Nhất thời, Phong Tri Ý không để ý suy nghĩ nhiều, cô vội vàng quay người chạy đến chỗ mình sắp xếp đỡ cụ già đang nằm trên mặt đất đầu đầy máu tươi, nhắm chặt hai mắt, cõng ông ấy đuổi theo chàng trai kia.
Lúc trước vì vội vàng cứu người, cứu được ai cô liền tiện tay đặt ở bên cạnh không xa, cho nên lúc này mọi người còn đang ngồi trong mưa bụi dày đặc.
Nhiệt độ bây giờ gần tới thanh minh, nếu trời nắng thì tốt, nhưng khi trời mưa, thì chỉ có vài độ, vẫn rất lạnh.
Người già vốn đã bị giày vò mà thân thể suy sụp, sao chịu được gió lạnh mưa lạnh như này?
Nhưng lúc này thân thể của cô cũng mới từ bên bờ vực cái chết kéo về, còn rất suy yếu. Phải phối hợp với dị năng, mới có thể cõng được cụ già, thất thiểu chạy về phía trang trại nuôi lợn.
Nửa đường mưa bụi mờ mịt, gặp được chàng trai đang quay lại, anh không nói một lời tiếp nhận cụ già trên lưng cô đưa đến trại nuôi lợn.
Phong Tri Ý đành phải ngay lập tức quay lại cõng cụ già cuối cùng, nhưng cô còn chưa đi được mấy bước, lại bị chàng trai kia chạy tới đón đi.
Phong Tri Ý hâm mộ nhìn lướt qua đôi chân dài của anh, chân dài tốt thật, tốc độ chạy nhanh gấp ba bốn lần cô.
Chờ khi cô chạy tới gần trại nuôi lợn, thì nghe được bên trong vọng ra tiếng la lớn già nua đầy hoang mang:
"Ông Thẩm! Ông Thẩm!”
Phong Tri Ý căng thẳng trong lòng, cô vội vàng đi thẳng vào, vừa đúng lúc lướt qua chàng trai đang chạy ra ngoài.
Không để ý chàng trai này đi làm việc gì, Phong Tri Ý vội vàng chạy vào, thấy chàng trai sắp xếp cho ba cụ già ở trên rơm rạ khô ráo, một cụ già quỳ gối bên cạnh một cụ già khác đang nằm, trên đầu đầy máu, kéo tay ông ấy sốt ruột la to.
"Sao vậy ạ?"
Phong Tri Ý vội vàng chạy tới, thấy hơi thở của cụ già hai mắt nhắm nghiền yếu ớt, mặt vàng như giấy.
Cụ già duy nhất còn tỉnh táo hai mắt đục ngầu không biết là mưa hay nước mắt:
"Ông Thẩm, ông Thẩm hình như sắp không xong rồi!”
Phong Tri Ý vội vàng mượn động tác bắt mạch cho cụ già để đưa dị năng vào kiểm tra thân thể, phát hiện thân thể cụ già vốn đã là nỏ mạnh hết đà, bây giờ lại bị thương mất máu cùng giá rét đả kích kép, quả thật sắp không xong!
Cô dùng dị năng hệ mộc rót vào sinh cơ treo mạng cho ông ta, để phòng ngừa, cô lại cho một cụ già đang hôn mê khác cũng thêm sinh cơ giữ mạng, sau đó đứng dậy chạy ra ngoài:
"Ông à, ông cố gắng một chút, cháu sẽ đi mời bác sĩ đến ngay!”
Tuy rằng cô cũng có thể cứu chữa, nhưng không thể vô cớ ra tay!
Và thuốc đến từ đâu? Cô cần phải mượn trạm y tế trong đại đội để che mắt người khác.
"Vô dụng thôi, không mời được đâu."
Giọng điệu cụ già không biết là bi thương hay thê lương:
"Trong đại đội không cho phép những phần tử xấu như chúng tôi khám bệnh.”
Cụ già lặng lẽ bình tĩnh khẽ gật đầu:
"Được rồi, cô mau rời đi đi! Bằng không bị người ta nhìn thấy, cô cũng phải bị xử phạt. Chúng tôi cố gắng được thì chống đỡ, cố gắng không được thì thôi vậy.”
Mới nói mấy câu, giọng nói của cụ già liền suy yếu mệt mỏi đến vô lực, chắc là cũng bị thương.
Nghe được tiếng bước chân vội vã phía sau, Phong Tri Ý quay đầu lại, thấy chàng trai trầm mặc kia ôm một cái chăn bông rách được vải dầu quấn lại, đội mưa chạy về.
Hơn nữa, trong tay còn xách theo cái sọt tre và ô mà cô đã ném bên đường trước đó.
Thì ra anh ấy vừa mới đi tìm chăn bông khô sao?
Phong Tri Ý bị anh nhắc nhở thì động tâm, cô nhớ tới cái gì rồi lập tức chạy ra ngoài.
Chàng trai đang đi vào bên trong dừng lại, cứng đờ giữ động tác đưa cho cô sọt và ô, anh quay đầu mặt không biểu tình nhìn bóng lưng cô nháy mắt biến mất trong mưa bụi một cái.
Sau đó yên lặng đặt sọt tre và ô ở bên cạnh, anh tháo vải dầu ra trải chăn lên rơm rạ khô ráo, lại đem quần áo khô trong chăn kẹp cho các cụ già lần lượt thay ra.
Sau khi thay quần áo xong, anh lại lấy một cái khăn rách, thấm nước mưa bên ngoài nhà làm ướt, rồi tỉ mỉ lau sạch vết thương cho cụ già.
Đột nhiên, một trận bước chân dồn dập tới gần, chàng trai đang lau vết thương cho cụ già căng thẳng cả người, anh dừng tay, cảnh giác quay đầu lại, thì nhìn thấy Phong Tri Ý cõng trên lưng theo một cái túi lớn, còn ôm chăn bông đi quay lại.
Trạng thái căng thẳng chàng trai thoáng buông lỏng, anh quay đầu lại tiếp tục cẩn thận lau vết thương cho cụ già.
Phong Tri Ý ôm chăn bông chạy vào lấy vải dầu chắn mưa ra, sau đó run rẩy đắp chăn lên cho cụ già.
Chàng trai cũng chỉ lấy được hai cái chăn rách nát, vốn dĩ không đủ để ba người già giữ ấm chống rét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)