Nguyễn Kiều xếp bát đũa đã rửa sạch vào tủ khử trùng, rồi không nán lại trong biệt thự mà đi thẳng ra vườn rau phía sau để giúp Quản gia Tần và bác Lưu làm việc.
Làm vậy một phần là để tránh mặt hội nam chính và hội chị em của nữ chính đến mức tối đa, phần nữa là vì "ăn của người ta thì phải làm việc cho người ta". Cô không có dị năng nên chỉ có thể làm những việc lặt vặt này thôi.
Quản gia Tần đang bón phân cho mấy mầm non mới nhú, thấy Nguyễn Kiều đến xới đất tưới nước thì thoáng ngẩn người, sau đó ánh mắt hiện lên một chút vui mừng.
Sau khi mạt thế xảy ra thì không cần phải chấm công đi làm nữa.
Do từ trường Trái Đất thay đổi nên mạng lưới vệ tinh bị hư hại ở nhiều mức độ khác nhau. Cộng thêm tình trạng khan hiếm điện năng nên không thể duy trì đời sống giải trí phong phú như trước mạt thế.
Trong biệt thự không phải lúc nào cũng có việc để làm. Phần lớn những người có dị năng thì ngoài việc đi làm nhiệm vụ ra chỉ có ngủ hoặc nghỉ ngơi chứ hiếm khi ra khỏi phòng.
Phải biết rằng vào khoảng thời gian này trước đây, Nguyễn Kiều không lau bệ cửa sổ ở tầng năm thì cũng là lau sàn nhà. Cô hận không thể tranh thủ thể hiện bản thân trước mặt mấy vị tiên sinh kia.
Cô quả thực đã được lộ diện, nhưng lại khiến các vị tiên sinh không vui rồi gây ra bao nhiêu phiền phức, để rồi ông và bác Lưu phải đi dọn dẹp đống hỗn độn đó.
Quản gia Tần thấy cô nhanh nhẹn thì càng nhìn càng thấy hài lòng. Ông dừng tay thở hắt ra một hơi, rồi tranh thủ đợi Nguyễn Kiều tưới nước cho kịp tiến độ.
Ông sực nhớ đến chuyện trưa nay mình đã phạt Nguyễn Kiều không được ăn cơm.
Đứa trẻ này tay chân gầy gò, xinh đẹp thì có xinh đẹp thật đấy nhưng nhìn qua là biết không phải kiểu người chịu thương chịu khó. Có lẽ từ trưa đến giờ cô vẫn chưa ăn gì.
Nguyễn Kiều thấy Quản gia Tần cứ nhìn mình chằm chằm, thì giơ tay lau mồ hôi trên mặt rồi nở một nụ cười rạng rỡ: "Bác Tần ơi, tối nay cháu có được ăn cơm không ạ?"
Mặc dù Giáo sư Cố đã lên tiếng cho cô quay lại bếp làm việc nhưng Nguyễn Kiều không muốn nhắc đến tên anh ấy. Việc mượn oai hùm để bắt nạt người khác suy cho cùng cũng chẳng hay ho gì.
Với lại nếu có nói ra thì chắc cũng chẳng ai tin đâu.
Ai mà chẳng biết cô bị mấy vị chủ nhân trong biệt thự ghét bỏ và khinh bỉ vì từng leo lên giường của Cố Minh Sâm chứ?
Dựa dẫm vào danh tiếng của ai cũng không bằng dựa vào đôi bàn tay mình. Cô đã làm việc chăm chỉ nên việc được chia phần thức ăn là điều hiển nhiên thôi.
Còn nếu không được chia phần... thì cô cũng đành chịu trói. Ai bảo Kiều Vi có một người anh trai là dị năng giả, ai bảo số người ta tốt khi được gia nhập vào nhóm nhân vật chính cơ chứ?
Kỳ vọng của Nguyễn Kiều rất thấp. Là một pháo hôi chỉ có nhan sắc và tâm hồn ăn uống, cô chỉ mong mình không bị quăng ra ngoài cho zombie ăn thịt là được rồi, cô vẫn luôn rất tự giác.
Quản gia Tần hừ lạnh một tiếng rồi lấy từ trong túi ra mấy viên kẹo xốp: "Nể tình hôm nay cháu thể hiện khá tốt nên tối nay bác sẽ thêm bát đũa cho cháu."
