Thẩm Vọng bị những lời khó nghe của anh ta làm cho tức cười, nhưng khi lấy lại tinh thần cậu cũng cảm thấy không ổn. Vừa rồi cậu nắm tay con gái nhà người ta mà nhìn chằm chằm thì hành vi đó quả thực giống kẻ biến thái.
Điều thực sự khiến cậu cảm thấy chột dạ, chính là vì bản thân đã liên tưởng đến một vài thứ không nên nghĩ, đó là những... ảo tưởng mà các nam sinh ở tuổi dậy thì ít nhiều đều từng có.
Nếu những suy nghĩ đen tối cũng tính là quấy rối tình dục thì cậu thừa nhận.
Tuýp thuốc mỡ trong túi là lấy cho Nguyễn Kiều, nhưng lúc này khi đứng trước mặt Đoạn Quân Ngạn, cậu lại không thể hạ mình để đưa ra. Tuýp thuốc bằng nhôm bị đầu ngón tay cậu bóp đến biến dạng.
Thẩm Vọng thu tay lại rồi lười biếng dựa vào tường. Ánh mắt cậu lướt qua Nguyễn Kiều và nơi đuôi mắt nhướn lên một độ cong đầy thú vị: "Tôi quấy rối vô lý sao?"
"Anh Quân Ngạn, sao anh không nhắc tới lúc cô ta ám chỉ, quấy rối và quyến rũ tôi nhỉ? Khi cô ta làm những chuyện đó thì không chỉ đơn thuần là đứng nhìn đâu."
Thật đáng sợ, cô ta còn dám ghé miệng vào rồi cả động tay động chân, chẳng có chút thẹn thùng nào của con gái.
Đồng tử Nguyễn Kiều chấn động, hàng lông mi dài đen nhánh run rẩy dữ dội. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp diễm lệ hết đỏ rồi lại trắng, cô thẹn đến mức không nói nên lời và chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.
Thẩm Vọng nói là sự thật, những chuyện không mấy vẻ vang đó cô quả thực đã từng làm, nhưng cô cũng không thể nghe người đàn ông này thản nhiên vạch trần ra như vậy.
Hơn nữa lúc đó cô đều lén lút thực hiện và nhắm vào từng người một, làm sao có thể ngờ được rằng sẽ có một ngày mình bị một trong số những đối tượng từng quyến rũ kể lại cho người khác nghe chứ?
"Xin lỗi, trước đây là tôi si tâm vọng tưởng nên đã gây ra không ít rắc rối cho các anh. Tôi hứa sau này sẽ không thế nữa, nếu không cần thiết tôi sẽ tránh xa các anh."
Dám làm dám chịu, Nguyễn Kiều không phải hạng người không thua nổi. Mặc dù đầu đã cúi thấp gần đến đầu gối nhưng cô vẫn nhẫn nhịn sự xấu hổ để xin lỗi họ.
Nói xong cô liền liên tục lùi lại phía sau vài bước.
Giống như muốn vạch rõ ranh giới với họ, cô cố ý đi vòng qua hai người rồi dán sát vào bức tường phía bên kia hành lang, cúi đầu đi về phía phòng của mình.
Thẩm Vọng không khỏi ngẩn người một giây. Vừa rồi cậu chỉ dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật, hơn nữa cậu cũng không bận tâm đến những việc cô đã làm, không ngờ cô lại coi là thật như vậy.
Vành tai cô gái đỏ bừng, ngay cả âm điệu khi xin lỗi cũng yếu ớt và xen lẫn chút nức nở, ý vị uất ức đáng thương trong đó khiến chân mày cậu nảy lên một cái.
Còn chưa kịp nghĩ thông suốt cảm giác xót xa trong lòng là gì thì cơ thể đã nhanh hơn ý thức. Cậu nhấc chân bước về phía Nguyễn Kiều lúc này đang lấy chìa khóa mở cửa.
Đoạn Quân Ngạn nghiêng người chặn đường đi.
Phản xạ của anh ta dường như đặc biệt chậm chạp, anh ta nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu rồi mới chân thành và nghi hoặc hỏi ngược lại Thẩm Vọng.
"Có sao? Những gì cậu nói thì cô ấy quả thực đã làm với tôi, Minh Sâm và Thanh Dã cũng ít nhiều từng trải qua. Còn về cậu thì cô ấy thực sự chưa bao giờ quấy rối cả."
Thẩm Vọng giống như một quả bóng bay bị kim châm thủng, sự nhu nhược trong người lập tức xì ra sạch bách. Mặt cậu nóng bừng lên, vừa tức giận lại vừa ngượng ngùng lúng túng.
Đoạn Quân Ngạn có ý gì đây?
Cho rằng cậu không đủ tư cách để được Nguyễn Kiều quyến rũ sao?
Ánh mắt thoáng thấy Nguyễn Kiều đã mở cửa vào nhà và khóa trái cửa mấy lớp, chắc hẳn là không nghe thấy nữa nên Thẩm Vọng mới cười lạnh đáp trả.
