừng, anh đột nhiên lên tiếng: "Mấy vết thương đó đều là do Trần Kim Huy đánh phải không?"
Trần Miên Miên sững người một lát rồi suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: "Anh nhìn thấy cả cảnh tôi không mặc quần rồi mà anh còn dám xem tiếp à?"
Cô cứ ngỡ anh không nhìn thấy gì và cô cũng không muốn nhắc lại cái cảnh tượng xấu hổ đó.
Nhưng anh nhắc đến bụng của cô thì chứng tỏ anh không chỉ nhìn mà còn nhìn chằm chằm vào đó nữa.
Trần Miên Miên bực mình: "Này anh bạn, sự riêng tư của phụ nữ xin anh đừng có nhìn bừa bãi như thế được không?"
Triệu Lăng Thành đâu có điên mà đi nhìn phụ nữ trong tình trạng không mặc quần.
Anh chỉ vì nghe thấy Bác sĩ Cố bảo con anh đang đạp cô nên tò mò mới lén nhìn vào thôi.
Anh cũng biết Trần Kim Huy đã đánh cô nhưng không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến mức đó.
Những vết bầm tím trên cơ thể ban đầu sẽ có màu xanh đậm, sau đó mờ dần rồi chuyển sang màu vàng sáp.
Trên cái bụng tròn xoe của cô toàn là những mảng màu vàng sáp loang lổ, đó chính là dấu vết của những nắm đấm.
Sau đó nghe cô kêu oai oái đau đớn, anh cứ tưởng cô gặp chuyện gì bất trắc nên mới xông vào.
Nhưng anh cũng lười giải thích, lên xe buýt xong anh lại nói: "Bên công an gửi công văn sang nói là định thả Trần Kim Huy ra."
Dừng lại một chút, anh dùng giọng điệu dò hỏi: "Có thể giam hắn thêm mấy ngày nữa được không?"
Trần Kim Huy đã bị giam đúng nửa tháng rồi, chỉ là tội trộm cắp với số tiền không lớn nên công an muốn thả người.
Nhưng vì hắn đánh chị gái mình ra nông nỗi đó nên Triệu Lăng Thành muốn giam hắn thêm một thời gian nữa.
Tuy nhiên anh cũng phải xem thái độ của vợ cũ thế nào vì trong mắt cô thì Trần Kim Huy chẳng khác nào một báu vật quý giá.
Thật bất ngờ là cô lại sảng khoái đáp: "Tốt quá!"
Triệu Lăng Thành nghẹn lời, trong lòng thầm nghĩ sao cô lại thay đổi nhanh thế?
Cậu em trai quý báu bị tiếp tục tạm giam mà cô lại bảo tốt sao?
Xe buýt chạy vòng quanh khu căn cứ và điểm dừng tiếp theo chính là khu văn phòng.
Hàng rào dây thép gai bao quanh toàn bộ khu vực, bên ngoài cứ ba bước lại có một trạm canh, năm bước một chốt gác và có người túc trực 24/24.
Vợ cũ đột nhiên ghé sát lại gần rồi cười hỏi: "Anh làm việc ở ngay trong đó à?"
Triệu Lăng Thành chỉ gật đầu một cái mà không nói gì.
Trên xe buýt ngoài hai người bọn họ còn có thêm năm người nữa, đều là người quen và tất cả đều đang quan sát hai người bọn họ.
Đến trạm, anh theo bản năng định bước xuống thật nhanh nhưng rồi lại khựng lại: "Bác tài ơi, có phụ nữ mang thai."
Cuộc sống ở thành phố nhỏ này khá dễ chịu, người không đông nhưng tiện ích rất đầy đủ và mọi người đều rất thân thiện.
Nghe thấy có phụ nữ mang thai, tài xế xe buýt đã dừng lại rất lâu.
Nhưng khi về đến cửa nhà, Triệu Lăng Thành càng cảm thấy tình hình có chút kỳ quái.
Dưới cửa sổ nhà anh có một nhóm phụ nữ đang đứng tụm năm tụm ba tán gẫu.
Giữa họ dường như có một sự ăn ý ngầm nào đó, vừa nhìn thấy anh là cả nhóm đều đồng loạt bịt miệng cười trộm.
Anh vừa bước vào cửa thì tiếng cười của họ lại càng rộ lên dữ dội hơn.
