Vết thương đã khôi phục, Tần Trì đi ra xa một đoạn, nấp sau gốc cây cởi chiếc áo tác chiến rách nát ra, thay một chiếc áo dự phòng khác.
Không được nhìn thấy những cánh hoa sen vừa đẹp đẽ vừa ngát hương, hỏa long trong tâm trí tỏ vẻ không vui cho lắm.
Dẫu vậy, sự đụng chạm dịu dàng mà Tần Trì vừa tận hưởng, hỏa long cũng cảm nhận được. Cảm giác vô cùng thoải mái ấy khiến nó ngoan ngoãn hơn hẳn, không còn nhảy nhót lung tung để làm mình làm mẩy nữa.
Tần Trì xuất thân trong một gia đình quân nhân ở căn cứ Đông Bắc. Những kiến thức mà một dị năng giả cần học, anh đã thông thạo từ trước năm mười sáu tuổi.
Năm mười sáu tuổi, ngay khi thức tỉnh tinh thần thể hỏa long và nắm trong tay dị năng hệ Hỏa cấp S, hệ Phong cấp S cùng Không gian cấp S, Tần Trì lập tức bị cha ném vào quân đội.
Hoặc là dẫn đội đi dọn dẹp những khu vực cực kỳ nguy hiểm chưa từng được khám phá, hoặc là trấn thủ căn cứ ven biển để chống lại những loài hải thú cấp cao lăm le đổ bộ. Chiến công của anh hiển hách lẫy lừng.
Từ một thiếu niên mang dị năng cường hãn nhưng thiếu kinh nghiệm, đến một vị Thượng tướng sở hữu cả sức mạnh lẫn kỹ năng thực chiến phong phú, Tần Trì đã trải qua vô số vết thương lớn nhỏ.
Cha Tần từng sắp xếp cho anh một trị liệu sư chuyên biệt, đó là một vị Thiếu tướng tính tình bộc trực, sở hữu dị năng kép hệ Mộc và hệ Thổ đều đạt cấp A.
Tinh thần thể của vị Thiếu tướng ấy là một cây linh chi. Mỗi khi Tần Trì bị thương, ông luôn có thói quen phóng thẳng tinh thần thể ra.
Cây linh chi dày cộm cứ thế "bốp" một tiếng dán chặt vào người, lần nào cũng như giáng cho Tần Trì một cái tát trời giáng. Điều đó khiến cả Tần Trì lẫn hỏa long đều vô cùng bài xích việc được ông trị liệu.
Cho đến hôm nay, hỏa long mới biết trị liệu cũng có thể thoải mái đến vậy, tựa như có những sợi lông vũ mềm mại miết dọc theo lớp vảy rồng cứng cáp của nó mà dịu dàng vuốt ve.
Hỏa long một lần nữa truyền đạt đến Tần Trì cảm xúc yêu thích. Lần này, thứ nó thích là vị trị liệu sư dịu dàng kia.
Tần Trì không mấy bận tâm. Sự yêu thích của hỏa long rất đơn giản và thuần túy. Giống như việc nó thích những bông hoa đẹp đẽ, nhưng ngay khi nhận ra chúng chỉ có sắc mà không có hương thì sẽ mặc sức phá hủy; thích uống loại rượu mạnh nhất; thích những món đồ trang trí lấp lánh ánh vàng; hay thích phun lửa tàn sát giữa bầy dị thú.
Chỉ là một sự tiếp xúc dịu dàng mà thôi. Tần Trì tin chắc rằng, nếu anh đi tận hưởng một dịch vụ mát-xa vai gáy, hỏa long cũng sẽ thích ngay người nhân viên cung cấp dịch vụ đó, bất luận về giới tính hay tuổi tác.
Tất nhiên, cơ thể Tần Trì khỏe mạnh hơn bất kỳ ai, anh không cần những dịch vụ như vậy, cũng không quen để người lạ chạm vào mình.
Cài xong chiếc cúc áo cuối cùng, Tần Trì đi vòng lại đường cũ.
Hứa Kiều đang tựa lưng vào thân cây giả vờ mệt mỏi, khuôn mặt bị chiếc mũ bảo hiểm che khuất, chỉ chừa lại một đôi mắt đen láy, tĩnh lặng đưa mắt nhìn sang khi nghe thấy tiếng bước chân.
Tần Trì ngồi xuống cạnh cô, dùng phong dị năng kéo xác hai con kỳ đà Thạch Long (thằn lằn rồng đá) ở gần đó lại, ung dung chậm rãi bắt đầu khoét lấy tinh hạch, lột da, róc xương.
Đây đều là những bộ phận có thể dùng để đổi lấy điểm tích lũy. Nếu không phải thịt dị thú quá mức tanh hôi khó nuốt, nhân loại e rằng đến cả thịt chúng cũng chẳng chịu buông tha.
Hứa Kiều nhìn quá trình mổ xẻ mang đầy tính nghệ thuật của anh, chợt mỉm cười:
"Nếu anh không làm thầy giáo, làm một bác sĩ cũng hợp lắm."