"Đêm nào cô ấy cũng lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm canh ba, ai mà biết được lúc tôi ngủ say cô ấy đã làm những gì? Anh không biết cũng là bình thường, chẳng lẽ lại để anh đứng bên cạnh nhìn chắc."
"Nghe giọng điệu của cậu, có vẻ cậu còn khá tự hào nhỉ."
Đoạn Quân Ngạn không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ nhấn mạnh một điểm: "Những gì cô ấy nói thì cậu cũng nghe thấy rồi đó. Con người ai cũng có lúc phạm sai lầm, đừng có nắm thóp rồi không chịu buông tha cho người ta."
Đêm đi ăn khuya đó, anh ta đã quay lại vào lúc rạng sáng để lấy cặp lồng giữ nhiệt nên đã tận mắt nhìn thấy Nguyễn Kiều đi lên tầng năm. Cô chỉ đứng trước cửa phòng Thẩm Vọng một lát mà thôi.
Việc cô có quyến rũ cậu hay không, anh ta tự có phán đoán của mình.
Thiếu niên rốt cuộc cũng tìm lại được chút thể diện của đàn ông, cậu không để tâm đến lời nói của Đoạn Quân Ngạn mà gật đầu lấy lệ: "Tôi thì sao cũng được, chỉ sợ là..."
"Chỉ sợ Nguyễn Kiều vẫn chưa từ bỏ ý đồ xấu, cứ nhất quyết muốn bám lấy tôi làm thế này thế nọ thì tôi biết làm sao đây? Tôi cũng chỉ là một người đàn ông bình thường đang trong tuổi dậy thì thôi mà."
Đoạn Quân Ngạn lạnh lùng liếc nhìn cậu một cái, không muốn tranh luận với cậu ở đây nữa. Ngay khi anh ta định quay người rời đi thì ở cuối hành lang có một bóng người đi tới.
Khu vực tầng một này chỉ có một mình Nguyễn Kiều là nữ sinh, Nghê Uyển Di cũng không ngờ muộn thế này rồi mà vẫn còn những người khác ở đây.
Vi Vi và Kim Hòa đều bị thương, đặc biệt là Kim Hòa, không chỉ bị thương nặng mà còn bị Nguyễn Kiều tát cho một cái, cơn giận này nghĩ thế nào cũng không nuốt trôi được.
Nhưng Kim Hòa là do Thẩm Vọng làm bị thương, mà Thẩm Vọng lại có quan hệ thân thiết với Đoạn Quân Ngạn nên cô ta không thể tìm Thẩm Vọng trút giận, chỉ có thể đến gõ cửa phòng Nguyễn Kiều.
Ai ngờ lại bắt gặp Thẩm Vọng và Đoạn Quân Ngạn đang tranh chấp ngoài cửa phòng Nguyễn Kiều, chủ đề họ nói chuyện còn khiến cô ta có chút nghe không hiểu.
Nghe kỹ thì giọng điệu của Đoạn Quân Ngạn tuy không có biểu cảm gì, nhưng lại ẩn chứa ý vị bênh vực Nguyễn Kiều và trách móc Thẩm Vọng.
Chuyện này rốt cuộc là có ý gì?
Nửa đêm nửa hôm, hai người đàn ông cao quý lại xuất hiện trước cửa phòng Nguyễn Kiều vốn đã là chuyện không bình thường, huống hồ lời lẽ thảo luận cũng tràn đầy sự kỳ lạ.
Đoạn Quân Ngạn coi cô ta là gì chứ?
Còn cả Thẩm Vọng nữa, ý câu nói cuối cùng của cậu là nếu Nguyễn Kiều vẫn quyến rũ cậu như trước thì cậu sẽ không từ chối sao?
Như vậy sao mà được?!
Trong lòng Nghê Uyển Di bùng lên cơn giận dữ, cô ta với khuôn mặt âm trầm bước ra từ góc cua, ánh mắt đầy oán hận nhìn về phía Đoạn Quân Ngạn và Thẩm Vọng.
"Quân Ngạn, sao các anh lại ở đây?"
Chuyện Thẩm Vọng dự tính đã bị Đoạn Quân Ngạn cắt ngang, vốn dĩ cậu đã bực bội không thôi, giờ nhìn thấy người đàn bà hay gây chuyện này thì trong lòng càng thêm phiền não.
Đúng là cùng một giuộc với Đoạn Quân Ngạn mà.
Cậu khó chịu khiêu khích: "Cô thì sao lại ở đây?"
Nghê Uyển Di nghẹn lời, dù sao họ cũng lớn lên trong cùng một vòng tròn xã hội, cô ta cứ ngỡ ít nhiều cũng sẽ có chút giao tình, không ngờ Thẩm Vọng lại nói chuyện khó nghe như vậy.