Triệu Lăng Thành hơi nghi ngờ, e là chuyện của Ngụy Thôi Vân đã truyền đến căn cứ nên đám đàn bà này đến để cười nhạo vợ cũ của anh.
Nhưng hình như cũng không phải vì trông họ có vẻ như đang có mối quan hệ rất tốt với Trần Miên Miên.
Mà trước đây Triệu Lăng Thành chưa bao giờ thấy tình cảnh này.
Thực tế là vì nghe tin Trần Miên Miên muốn dùng yến mạch trần để đổi lấy thịt chuột mù nên những người nhà này đến để đưa phiếu yến mạch cho cô đổi thịt.
Trần Miên Miên chỉ vào bóng lưng của Triệu Lăng Thành: "Để hôm khác nhé, hôm nay không tiện lắm."
Việc đổi phiếu cũng là một kiểu làm ăn nhỏ nên phải thực hiện âm thầm, thế nên các bà nội trợ đều bảo: "Được được được, hôm khác chúng tôi lại tới."
Trần Miên Miên đành phải khách sáo một câu: "Đã đến rồi thì vào nhà ngồi chơi một lát."
Nhưng đám đông tản ra nhanh như chim vỡ tổ, ai nấy đều bảo: "Thôi thôi, còn phải về nấu cơm nữa."
Triệu Lăng Thành đang ở trong phòng khách cầm phích nước rót nước.
Trong ký ức của anh thì vợ cũ không hề giỏi giao tiếp nhưng hôm nay cô lại thể hiện rất khéo léo, điều này càng làm anh thấy lạ lùng.
Nhưng Triệu Lăng Thành có mục đích rõ ràng, thấy cô bước vào cửa là anh rút ngay bản hợp đồng ra rồi nói: "Nghe nói cô là học bá vừa hồng vừa chuyên."
Trần Miên Miên vốn đã nói với anh từ trước rồi nên cô đáp: "Tôi đã nói với anh rồi mà."
Triệu Lăng Thành dĩ nhiên không tin vợ mình có thể là một học bá song ngữ tiếng Anh và tiếng Nga nhưng thôi kệ đi, anh cũng chẳng buồn đưa ra ý kiến nữa.
Dù sao thì ngoại ngữ cũng giống như toán lý hóa, khi thực sự cần dùng đến thì không thể làm giả được.
Cho dù cô có dựa vào bằng cấp để lấy được một công việc liên quan đến ngoại ngữ mà không làm được thì cũng chỉ tự làm trò cười rồi bị đuổi về nhà mà thôi.
Quay lại chuyện bản hợp đồng, anh nói: "Về bản hợp đồng này, tôi đã sửa đổi một số điều khoản."
Trần Miên Miên ra hiệu cho anh đừng vội vàng, cô quay người vào bếp múc một bát nhỏ yến mạch trần đã qua xử lý mang ra.
Đặt bát trước mặt anh, cô mỉm cười hỏi: "Nhìn xem đây là cái gì?"
Triệu Lăng Thành thấy một bát đầy những hạt nhỏ màu đen thui, anh suy nghĩ một lát rồi đoán: "Vỏ kiều mạch đắng, hay là cám kiều mạch?"
Anh chẳng mấy mặn mà với lương thực nên lại chỉ vào bản hợp đồng: "Cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ không thiết lập thời hạn."
Anh đột ngột thay đổi điều khoản nên Trần Miên Miên dĩ nhiên phải hỏi: "Tại sao?"
Triệu Lăng Thành đưa bút máy cho cô: "Không có tại sao cả, tóm lại là sau này ai đề nghị ly hôn trước thì người đó sẽ tự động mất quyền nuôi con."
Trần Miên Miên là luật sư, người giỏi nhất trong việc thấu hiểu lòng người nhưng trong phút chốc cũng bị anh làm cho choáng váng.
Thực tế nếu có thể luôn ở lại căn cứ quân sự này trong bối cảnh thời đại bây giờ thì sẽ là điều tốt nhất.
Bởi vì bất kể là lương thực hay môi trường xã hội thì ở đây đều tốt hơn hẳn so với bên ngoài.
Nhưng Trần Miên Miên là một phụ nữ của sự nghiệp, hơn nữa còn là một người đã hoàn thành tích lũy vốn ban đầu. Cô am hiểu quy tắc vận hành của thế giới này nên không muốn bị cầm chân ở một thành phố nhỏ nơi biên thùy.
