Mỗi lần nhận xong nhiệm vụ căn cứ, mấy ngày chờ đợi ở giữa dường như luôn trôi qua nhanh đến lạ thường. Chớp mắt một cái đã đến Chủ nhật.
Đúng sáu giờ sáng, phi thuyền sẽ khởi hành từ Hiệp hội Lính đánh thuê. Để tránh trễ giờ, ngay từ năm giờ sáng, Hứa Kiều đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ cho chuyến đi.
Trời bên ngoài vẫn còn mờ tối, Hứa Kiều khoác lên mình bộ chiến giáp cấp C, vừa bước ra khỏi phòng ngủ thì cửa phòng ngủ phụ bên kia cũng được Lục Dương mở ra.
Tay trái ôm mũ bảo hiểm, tay phải xách chiếc balo dành cho lính đánh thuê, Hứa Kiều vẫn giữ nét mặt điềm nhiên thường ngày, mỉm cười nói với cậu em học sinh trung học:
"Sớm thế này, em cố ý dậy tiễn chị đấy à?"
Lục Dương chẳng thể nặn ra nổi nụ cười. Cậu lấy ra một sợi dây chuyền đỏ, mở mặt dây chuyền hình tròn bằng vàng, bên trong là một viên tinh hạch màu đen.
Đó chính là viên tinh hạch không gian mà Tần Trì đã đưa cho Lục Dương.
Từ trong viên tinh hạch, Lục Dương lấy ra một khẩu súng năng lượng - cũng là khẩu súng duy nhất mà cậu có - cùng với một viên tinh hạch dị thú. Cậu nhìn thẳng vào Hứa Kiều, nói:
"Súng thì chị học ở trường quân đội rồi, chắc không cần em phải dạy lại cách dùng nữa đâu nhỉ? Súng này là cấp B, năng lượng cạn thì cứ nạp viên tinh hạch cấp B mới vào là được. Súng chỉ có một khẩu, tinh hạch thì có sáu viên, gặp nguy hiểm là phải dùng ngay, không được tiết kiệm đâu đấy."
Hứa Kiều vừa chực mở miệng, Lục Dương đã nhanh nhảu chặn ngang:
"Em chỉ còn mỗi một người thân là chị thôi, nếu chị không về, em..."
Cậu không biết liệu mình có đủ kiên cường như Hứa Kiều, một thân một mình vẫn có thể sống tốt hay không.
Lần đầu tiên bị cậu em trai chặn họng, Hứa Kiều trầm ngâm một lát. Cô đặt balo xuống, dúi mũ bảo hiểm vào tay Lục Dương, rồi nhận lấy sợi dây chuyền đeo vào cổ, giấu kỹ dưới lớp cổ áo chiến giáp. Cất nốt súng năng lượng và tinh hạch vào không gian, cô khẽ nói:
"Yên tâm, chị nhất định sẽ trở về."
Lúc này Lục Dương mới mỉm cười. Cậu ôm lấy mũ bảo hiểm, xách balo lên, một mực tiễn cô ra tận cửa ngoài.
Hứa Kiều vừa đeo balo lên vai, định liên lạc với Tần Trì thì cánh cửa căn hộ 102 đột ngột mở ra từ bên trong.
Hai chị em đồng loạt ngoái nhìn.
Suốt cả một tuần nay chỉ toàn diện vest ra vào khu dân cư, hôm nay Tần Trì rốt cuộc cũng chịu thay đổi phong cách. Anh khoác lên mình bộ đồ tác chiến màu đen tuyền, dưới chân là đôi bốt da đen hầm hố.
Chiếc thắt lưng nịt chặt vòng eo săn chắc, tôn trọn bờ vai rộng và đôi chân dài miên man. Bộ đồ này thế mà lại càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo, thẳng tắp của anh hơn hẳn những bộ âu phục thường ngày.
Trong lúc hai chị em chủ nhà đang đánh giá người khách thuê, ánh mắt Tần Trì cũng dừng lại trên người Hứa Kiều.
Chiến giáp do chính quyền độc quyền sản xuất, bất kể cấp bậc nào cũng đều là kiểu dáng liền thân ôm sát.
Vị trị liệu sư trẻ tuổi thường ngày vẫn hay diện đồ trắng, mang đến vẻ thanh tân rạng rỡ, nay khoác lên mình bộ chiến giáp xám đậm có phần cũ kỹ, mái tóc dài ngang lưng buộc gọn gàng phía sau, để lộ trọn vẹn khuôn mặt trắng trẻo, xinh đẹp.
Quả thực, bộ trang phục đã tô điểm thêm vài phần oai hùng, nhưng đồng thời lại càng làm nổi bật nét non nớt trên gương mặt cô. Đặc biệt là đôi mắt đen lay láy, trong veo long lanh ánh nước, trông chẳng khác nào một cô sinh viên trường quân đội vẫn chưa rời ghế nhà trường.