Nguyễn Kiều lập tức vui mừng khôn xiết: "Cháu cảm ơn bác Tần!"
Có tổng cộng bốn viên kẹo, Nguyễn Kiều bóc vỏ kẹo rồi đưa một viên cho bác Tần, một viên đút cho bác Lưu, hai viên còn lại cô tự ăn một viên.
Viên còn lại thì cô cất vào túi để dành.
Đây là loại kẹo xốp hạt dẻ bình thường nhất ở thời trước mạt thế, loại mà đặt trong đĩa hạt dưa cũng chẳng ai buồn lấy, thế nhưng lúc này hương vị của nó lại ngọt ngào và đậm đà đến lạ kỳ.
Ba người vừa nói vừa cười vui vẻ tưới nước bón phân, sau đó họ hái thêm một ít rau để chuẩn bị cho bữa tối rồi xách giỏ lớn giỏ nhỏ trở về.
"A——!"
Nguyễn Kiều vừa xách giỏ rau về đến phòng khách thì nghe thấy một tiếng hét thất thanh vang lên từ dưới lầu.
Bác Lưu biến sắc: "Có chuyện gì vậy?"
Bên dưới là tầng hầm, ngoài phòng chứa đồ lặt vặt thì còn có kho lạnh bảo quản một lượng lớn thực phẩm dễ hư hỏng ở nhiệt độ thường, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì.
Bác Tần cũng có vẻ mặt nghiêm trọng: "Để tôi xuống xem sao."
Nguyễn Kiều nghe tiếng động như phát ra từ phòng chứa đồ nên vội vàng lách người lẻn vào phòng bếp, nhân tiện còn đóng chặt cửa lại.
Tiếng động này chắc không phải là do nữ chính phát hiện ra cô đã trốn thoát rồi chứ?
Tại cửa phòng chứa đồ, Dư Dao bịt miệng đầy vẻ kinh hãi. Cô ấy nhìn những dấu chân máu kéo dài trên mặt đất mà đôi mắt rưng rưng lệ.
"Máu, nhiều máu quá..."
"Nguyễn Kiều không phải đã chết thật rồi chứ?"
Cả bốn người đều có chút hoảng loạn, Tống Kim Hòa cố gắng giữ bình tĩnh rồi quát lên: "Nói bậy bạ gì đó? Nếu cô ta chết thật thì xác chết đâu?"
Kiều Vi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Đúng thế, ở đây làm gì có lối ra nào khác đâu. Tôi thấy chắc là cô ta tự chạy ra ngoài trốn rồi."
Nghê Uyển Di thì suy nghĩ sâu xa hơn: "Nguyễn Kiều thích quyến rũ người khác như vậy, liệu cô ta có đi tìm các vị tiên sinh để mách lẻo không nhỉ?"
Cô ta không muốn để lại ấn tượng xấu với ai cả.
Tống Kim Hòa vốn định nhốt Nguyễn Kiều hai ngày, chờ đến lúc thả ra sẽ cảnh cáo một trận cho ra trò, ai ngờ đâu bây giờ người đã tự chạy mất rồi?
Nếu Nguyễn Kiều thật sự dám đi mách lẻo...
Cô ta siết chặt nắm đấm đến mức ngón tay lún sâu vào lòng bàn tay.
"Các cô đang làm gì ở đây thế?"
Một giọng nói đầy khí thế vang lên chất vấn làm cả bốn người lúng túng xoay người lại để che đi vết máu trong phòng. Tống Kim Hòa tiện tay đóng cửa phòng lại.
"Dạ không có gì đâu ạ, bọn cháu chỉ đi xem loanh quanh thôi."
Cô ta liếc mắt ra hiệu cho Kiều Vi.
Kiều Vi lập tức bịt mũi đầy vẻ ghét bỏ: "Cái phòng chứa đồ này bừa bộn quá đi mất, đáng lẽ phải cho người dọn dẹp từ sớm rồi. Hay là cứ để Nguyễn Kiều đó tới thu dọn đi ạ."
Quản gia Tần: "..."
Ông rất muốn hỏi xem cái phòng chứa đồ này thì có gì để dọn dẹp chứ, mấy vị đại tiểu thư này định mở tiệc ở trong đó hay sao?
Nể tình thân phận của Kiều Vi nên ông không phản bác gì mà chỉ ậm ừ cho qua chuyện, sau đó nói vài câu tử tế để tiễn mấy cô nàng lên lầu.