Cô có thể làm sự nghiệp, cô không sợ nguy hiểm cũng chẳng ngại khó khăn. Hơn nữa với sự nhạy cảm nghề nghiệp, nếu không hiểu rõ logic bên trong thì cô không dám ký tên.
Đẩy bản hợp đồng ra, cô nói: "Tôi cần biết lý do."
Khí chất của Triệu Lăng Thành rất lạ, anh không hề mang vẻ chính trực hào sảng mà còn có vẻ lạc lõng với thời đại này.
Nên hình dung thế nào nhỉ, đó là anh có một cảm giác xa cách và lạnh lẽo nhàn nhạt.
Rõ ràng ngũ cục anh tuấn tú và khí chất trác phuợng nhưng lại thiếu đi hơi thở của sự sống và không có dòng chảy của cảm xúc.
Anh thản nhiên nói: "Cô không chỉ cần phải sinh mổ mà còn có cả giai đoạn ở cữ nữa. Cô sẽ trở nên cực kỳ yếu ớt và bắt buộc phải phụ thuộc vào sự chăm sóc của người khác. Nhưng mẹ cô không được, chị gái cô cũng không xong. Miên Miên à, ngoài tôi ra không có bất kỳ ai có thể giúp cô hay chăm sóc cô cả. Hơn nữa cô rất yêu con đúng không, thứ tôi có thể dành cho con sẽ là thứ tốt nhất mà cô có thể tìm được."
Trần Miên Miên dù chưa sinh con nhưng đã gặp qua rất nhiều bà bầu nên cô hiểu rõ tầm quan trọng của việc ở cữ.
Cô thực sự cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải dựa vào Triệu Lăng Thành để vượt qua giai đoạn hậu sản.
Còn về tương lai, ai là người đề nghị ly hôn trước thì còn chưa biết chừng, dẫu sao trong nguyên tác thì Triệu Lăng Thành còn có một tuyến tình cảm khác.
Nghĩ đến đây cô liền cầm lấy bút máy rồi ký tên và đóng nắp bút lại: "Hợp tác vui vẻ."
Triệu Lăng Thành nhận lại bút rồi ký tên rồng bay phượng múa, đồng thời nhấn mạnh thêm: "Vì đứa trẻ, chúng ta hãy cùng giữ mình trong sạch nhé."
Nghi ngờ cô sẽ lén lút quan hệ với Ngụy Thôi Vân trong lúc đang kết hôn sao? Anh nghĩ xa quá rồi đấy.
Hợp đồng được lập thành hai bản, Trần Miên Miên cầm lấy một bản rồi hỏi: "Đúng rồi, em gái của Khương Hà nên gọi anh là gì nhỉ?"
Em gái của Khương Hà chính là nữ chính Khương Dao. Một nhân vật chính, đương nhiên là người tốt nhưng số phận lại cực kỳ khổ cực.
Nguyên tác là một cuốn truyện kể về việc một gã công tử cao cấp tồi tệ đã dùng đủ mọi thủ đoạn cưỡng đoạt và chiếm hữu một dàn phụ nữ như thế nào.
Đó là một câu truyện ngược thân ngược tâm, và nữ chính không hề yêu nam chính, người cô ấy thực sự yêu chính là Triệu Lăng Thành.
Vùng Tây Bắc này khổ cực mà, tiểu thuyết viết ra cũng đắng ngắt như ruột mướp đắng vậy.
Triệu Lăng Thành nói: "Cô đang nhắc đến Khương Dao phải không, cũng giống như Khương Hà thôi, đều thuộc hàng bà trẻ của cháu, có chuyện gì vậy?"
Trần Miên Miên phẩy phẩy bản hợp đồng: "Vì con cái, hãy cùng nhau giữ mình trong sạch nhé."
Triệu Lăng Thành có lẽ vẫn chưa biết chuyện của Khương Dao nên sắc mặt vẫn bình thường và tỏ ra khá tự tin: "Dĩ nhiên tôi sẽ làm được."
Hợp đồng đã ký xong, Trần Miên Miên chuẩn bị bàn bạc với chồng cũ về người cậu tội nghiệp của anh là Lâm Diễn.
Nhưng vì thái độ của anh không tốt, lại còn độc đoán chuyên quyền tự ý sửa đổi điều khoản nên cô không định đối đãi chân thành như trước nữa.
Cô định lấp lửng một chút để trêu chọc cho anh phải sốt ruột.
