Sắc mặt Thạch Hoa trắng bệch.
Cô ta nhìn ba tên bạn đời sống chết chưa rõ ở không xa, rồi lại chạm phải ánh mắt không chút độ ấm của Mặc Gia, rốt cuộc cũng không cam lòng, run rẩy đặt chiếc gương vào lòng bàn tay đang xòe ra của anh.
Chiếc gương này thực sự là một báu vật, soi rõ nét đến thế, cô ta thực sự không nỡ rời tay.
"Tôi... tôi sẽ kể hết mọi chuyện xảy ra ở đây cho Lân Tịch biết!"
Cô ta nói bằng giọng cứng rắn, cố vớt vát chút thể diện cuối cùng.
Mặc Gia chẳng buồn đếm xỉa đến cô ta, xoay người đưa gương lại cho Cao Nguyệt.
Cao Nguyệt vội vàng đón lấy, kiểm tra tỉ mỉ, thấy mặt gương vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cô ngồi xổm xuống, bắt đầu cẩn thận thu dọn đống đồ đạc vương vãi khắp nơi vào vali.
Mặc Gia lạnh nhạt nói với Thạch Hoa: "Lập tức mang bọn họ cút đi."
Thạch Hoa cắn môi đầy tủi nhục, nhưng không dám nói thêm câu nào, đành trút giận lên đám thú nhân vô dụng của mình.
Cô ta dùng sức đạp từng tên đang hôn mê tỉnh lại, rồi tức tối bỏ đi trước.
Ba tên thú nhân dìu nhau, lảo đảo chật vật bước theo sau.
Mặc Gia lặng lẽ ngồi xuống, cùng Cao Nguyệt thu dọn.
Cao Nguyệt vốn dĩ vẫn còn giận lắm, khuôn mặt đanh lại, nhưng nhặt đồ một lúc thì đầu óc bắt đầu tỉnh táo lại.
Cô lén liếc nhìn góc nghiêng cương nghị lạnh lùng của Mặc Gia, trong lòng dần trở nên bất an.
Vì cô – một người ngoài – mà anh ra tay tàn nhẫn với bạn của người thương như vậy, thật sự không sao chứ?
Nghe qua thì có vẻ hiện tại anh đang bất hòa với người tên Lân Tịch kia, liệu sau này họ có làm lành không?
Nếu làm lành, chẳng lẽ cô lại trở thành bia đỡ đạn cho những mâu thuẫn tình cảm của họ, rồi lại bị đối phương gây khó dễ sao?
Thế thì cô đúng là xui xẻo hết phần thiên hạ.
Trong lúc Cao Nguyệt đang mải mê lo lắng suy nghĩ, Mặc Gia đã thu dọn xong tất cả mọi thứ.
Anh xách vali lên, ném cho con cự mãng đang bị thương một viên thú tinh, rồi nói với Cao Nguyệt:
Cơn đau như dự đoán không hề ập đến, trước khi cô ngã, Mặc Gia đã nhanh chóng xoay người, một tay đỡ lấy cô.
Trên gương mặt tuấn tú, lạnh lùng thoáng qua một chút bất lực, rồi anh luồn tay bế bổng cô lên như bế một đứa trẻ.
Cao Nguyệt giãy giụa đòi xuống.
"Đừng tự đi nữa."
Mặc Gia siết chặt tay, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không cho phép cãi lại:
"Y vu đã nói, xương cốt của em rất giòn, cẩn thận kẻo ngã gãy cả xương chân đấy."
Cao Nguyệt xấu hổ đến mức nóng bừng cả mặt.
"Do tôi không quen địa hình ở đây thôi, lần sau sẽ không thế nữa..."
Mặc Gia ậm ừ một tiếng đầy lơ đãng.
Cao Nguyệt vừa bực vừa hối hận, thầm nghĩ, có lẽ trong một thời gian dài nữa cô không được uống nước ngọt rồi, phải phơi nắng nhiều hơn, xương cốt chắc chắn sẽ không còn giòn yếu như thế này nữa.
Mặc Gia bế cô, vững vàng bước sâu vào trong hang.
Hang động này nhìn từ bên ngoài trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng không gian bên trong lại rộng rãi, tráng lệ đến bất ngờ, hơn nữa còn khô ráo sạch sẽ đến khó tin, không hề thấy bóng dáng côn trùng hay kiến bọ nào.
Đồ đạc trong hang vô cùng giản đơn, duy nhất ở phía trong cùng sát vách đá có một cái bệ đá khổng lồ to đến mức không tưởng.
Mặc Gia đặt Cao Nguyệt xuống cái bệ đá lạnh lẽo, nhẵn nhụi.
Bệ đá này phẳng lặng như gương, rộng lớn đến mức đủ cho cả trăm người nằm song song, đối với Cao Nguyệt, nơi này chẳng khác nào một quảng trường thu nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