Tuy nhiên ông cũng không có ý định làm khó Nguyễn Kiều mà định bụng sẽ tự mình tìm lúc rảnh để dọn dẹp. Đứa nhỏ đó khó khăn lắm mới cải tà quy chính, đừng để cô phải chịu thêm kích động nữa.
Bữa tối của mấy vị tiên sinh là do Quản gia Tần mang lên. Nguyễn Kiều cởi tạp dề ra rồi cầm bát đũa theo bác Lưu đi vào phòng ăn.
Những người có dị năng ngồi một bàn, người bình thường ngồi một bàn. Quản gia Tần mới thức tỉnh dị năng không lâu nên vẫn quen ngồi cùng bàn với bác Lưu.
Bàn bên cạnh đã bắt đầu dùng bữa, mùi thức ăn thơm phức khiến Nguyễn Kiều không ngừng nuốt nước miếng, ngặt nỗi bàn của cô vẫn còn vài người chưa tới.
Chủ yếu là do Kiều Vi chưa đến nên không ai dám động đũa trước, tránh làm phật lòng "em gái của Ứng Thanh Dã" rồi lại bị cô ta kiếm cớ gây khó dễ một cách vô lý.
Năm phút nữa trôi qua thì nhóm người Tống Kim Hòa mới lững thững đi tới. Khi nhìn thấy Nguyễn Kiều vẫn lành lặn ngồi ở bàn ăn, mấy người họ cứ như là vừa nhìn thấy ma vậy.
Cô ta không hề bị thương sao?
Làm sao có thể chứ? Trong phòng chứa đồ rõ ràng có nhiều máu như vậy mà!
Thấy mọi người đã đông đủ, Nguyễn Kiều chỉ biết cắm cúi ăn cơm, chẳng buồn liếc nhìn bọn họ lấy một cái.
Quản gia Tần thấy cô là người động đũa đầu tiên, lại nhận ra sắc mặt của nhóm Kiều Vi không tốt nên thầm lo lắng cho cô. Ông khẽ dùng khuỷu tay chạm nhẹ vào người cô một cái.
Nguyễn Kiều ngơ ngác ngẩng đầu lên, động tác gắp thức ăn hơi khựng lại. Cô đổi sang một đôi đũa dùng chung rồi gắp một miếng khoai tây kho bỏ vào bát của Quản gia Tần.
"Bác Tần gắp không tới ạ? Để cháu gắp giúp bác."
Quản gia Tần: "..."
Cái này không đúng nha. Trước đây trông cô bé cũng thông minh lắm mà, chẳng lẽ lúc cắt bỏ cái "não yêu đương" thì cô cũng thuận tay cắt luôn cả tâm cơ đi rồi sao?
Bầu không khí lạnh lẽo tỏa ra từ hội nữ chính không phải là Nguyễn Kiều không cảm nhận được. Chính vì biết mình có hiềm khích với họ nên cô mới càng phải đẩy nhanh tốc độ ăn uống.
Cô chỉ muốn nhanh chóng ăn xong rồi quay về "cố thủ" trong bếp.
Kiều Vi thấy Nguyễn Kiều ăn ngon lành như vậy thì trong lòng tức nghẹn, bàn tay đang cầm đũa của cô ta lại bắt đầu âm ỉ đau.
Hồi chiều Kim Hòa đưa cô ta đi tìm Giáo sư Cố để chữa thương, vậy mà Giáo sư Cố lại nói hôm nay anh ấy bị tiêu hao quá nhiều dị năng nên thấy mệt, bảo cô ta cứ bôi tạm ít thuốc rồi dưỡng vài ngày là được.
Dựa vào cái gì mà tay cô ta bị hại thành ra thế này, đau đến tận xương tủy, trong khi Nguyễn Kiều chẳng những không sao mà còn có thể thản nhiên ăn uống như chốn không người chứ?!
Ba người còn lại cũng mỗi người một ý nghĩ riêng.
Thế là dưới sự "càn quét" như vũ bão của Nguyễn Kiều, một bàn thức ăn ngon lành chẳng mấy chốc chỉ còn lại chút đồ thừa cùng nước dùng dưới đáy đĩa.
Lúc đầu nhóm Tống Kim Hòa vẫn còn giữ kẽ, mãi đến lúc thấy thức ăn sắp hết mới chịu bỏ cái vẻ thanh cao xuống. Thế nhưng họ lại tranh không lại Nguyễn Kiều nên chỉ biết trố mắt ra nhìn.
