Như Phương là thứ nữ của Tôn Khánh Hoa, đứng hàng thứ sáu, do Tần di nương sinh ra. Chỉ là xưa nay nàng ta không được sủng ái nên rất ít khi xuất hiện trước mặt mọi người.
“Nương, hay là để con đưa Như Phương qua đó cho ngài ấy xem thử?”
“Không được!” Lão phu nhân khoát tay, trầm ngâm nói: “Nhà ta dù có muốn trèo lên cành cao hoàng tộc đến mấy đi nữa cũng không thể làm quá lộ liễu. Con là quan văn, dù sao cũng phải giữ chút thanh cao. Cứ chọn tới chọn lui, nhìn tới nhìn lui thế này, sau này các tiểu thư còn mặt mũi nào mà ra ngoài? Truyền đến tai người ngoài cũng chẳng hay ho gì. Thế này đi, con đi tìm vị Đức công công kia, mời Tam hoàng tử đến viện của ta một chuyến. Danh nghĩa là đến thăm hỏi trưởng bối, ta sẽ gọi tất cả nữ nhi vừa lứa vừa thì của các phòng lên. Là ai thì lúc đó cách bức bình phong nhìn một cái là biết ngay, cũng tránh làm tổn hại danh dự các tiểu thư.”
“Nhưng nhỡ Tam hoàng tử không đồng ý?”
“Ngài ấy đường đường là một Hoàng tử tôn quý, lẽ nào lại không hiểu đạo lý này? Hơn nữa, nếu thật sự thích tiểu thư kia, ngài ấy chắc chắn sẽ đến.”
“Vâng, nương, vậy con đi sắp xếp ngay.”
Tôn Khánh Hoa lại chạy đôn chạy đáo sang Đa Viên một chuyến, đem ý tứ này nói với Đức Vượng. Đức Vượng vốn dĩ lười truyền lời, nhưng không chịu nổi lão cứ lì lợm la liếm, lại còn không ngừng nhét bạc vào tay, đành vào trong bẩm báo với Tông Việt. Tông Việt tuy có chút không vui nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Tôn Khánh Hoa đi tới đi lui bận rộn như vậy, tuy không nói rõ mục đích nhưng khi Tôn Như Ý trở về Hinh Lan Uyển quậy phá đến long trời lở đất, bí mật cũng chẳng còn là bí mật nữa. Vì vậy, khi người của lão phu nhân đến truyền lời, ai nấy đều hiểu chuyện gì đang xảy ra, đương nhiên là ra sức thay quần áo trang điểm không cần bàn cãi.
Tại Hi Ngô Đường, lão phu nhân ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, Tôn Khánh Hoa cùng Tống thị, Tôn Khánh Bân cùng Hoàng thị ngồi bồi ở phía dưới. Tôn Khánh Bân và Hoàng thị là khách không mời mà đến, nhưng vì nể mặt mũi, lão phu nhân cũng chẳng thể đuổi đi, đành mặc kệ họ đứng đó.
Cả gia đình mặt mày rạng rỡ, nhìn đám thiếu nữ nối đuôi nhau đi vào. Bề ngoài, lão phu nhân tập hợp các tiểu thư lại là để bàn về lễ mừng thọ sắp tới của bà. Ở phía chếch bên cạnh có đặt một bức bình phong bằng gỗ đàn hương thêu họa tiết bốn mùa hoa cỏ. Sau bức bình phong là hai người, một ngồi một đứng, nhưng từ ngoài nhìn vào thì không thấy rõ được.
Thế nhưng dường như ai cũng biết người ngồi sau bình phong là ai, nên các tiểu thư khi bước vào đều cố ý vô tình phô diễn những nét đẹp nhất của mình về hướng đó. Lão phu nhân vừa trò chuyện với đám cháu gái, Chu ma ma đã lặng lẽ lách ra phía sau bình phong.
“Công công?”
“Không phải!”
“Không phải sao?”
Tông Việt có vẻ đã rất mất kiên nhẫn, hắn xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên ngón tay cái, khiến thái độ của Đức Vượng cũng trở nên cực kỳ gắt gỏng: “Các người rốt cuộc có biết làm việc không thế?”
“Nô tỳ sẽ đi bẩm báo chủ tử ngay.”
Chu ma ma quay lại bên cạnh lão phu nhân, nói thầm vào tai bà.
Lão phu nhân vẫn bất động thanh sắc: “Bảo Đại phòng gọi nốt hai đứa thứ nữ còn lại tới đây. Đúng rồi, cả biểu tiểu thư nữa.”
“Dạ.”
“Nhưng các tiểu thư nhà mình đều không ai biết hát tiểu khúc cả. Nếu nói về lứa tuổi, lại có thể trang điểm theo kiểu thiếu nữ chưa chồng, ngoài Tứ thiếu phu nhân ra nô tỳ thực sự không nghĩ ra trong phủ còn ai khác.”
“Đi gọi Phương thị tới đây.”
Lúc này, lão phu nhân đã cực kỳ mất kiên nhẫn. Một mặt bà phải cố tìm chuyện để nói với đám cháu gái phía dưới, một mặt lại sợ vị quý nhân sau bình phong nổi giận, thực sự là tiến thoái lưỡng nan.
Rất nhanh sau đó, Phương Phượng Sanh đã được mời đến. Chu ma ma lại một lần nữa lẻn ra sau bình phong.
“Công công?”
“Chính là nàng ta!”
Chu ma ma gần như chạy trối chết trở lại bên cạnh lão phu nhân.
Theo thói quen ghé tai thì thầm, nụ cười hòa ái trên mặt lão phu nhân vẫn còn treo đó, nhưng đôi lông mày đã nhíu chặt lại. Bà ta xoa xoa vầng trán, lên tiếng: "Được rồi, việc này cứ giao cho Tống thị lo liệu, các ngươi lui xuống cả đi. Lão thân vừa mới khỏe lại, cũng thấy mệt rồi."
"Dạ, nương." Tống thị đáp lời.
"Đúng rồi, Nhị lão gia ở lại, ta có chuyện muốn nói với con."
"Nương, có chuyện gì mà không thể để con và Đại gia cùng nghe sao?" Hoàng thị cười nói.
Lão phu nhân liếc Hoàng thị một cái: "Cũng chẳng có gì, chỉ là đột nhiên nhớ ra vài việc vặt, ngươi muốn nghe sao?"
Hoàng thị cười xòa: "Con dâu và Đại gia cũng muốn được chia sẻ ưu tư cùng nương."
"Muốn nghe thì ở lại đi." Lão phu nhân rõ ràng đã không vui, nhưng vì sau bình phong có quý nhân, bà ta không tiện nặng lời. Thế nhưng Hoàng thị cứ như mù quáng, coi như không thấy gì, cùng Tôn Khánh Bân nhất quyết bám trụ lại.
"Phượng Sanh, con cũng ở lại, ta có chuyện muốn nói về việc chép kinh."
Dù lão phu nhân đã cực lực che giấu, nhưng rất nhiều người đã bắt đầu lờ mờ đoán ra. Ai nấy đều lộ vẻ không dám tin, ánh mắt liên tục dao động giữa lão phu nhân và Phương Phượng Sanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