Nhưng cô ta vẫn đánh giá thấp Thẩm Vọng rồi, Thẩm thiếu gia trời không sợ đất không sợ, đang rầu rĩ vì không có ai để trút giận thì chẳng phải đã có một kẻ ngu ngốc tự tìm đến cửa hay sao?
"À há tôi biết rồi nha, chiều nay nhốt Nguyễn Kiều trên sân thượng không thành công, giờ lại nghĩ ra ý kiến quỷ quái gì để tới bắt nạt cô bé nhà người ta nữa đây?"
"Cậu đang nói bậy bạ gì đó..."
Bàn tính nhỏ bị vạch trần ngay trước mặt, trên khuôn mặt căng thẳng của Nghê Uyển Di lộ ra vài phần nhục nhã. Cơ thể cô ta không ngừng run rẩy nhẹ, rồi nhìn sang Đoạn Quân Ngạn.
Người đàn ông này vốn ở vị trí cao đã lâu nên vui buồn không lộ ra mặt, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhướng lên một cái. Không biết là anh ta đã sớm biết chuyện này hay là vốn dĩ không quan tâm.
Thẩm Vọng nhìn bộ dạng uất ức của cô ta thì cảm thấy rất hả dạ, đặc biệt là khi nghĩ đến lúc ở trên sân thượng, Nguyễn Kiều run rẩy vì lạnh và tấm lưng gầy gò áp sát vào lồng ngực cậu.
Một cảm xúc dường như là áy náy đã chiếm ưu thế. Việc giúp Nguyễn Kiều trút giận coi như là sự bù đắp cho những suy nghĩ đen tối về cô, chuyện này chính cậu cũng không khống chế được.
Đang định nói thêm gì đó thì Đoạn Quân Ngạn thản nhiên lên tiếng cắt ngang: "Đủ rồi, dừng lại ở đây đi. Sau này hai người các người, không ai được đến đây tìm rắc rối cho cô ấy nữa."
Chữ "cô ấy" này là ai thì không cần nói cũng biết.
Nghê Uyển Di ngẩn người trong chốc lát, dường như không ngờ Đoạn Quân Ngạn lại giúp cô ta nói chuyện. Ngoài ra, điều khiến cô ta quan tâm không kém chính là Thẩm Vọng thế mà cũng tới tìm rắc rối?
Vừa rồi cô ta nghe Thẩm Vọng nói chuyện khó nghe như vậy, lời ra tiếng vào đều thiên vị Nguyễn Kiều, cô ta cứ ngỡ cậu đã thay đổi cái nhìn về cô, thậm chí là có không ít thiện cảm.
Xem ra là vẫn còn để tâm đến chuyện hồi chiều.
Bởi vì họ giở trò xấu với Nguyễn Kiều nhưng lại vô tình làm liên lụy đến cậu. Phải biết rằng Thẩm Vọng từ trước đến nay vốn là người có tính tình thiếu gia, việc cậu tức giận là điều khó tránh khỏi.
Biết được Thẩm Vọng vẫn phản cảm Nguyễn Kiều, còn Đoạn Quân Ngạn thì lại bảo vệ mình nên Nghê Uyển Di cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Cô ta rảo bước đi theo người đàn ông có bờ vai rộng và đôi chân dài.
"Quân Ngạn, em có chuyện muốn nói với anh..."
Thái độ bảo vệ không cần hỏi lý do của anh ta khiến Nghê Uyển Di cảm thấy hôn ước đã hủy bỏ vẫn còn hy vọng, ai bảo... đây đều là nợ của nhà họ Đoạn và anh ta đối với cô ta chứ.
Thẩm Vọng nhìn bóng lưng hai người lần lượt rời đi thì nở nụ cười đầy ẩn ý. Khi dạy dỗ cậu thì nói năng hùng hồn chính trực, vậy mà lòng dạ mình thì lại thiên vị đến mức lệch sang tận Nam Cực rồi.
Gu của Đoạn Quân Ngạn đúng là tệ đến mức không chịu nổi.
Nếu là cái cô Nghê gì đó này, Thẩm Vọng cảm thấy cô ta còn không bằng Nguyễn Kiều. Nhan sắc và vóc dáng thì không nói tới, ít nhất Nguyễn Kiều cũng không có tâm địa xấu xa đáng ghét như vậy.
Cậu do dự một hồi lâu rồi vẫn rảo bước đến trước cửa phòng Nguyễn Kiều. Cậu đưa tay gõ cửa hai cái rồi đặt tuýp thuốc mỡ giảm sưng tiêu viêm đó ở ngoài cửa.
Vừa rồi cậu đã nhìn qua rồi, lòng bàn tay cô không hề bị sưng rõ rệt mà chỉ hơi sung huyết do dùng lực quá độ. Làn da trắng trẻo ửng hồng trông vô cùng mềm mại.
Nếu không dùng đến thì cứ để đó sau này dùng vậy.
Cậu không thích nợ ân tình của con gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