Nguyễn Kiều ngay cả liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn họ, việc ăn uống lúc này mới là quan trọng nhất. Nếu cô nhìn lại, lỡ đâu họ lại mượn cớ cô đang khiêu khích để gây rắc rối thì sao.
Dù sao thì bị nhìn thêm mấy cái cũng chẳng mất miếng thịt nào. Thấy bọn họ cứ nhìn chằm chằm không rời mắt như vậy, Nguyễn Kiều coi như là họ đang công nhận nhan sắc của mình đi.
Ăn xong, Nguyễn Kiều là người đầu tiên cầm bát đũa quay về bếp. Bác Lưu vốn quan tâm cô, nên cô muốn ở lại giúp ông rửa bát đĩa rồi mới về phòng.
Một lát sau, bác Lưu đẩy xe đẩy đựng bát đĩa trở về: "Tiểu Nguyễn à, mấy bộ bát đũa của các vị tiên sinh, phiền cháu lên lầu thu dọn một chút nhé."
Nguyễn Kiều giật nảy mình nhảy dựng lên.
"...Bác Lưu ơi, việc này đâu có thuộc phạm vi phụ trách của cháu đâu ạ?"
Kể từ sau vụ leo giường thất bại lần trước, cô đã không được phép lên tầng năm nữa rồi. Những việc có thể tiếp xúc gần với các nam chính như thế này đều do nhóm nữ chính đảm nhận hết mà.
Bác Lưu thở dài bất lực: "Mấy vị 'lá ngọc cành vàng' kia đâu có phải đến đây để làm việc đâu?"
Chẳng phải sao, ở bàn ăn thì kén cá chọn canh, không chịu chiều theo ý họ để làm lại một bàn khác nên ai nấy đều hầm hầm buông đũa bỏ về phòng rồi, chắc là sẽ không xuống nữa đâu.
Nguyễn Kiều có chút khó xử, cô cố gắng thương lượng.
"Vậy hay là bác Lưu lên đó thu dọn bát đũa đi, để cháu ở đây rửa bát giúp bác được không ạ?"
Phải đối mặt trực tiếp với nam chính hả, không đời nào!
"Ái chà, không cần cháu rửa đâu. Con gái con lứa da dẻ mịn màng, đừng có đụng vào mấy việc dầu mỡ này làm gì."
Bác Lưu cứng rắn đẩy cô ra khỏi bếp, tiện tay nhét vào tay cô một cái bình giữ nhiệt: "Đây là thuốc bắc mà bác đặc biệt sắc cho Ứng tiên sinh."
Ông ấy hạ thấp giọng dặn dò: "Lát nữa mang lên đó thì thái độ tốt một chút, nói lời xin lỗi đi, chắc là Ứng tiên sinh sẽ không làm khó cháu đâu."
Chuyện buổi trưa ông ấy đã nghe ông Tần kể lại rồi. Tiểu Nguyễn đã làm Ứng tiên sinh nổi trận lôi đình nên mới bị phạt nhẹ là không được ăn cơm trưa.
Ông ấy không biết liệu trong chuyện này có uẩn khúc gì không, có lẽ Tiểu Nguyễn thật lòng thích Ứng tiên sinh, nhưng ai bảo họ đang phải sống dưới mái hiên nhà người ta chứ, lúc cần cúi đầu thì vẫn phải cúi đầu thôi.
Nguyễn Kiều xách bình giữ nhiệt mà lòng đầy tuyệt vọng bước lên lầu.
Đúng là toàn chuyện đâu đâu. Ứng Thanh Dã giúp Kiều Vi trút giận, bắt một nạn nhân như cô không được ăn cơm thì thôi đi, vậy mà bây giờ cô còn phải mang thuốc đến để lấy lòng anh ta nữa?
"Hứ! Chết đi, chết đi, chết đi cho rồi!"
Nguyễn Kiều đập mạnh một phát lên cái bình giữ nhiệt.
Giây tiếp theo, cánh cửa đang đóng chặt bỗng nhiên được mở ra từ bên trong.
Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên từ trong phòng, mang theo một sự hờ hững đầy nguy hiểm—
"Nguyền rủa tôi chết sao?"
"Cô lấy oán báo ơn như thế đấy hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)