Tần Trì đáp:
"Tôi không có dị năng trị liệu, nếu chỉ làm bác sĩ ngoại khoa bình thường, e là sẽ khá vất vả."
Hứa Kiều gật đầu:
"Đúng vậy, hiện tại các bệnh viện lớn đều đang hoạt động quá tải, số lượng trị liệu sư vẫn không đủ đáp ứng."
Trong số những dị năng giả thức tỉnh tinh thần thể hệ thực vật, hệ Trồng trọt chiếm đại đa số, Trị liệu sư chỉ chiếm một phần mười, còn hệ Chiến đấu thì càng hiếm hoi hơn.
Hai người tuy là hàng xóm nhưng cơ hội trò chuyện thế này không nhiều. Nhắc đến nghề nghiệp, Tần Trì thuận miệng hỏi:
"Trị liệu sư trong bệnh viện đáng lẽ rất được trọng dụng, sao cô không vào đó?"
Hứa Kiều dùng ngữ khí rất tự nhiên đáp lại:
"Cũng giống anh thôi, tôi không muốn làm công việc quá mệt nhọc."
Lúc này, Tôn Phụ Sơn và Mạnh Ly cũng đã quay lại sau khi xử lý xong những con kỳ đà Thạch Long khác. Trước đó vừa tiêu hao một lượng lớn dị năng, lại bận rộn mổ xẻ lâu như vậy, bốn người liền quây thành một vòng tròn ngồi phệt xuống đất, chẳng ai vội vã rời đi.
Tôn Phụ Sơn gom hai mươi lăm viên tinh hạch thu hoạch được hôm nay thành một đống, khuôn mặt nở nụ cười ngập tràn hạnh phúc.
Tần Trì lấy xác con kỳ đà mẹ cấp A từ trong Không gian ra, bảo Tôn Phụ Sơn cất đi:
"Tinh hạch cấp A thuộc về cậu, coi như bù đắp lượng năng lượng súng mà cậu đã tiêu hao. Xác con kỳ đà mẹ này cậu nhờ người đem đến Hiệp hội lính đánh thuê ở khu trung tâm đổi lấy điểm tích lũy, điểm đó sẽ là tài sản chung của cả đội nhé?"
Ai cũng nhìn ra gia cảnh Tôn Phụ Sơn không tầm thường, cậu ta cũng chẳng có ý giấu giếm nhưng không nói nhiều, chỉ đáp gỏn lọn: "Được."
Hai mươi lăm viên tinh hạch, mỗi người chia nhau năm viên giữ lại để giao nhiệm vụ, năm viên còn lại tạm thời do đội trưởng bảo quản, phòng trường hợp nhiệm vụ nửa năm sau không giết đủ số lượng dị thú thì còn có cái mà đắp vào.
Nghỉ ngơi đủ rồi, bốn người lên xe địa hình, dư dả thời gian quay về phi thuyền.
Đúng năm giờ chiều, phi thuyền hạ cánh chuẩn xác phía sau Hiệp hội lính đánh thuê khu Tây.
Ngày mai cả bốn người đều phải đi làm nên tối nay chắc chắn phải xếp hàng giao nhiệm vụ. May mắn là đội của họ thuộc nhóm hoàn thành nhiệm vụ và lên phi thuyền đầu tiên, lại chiếm được vị trí tốt gần cửa khoang, nên lúc xuống cũng là nhóm đầu tiên. Quá trình diễn ra vô cùng suôn sẻ, họ dễ dàng xếp ở phía trên cùng của hàng đợi.
Đội mũ bảo hiểm trong thời gian dài quá đỗi bức bối, Hứa Kiều tháo mũ xuống, một tay ôm mũ, tay kia mở vòng tay thông minh lên gửi tin nhắn thoại cho Lục Dương:
"Chị về rồi, nhưng còn phải đi giao nhiệm vụ, chắc sẽ về nhà hơi muộn. Em cứ ăn trước đi, đừng đợi chị."
Lục Dương đáp lại: "Em có vội đâu, đợi chị về ăn cùng."
Học sinh ở độ tuổi trung học vốn khá cứng đầu. Hứa Kiều hạ tay xuống, nhận thấy Tôn Phụ Sơn và Mạnh Ly đứng phía trước cũng đang nhắn tin cho ai đó, cô theo phản xạ nhìn ra phía sau.
Cô vừa nghiêng đầu, ánh mắt của Tần Trì liền cụp xuống vừa vặn chạm phải.
Hứa Kiều hơi ngượng ngùng, khẽ mỉm cười.
Xếp hàng vài phút thì đến lượt họ.
Ngoại trừ tinh hạch không gian đặc biệt trân quý, một viên tinh hạch cấp C thông thường có thể đổi được hai nghìn điểm tích lũy.
Năm viên tinh hạch trên tay Hứa Kiều, Mạnh Ly và Tần Trì sau khi giao nhiệm vụ đã tự động quy đổi thành mười nghìn điểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)