Thế nhưng Triệu Lăng Thành không biết là bận thật hay bận giả mà tóm lại là anh không hề mắc mưu.
Anh đến nhanh rồi đi cũng vội, sau khi cất bản hợp đồng liền nhìn đồng hồ rồi nói: "Nếu cơ thể cô không có vấn đề gì thì sáng mai chúng ta đi Tuyền Thành."
Anh kéo cửa ra rồi dặn: "Nếu thấy không khỏe thì cứ tìm Tôn Băng Ngọc, vạn nhất có nguy hiểm gì thì Mã Ký sẽ báo cho tôi ngay lập tức."
Đêm nay Triệu Lăng Thành bắt buộc phải tăng ca vì sau khi máy bay trinh sát của Mỹ được trang bị thêm hệ thống mới thì vũ khí của bọn họ cũng phải có những điều chỉnh tương ứng.
Hôm nay anh phải lôi kéo tất cả mọi người thức trắng đêm để ngày mai giao bản vẽ cho xưởng binh khí cấp dưới.
Đợi xưởng binh khí điều chỉnh xong rồi gửi trả lại, bọn họ sẽ thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt mục tiêu trên không.
Chính ủy Kỳ thực ra muốn anh nghỉ ngơi vài ngày để hồi phục sức khỏe rồi mới làm tiếp vì mọi người đều đã cực kỳ mệt mỏi rồi.
Triệu Lăng Thành sở dĩ phải vội vã như vậy là vì anh không chỉ muốn dành thời gian để kết hôn.
Lâm Diễn cũng chỉ còn sống được vài ngày nữa thôi nên anh muốn tranh thủ tìm cho ông ấy một mảnh đất chôn cất tử tế.
Dẫu biết rằng nắm xương tàn thì vùi lấp ở đâu chẳng được, vùng Tây Bắc cằn cỗi này cũng chẳng có núi xanh nước biếc nào để người ta được yên giấc ngàn thu.
Với thân phận tướng lĩnh hàng quân lại còn là đặc vụ địch, xương cốt của ông ấy cũng chẳng có khả năng được đưa về quê nhà.
Bản thân ông ấy cũng thường hay nói rằng mình đã lỡ mất cơ hội da ngựa bọc thây trên chiến trường nên điểm dừng chân cuối cùng tốt nhất cũng chỉ là phơi xác nơi hoang dã.
Nhưng dẫu sao Triệu Lăng Thành cũng muốn tìm cho ông ấy một nơi khá khẩm hơn một chút để ông ấy được yên nghỉ.
Anh đang vội vã muốn đi thì vợ cũ lại "rầm" một cái đóng cửa lại.
Anh có chút tức giận vì nghĩ rằng vợ cũ lại định giở trò gây sự với mình như trước đây.
Mà mục đích cãi vã của cô trước giờ luôn là vì tiền, để tránh rắc rối nên anh đã đang móc túi rồi.
Lôi ra mấy đồng bạc lẻ cuối cùng trên người, anh chẳng buồn nhìn cô mà chỉ cố kìm nén sự chán ghét rồi bảo: "Tôi chỉ còn bấy nhiêu thôi."
Theo kinh nghiệm trước đây, chỉ cần đưa tiền là có thể mua được sự im lặng của cô.
Nhưng hôm nay cô lại không nhận tiền mà lại nói: "Em trai của Hứa Tiểu Mai là Hứa Đại Cương, phó đội trưởng đội dân binh, là kẻ đánh người tàn nhẫn nhất và cũng tham lam nhất. Thế nhưng tôi lại biết hắn giấu đồ tham ô ở đâu và tôi còn có thể tống hắn vào tù nữa cơ."
Cô lại bồi thêm: "Tôi còn có cách để không chỉ giúp cậu của anh được ăn no mà còn nuôi ông ấy béo trắng ra nữa đấy."
Sự lạnh lẽo trong ánh mắt của Triệu Lăng Thành đã biến thành sự kinh ngạc.
Ngoài đám dân binh ra thì vấn đề lớn nhất của Lâm Diễn chính là sự đói khát.
Ông ấy thuộc loại tội đồ nặng nề nhất trong số những người thuộc phe hữu, là đặc vụ địch, nên khẩu phần lương thực của ông ấy luôn bị người khác cướp mất.
Ngay cả khi không có ai cố ý hãm hại thì cơn đói kéo dài cũng đủ khiến ông ấy gục ngã.
