Chu Tú Anh nói hết một hơi không cần thở, không nói một từ tục tĩu nào nhưng lại làm cho Lư Phượng Lan xấu hổ không dám ngẩng đầu. Chu Tú Anh nói đến khô cả họng, quay đầu lại thì Diệp Ngư đã đưa cho bà ta một cái bình sứ có nước nóng.
Chu Tú Anh uống một hơi, đấm ngực, tiếp tục xả một tràng: "Còn thằng cả nữa, mày cũng thế, người nhà mình không đi đào kho báu là vì nể mặt mày, mày không biết ơn thì thôi, về nhà còn trút giận lên người Tưởng Tưởng. Tưởng Tưởng mới bao nhiêu tuổi? Con bé mới mười tuổi thôi đấy. Làm sao? Con bé ra ngoài chơi một chút, nhặt một hòn đá vỡ về cũng phải báo cáo với mày à? Sao mày không nói luôn là cả nhà mình ăn uống đi tiểu đi đại cũng phải tìm mày báo cáo đi?"
Làm sao mà Diệp Hồng Trung dám nói như vậy được?
Mẹ già nhà mình là người thiên vị, cả nhà nhiều người như thế, bà ta chỉ thiên vị một mình Tưởng Tưởng, ông ta còn đi gây rắc rối cho Tưởng Tưởng, đúng là nước đi sai mà.
Diệp Hồng Trung chỉ có thể cúi đầu xin lỗi: "Mẹ, con sai rồi, còn không phải do con bí quá hóa liều sao?"
Chu Tú Anh khé hừ một tiếng, quay đầu không muốn nhìn con trai ngu ngốc của mình nữa, nếu không phải lúc trước chồng bà ta hy sinh, chiến công được ghi lên đầu thằng cả thì chưa biết cái chức đại đội trưởng này sẽ thuộc về ai đâu.
Diệp Hồng Trung tự nâng đá đập chân mình, chỉ có thể nhìn sang vào Diệp Ngư nhờ trợ giúp: "Tưởng Tưởng?"
Thân hình nhỏ nhắn của Diệp Ngư trốn sau lưng Tưởng Tú Hoa, e dè nói: "Bác cả, cháu không trách bác."
Khóe miệng Diệp Hồng Trung co giật, ông ta có làm gì sai đâu, chỉ là lắm miệng hỏi thêm một câu thôi mà.
Tiếp theo, lại nghe thấy Chu Tú Anh nói: "Nghe chưa? Nghe chưa?? Mày nhìn xem, Tưởng Tưởng nhà mình hiểu chuyện biết bao, sau này có cái gì tốt, nhớ cho cháu gái mày một phần, biết chưa?"
Diệp Hồng Trung liên tục gật đầu.
Diệp Ngư nhìn một màn này, chỉ biết há hốc miệng. Bà nội nhà mình cầm quyền không phải không có lý do, kỹ năng tẩy não thật sự là hàng đầu!
Không đi làm bán hàng đa cấp thì đúng là lãng phí tài năng.
Dù đã trấn áp được con trai, nhưng con dâu vẫn không thấy thoải mái trong lòng.
Lư Phượng Lan không nhịn được mở miệng: "Mẹ, Tưởng Tưởng có cha mẹ, có cần mấy người bác này lo cho nó đâu." Ngừng một chút, đối với ánh mắt giết người của Chu Tú Anh, bà ta tiếp tục nói: "Tưởng Tưởng thật là xui xẻo! Mẹ nhìn xem, con bé nhà họ Hạ còn nhặt được một chiếc vòng tay vàng, còn con bé nhà mình nhặt được toàn là--" đá vỡ!
Lời nói còn lại, Lư Phượng Lan không dám nói ra, chỉ sợ nói tiếp thì bà nội lên tiếng tát bà ta một cái mất.
Chu Tú Anh xắn tay áo chuẩn bị đánh người.
Bất chợt bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa: "Diệp Ngư có ở đây không? Chị là Hiểu Như, chị đến tìm em đi chơi này!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
