"Còn phải xem ai nấu. Lúc trước tôi đã gọi món này ở bên ngoài, không ngon chút nào, quá nhiều dầu mỡ và thịt."
Cô giáo Vương nói xong, nhìn thấy thằng nhóc ngồi bên cạnh Liễu Nhất Nhất bưng bát từng ngụm từng ngụm ăn cơm, không khỏi khen cô: “Húc Húc nhà cô thật ngoan, tự mình ăn cơm tốt như vậy. "
Cô giáo Vương khen ngợi xong, người trên bàn ăn đều ngẩng lên nhìn về phía nhóc con, lập tức gật đầu đồng ý.
Bây giờ có rất nhiều phụ huynh chiều hư con cái, ba tuổi vẫn phải có người lớn đút cơm, còn có rất nhiều đứa nhỏ cực kỳ kén chọn.
Nhưng nhóc con trước mặt này không chỉ ngoan ngoãn cầm thìa ăn ra dáng ra hình, mà còn chẳng kén ăn, thịt nhóc thích ăn, trứng cũng thích ăn, ngay cả rau xà lách cũng ăn rất ngon miệng.
Trong lòng ba giáo viên lớp mầm 1 rất vui mừng, cảm thấy trong lớp có đứa nhỏ ngoan như này, các cô có thể đỡ lo lắng không ít.
Về phần cô Ngô lớp mầm 2 cũng hơi hâm mộ: "Hy vọng nhóm học sinh mới của lớp chúng tôi năm nay cũng có thể ngoan như vậy."
Liễu Nhất Nhất nghe thấy các cô giáo đều đang khen cháu mình, trong mắt đầy ý cười, đợi nhóc ăn xong cánh gà trong bát, cô lại gắp cho cậu bé thêm một cái.
Húc Húc đang ăn trứng gà, thấy cô gắp một cái cánh gà nữa đến, giọng nói non nớt như sữa nói: "Dì ăn đi."
"Dì vẫn còn nữa."
Liễu Nhất Nhất chỉ vào bàn ăn cho cậu bé xem xong, lúc này nhóc con mới nhận lấy cánh gà kia tiếp tục ăn.
Nhóc con còn rất biết ăn, cắm thìa vào giữa miếng xương cánh gà, ậm ừ mấy tiếng rồi cắn miếng thịt.
Dù sao tuổi còn nhỏ, nhóc ăn đến mức khóe miệng toàn là mỡ, nhưng mặt bàn trước mặt coi như sạch sẽ không rớt hạt cơm nào.
"Đứa nhỏ ngoan như vậy sao không được phân vào lớp chúng ta. "Cô giáo Ngô nhìn thấy bọn họ tương tác, càng thích nhóc Húc Húc vừa đáng yêu lại vừa ngoan ngoãn.
Trưa hôm nay không chỉ có đồ ăn ngon, canh cũng đặc biệt ngon, trên cơ bản các thầy cô đều chạy tới lấy thêm đồ ăn.
Có lẽ là hiếm khi ăn cùng một bàn với nhiều người như vậy, sức ăn Húc Húc cũng rất tốt, đừng nói thêm nửa bát cơm, đồ ăn cũng ăn không ít, canh cũng ăn sạch sẽ. Thậm chí nếu không phải Liễu Nhất Nhất thấy bụng nhỏ của nhóc đã phồng lên, nhóc còn muốn uống thêm chút canh.
Canh sườn bí đao xem như canh gia đình, bí đao màu xanh nhạt ở trong bát canh, rõ ràng là canh thịt nhưng thoạt nhìn lại càng nhẹ nhàng khoan khoái.
Một số giáo viên trong nhà trẻ ban đầu không thích bí đao, luôn cảm thấy nó nhạt nhẽo và vô vị không ăn vào được, nhưng hôm nay họ đã thay đổi ấn tượng về bí đao một chút.
Canh sườn bí đao thoạt nhìn thanh mát không dầu mỡ, ăn vào lại thơm ngon mười phần, bí đao mềm mà không nhũn, ăn có vị tươi mát, sườn càng mềm lại không bở.
"Cô đã ăn ba bát canh, không no sao?"Cô giáo Lữ cảm thấy mình uống hai chén cũng đã rất no, thấy đồng nghiệp lại thêm một chén thì trong lòng khâm phục.
Thực ra cô giáo Vương đã no rồi, nhưng cô ấy vẫn vừa uống vừa khen: “Ngon quá, lần đầu tiên tôi mới biết canh sườn hầm bí đao có thể ngon như vậy…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