Trần Miên Miên lại bảo cô có cách để ông ấy được ăn no và béo trắng ra, cô định làm thế nào?
Triệu Lăng Thành suy nghĩ một chút rồi móc túi trong ra, đưa nốt tất cả số tem lương thực cho cô.
Cô là người nhà quê nên hiểu rõ chuyện ở nông thôn hơn anh.
Nhưng anh quá hiểu cô, bất kể định làm gì thì điều kiện tiên quyết luôn là đòi tiền và tem phiếu của anh.
Nhưng anh đã đưa ra toàn bộ số tiền tích góp trên người rồi, theo lý thì cô nên nói tiếp đi chứ.
Vậy mà cô lại kéo cửa ra: "Đi tăng ca đi, nhớ đừng làm việc quá sức đấy nhé."
Triệu Lăng Thành cũng không muốn nổi cáu với bà bầu nên cố hết sức nhẫn nhịn: "Nếu thấy tiền không đủ thì tôi đi mượn, nhưng hãy nói xem, cách gì vậy?"
Thần thái của Trần Miên Miên lúc này giống hệt anh lúc nãy, cô khoanh tay trước ngực với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo: "Bây giờ tôi lại không muốn nói nữa."
Nói xong cô lại khẽ thì thầm: "Nó có thể nuôi cậu anh béo trắng ra đấy nhé."
Cám kiều mạch đắng là thứ người Tây Bắc dùng để nhét vào trong gối.
Triệu Lăng Thành lúc nãy vừa ngửi vừa nhìn, chắc chắn đó là cám kiều mạch đắng vì ruột gối của anh cũng dùng cái đó.
Thứ đó nếu đốt thành tro thì cũng có thể dùng để lót dạ nhưng làm sao mà ăn no cho được.
Triệu Lăng Thành trực giác thấy có gì đó sai sai nên hỏi lại: "Rốt cuộc đó là cái gì?"
Trần Miên Miên lần này trở về thay đổi quá lớn, cô mỉm cười rồi lại đẩy anh ra ngoài cửa: "Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé, tạm biệt."
Vốn dĩ coi vợ như nước với lửa và chỉ muốn nhanh chóng rời đi nhưng Triệu Lăng Thành lại quay trở vào, nhón lấy một nhúm cám kiều mạch rồi vê nhẹ trong tay.
Sau khi vê một lát rồi thổi bay lớp bụi phủ bên trên, anh mới sửng sốt phát hiện ra đó không phải là cám kiều mạch mà là yến mạch trần.
Yến mạch trần là loại ngũ cốc có thành phần dinh dưỡng gần giống với lúa mì nhất trong tất cả các loại lương thực phụ.
Triệu Lăng Thành cũng nghĩ ra rồi, nếu dùng nó để nhét vào ruột gối thì bất kể là dân binh hay các tù nhân khác đều sẽ không thể phát hiện ra.
Cứ cách một thời gian lại gửi cho Lâm Diễn một cái gối yến mạch như thế thì chẳng phải ông ấy sẽ được ăn no sao?
Dùng đất sét trắng và yến mạch trần để ngụy trang thành cám kiều mạch, đây chính là trí tuệ chỉ có ở những người lao động và cũng chỉ có Trần Miên Miên mới hiểu rõ.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, Triệu Lăng Thành bỗng nhớ ra điều gì.
Trần Miên Miên nói cô biết Hứa Đại Cương giấu đồ tham ô ở đâu, điều đó cũng cực kỳ quan trọng.
Bởi vì Hứa Thứ Cương đã xấu xa đến mức dám giết người thì anh trai của hắn chắc chắn cũng chẳng phải loại tốt lành gì.
Hơn nữa Hứa Đại Cương lại còn là phó đội trưởng đội dân binh ở Tuyền Thành, hắn không chỉ hại một mình Lâm Diễn.
Triệu Lăng Thành không hề nghi ngờ khả năng của vợ cũ vì cô giống như một "con chuột mù" chính hiệu vậy, việc giấu đồ hay tìm đồ vốn là sở trường của cô.
Vậy thì Hứa Đại Cương đã giấu những thứ gì và giấu ở đâu?
Triệu Lăng Thành nhìn cô vợ cũ đang cười đắc ý, anh dứt khoát tháo luôn cả chiếc đồng hồ đeo tay ra với ý định dùng toàn bộ tài sản của mình để đổi lấy một câu trả lời.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

