Bà nội bất đắc dĩ gật đầu: "Chính là nó. Bố nó cùng ông đi chiến trường Triều Tiên, ông thì sống sót trở về, còn người ta thì bỏ mạng ở bên đó. Ông thấy mẹ con người ta góa bụa vất vả bao năm nên mới thương tình định gả cái Mai cho nó để giúp đỡ nhà người ta."
Nghĩ đến cảnh tuyết rơi trắng xóa bốn mươi năm về trước, khi bố Vương Hỷ hóa thành bức tượng đá vĩnh hằng, ông nội nguôi ngoai cơn giận, gương mặt hiện lên vẻ đau thương. Bốn mươi năm trôi qua, cứ hễ nhắc đến bố Vương Hỷ là nỗi đau xót trong lòng ông chưa bao giờ nhạt phai.
Giờ không thể đòi đánh đòi giết được nữa rồi. Mối hôn sự này, dù có nhục nhã, có trái luân thường đạo lý đến đâu, ông cũng đành cắn răng mà nhận.
Lâm Hữu Phú trong lòng không cam tâm nhưng cũng chẳng dám phản kháng trực diện với cha. Lúc này bà nội mới lên tiếng: "Tìm đám khác thì còn xa vời lắm, như thế không công bằng cho bố con thằng Phú và cái Mai. Phải có cái gì thực tế để bù đắp cho con bé ngay."
Lâm Mãn Đường đưa mắt nhìn bà nhà không hiểu bà tính toán gì. Trong lòng Hứa Nhị Phụng bỗng thấy lo sợ mông lung, chưa kịp đoán ra thì bà nội đã quay sang bà: "Không phải chị đã chuẩn bị tiền sính lễ sắm 'ba món xoay một món kêu' cho cái Diễm rồi sao? Tôi quyết rồi, lấy một nửa số đó đưa cho cái Mai, coi như là cái Diễm bù đắp cho em nó."
Hứa Nhị Phụng nghe mà lòng như bị dao cắt, máu chảy ròng ròng.
Đó là số tiền bà tích góp bao nhiêu năm trời!
Từ lúc cái Diễm có hôn ước từ bé với nhà cấp cao trên thành phố, khi nó còn là một con bé con, bà làm mẹ đã lo con mình trèo cao bị người ta coi thường, nên mới định bụng sắm sửa cho nó chút thể diện. Bà đã phải thắt lưng buộc bụng, chắt bóp từng đồng một mới có được số tiền đó. Giờ mẹ chồng bắt bà nôn ra một nửa, chẳng khác nào cắt thịt xẻo lòng bà sao?
Hứa Nhị Phụng lại òa lên khóc, vừa khóc vừa than vãn: "Không sống nổi nữa rồi! Cái con ranh chết tiệt này, chỗ cao sang trên thành phố không muốn gả, lại cứ đâm đầu vào cái hố nghèo nhà thằng Vương Hỷ! Con không sống nổi nữa..."
Bà nội lạnh lùng ngắt lời: "Bảo chị đưa một nửa tiền của hồi môn cho cái Mai mà chị đã bảo không sống nổi? Cả làng này ai cũng biết cái Mai định gả cho Vương Hỷ, giờ bị chị họ nó cướp mất, nó sống làm sao? Vả lại, cái hôn ước từ bé kia, cậu Lục Hành là quân nhân, chuyện này mà ông nội cậu ấy không dàn xếp êm xuôi, nhà họ Lục mà truy cứu tội phá hoại hôn nhân quân đội thì chị muốn cái Diễm bế con vào tù mà nhận bố à?"
Nghe xong những lời đanh thép ấy, Hứa Nhị Phụng mặt cắt không còn giọt máu. Nghĩ đến cảnh con gái bế con đi thăm nuôi chồng trong tù, bị cả làng khinh, mười mấy năm không ngẩng mặt lên được... so với viễn cảnh kinh hoàng đó, mấy trăm đồng trong tay xem ra cũng chẳng đáng là bao.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)