Xuất phát từ phép lịch sự, ánh mắt Tần Trì vừa chạm đến vùng cổ và vai của đồng đội liền lập tức thu về. Anh khẽ gật đầu, nghiêng người khóa cửa lại.
Lục Dương thắc mắc: "Anh không mặc chiến giáp à?"
Có ngần ấy tiền rỗi rãi để trang hoàng nhà cửa, làm sao có chuyện không mua nổi một bộ chiến giáp. Thậm chí Lục Dương đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chiêm ngưỡng Tần Trì khoác lên mình bộ chiến giáp cấp A rồi.
Trước kia cậu còn thấy ông hàng xóm này quá sức phô trương, nhưng lần này Lục Dương lại thực lòng hy vọng có thể mượn cái sự "hào môn" của Tần Trì để che chở cho Hứa Kiều được bình an.
Tần Trì cất chìa khóa, mỉm cười giải thích:
"Một đội lính đánh thuê tân binh mà ai nấy đều diện chiến giáp, chẳng khác nào tự hô hào với thiên hạ rằng đây là một bầy cừu béo bở. Hứa Kiều là trị liệu sư, bắt buộc phải trang bị phòng hộ cẩn thận. Còn chiến giáp của tôi đã cất trong không gian rồi, lúc nào gặp nguy hiểm mặc vào vẫn kịp."
Lục Dương: "... Vậy có mang theo vũ khí không?"
Hứa Kiều khẽ nhíu mày. Vũ khí tự trang bị của lính đánh thuê vốn thuộc về quyền riêng tư, Lục Dương không nên tò mò hỏi như vậy.
Tần Trì lại chẳng hề bận tâm. Anh mỉm cười gật đầu thay cho lời xác nhận, rồi nhìn cậu học sinh trung học khẳng định chắc nịch:
"Yên tâm đi, sẽ không để chị cậu xảy ra chuyện đâu."
Sợ Lục Dương càng nói càng sai, Hứa Kiều dứt khoát đẩy cậu nhóc trở lại căn hộ 101, rồi đóng cửa lại từ bên ngoài.
Ra đến đường lớn, Tần Trì lấy chiếc sedan màu đen ra, Hứa Kiều ôm balo và mũ bảo hiểm ngồi vào ghế lái phụ.
Trong lúc Tần Trì tập trung lái xe, Hứa Kiều mở vòng tay viễn thông lên.
Tôn Phụ Sơn: [Tôi xuất phát rồi, khoảng ba mươi phút nữa sẽ tới nơi.]
Mạnh Ly: [Mười lăm phút nữa.]
Tôn Phụ Sơn: [Ơ, sao cậu đi sớm thế?]
Mạnh Ly: [Không muốn đến trễ.]
Hứa Kiều: [Tôi với anh Tần cũng xuất phát rồi, chắc là đến cùng lúc với đội trưởng đấy.]
Tôn Phụ Sơn: [Được, Mạnh Ly đến chiếm chỗ trước nhé, hẹn gặp mọi người trên phi thuyền!]
.
Nằm ngay phía sau Hiệp hội Lính đánh thuê là một sân bay rộng lớn. Khi Hứa Kiều và Tần Trì đến nơi, một chiếc phi thuyền khổng lồ đang nằm phục dưới ánh ban mai tĩnh lặng, tựa như một con cự thú khổng lồ đang say ngủ.
Vài hàng dài lính đánh thuê đang trật tự xếp hàng lên tàu, minh chứng rõ nhất cho việc con "cự thú" này thực chất chỉ là một phương tiện vận chuyển do bàn tay con người chế tạo nên.
Hứa Kiều dẫn Tần Trì xếp vào hàng của các nhóm cấp C.
Từ lúc mới xuống xe, Hứa Kiều đã đội mũ bảo hiểm. Phần kính chắn gió trong suốt chỉ để lộ vùng xung quanh đôi mắt. Ấy vậy mà, khi vừa đứng yên trong hàng, cô vẫn cảm nhận được vài ánh nhìn săm soi từ những gã lính đánh thuê to con, vạm vỡ cứ liên tục phóng về phía mình.
Hứa Kiều cực kỳ chán ghét những ánh nhìn đó, nhưng cô cũng chẳng vì vài con mắt thọc mạch mà khoác thêm áo ngoài, biến bộ chiến giáp trở nên kệch cỡm, lố lăng.
Chiến giáp được thiết kế ôm sát cơ thể là để tối ưu hóa sự linh hoạt trong chiến đấu và khả năng phòng ngự, bất luận là đồ nam hay nữ đều như vậy.
Nếu đàn ông có thể đàng hoàng phô bày những đường nét cơ bắp tự nhiên, thì phụ nữ cũng có quyền tự tin khoe ra đường cong của chính mình.
Dòng người di chuyển khá nhanh. Mười mấy phút sau, Hứa Kiều và Tần Trì đã bước chân vào khoang thuyền.
Toàn bộ chiếc phi thuyền có sức chứa tối đa lên đến hàng vạn người, được chia thành năm khu vực ứng với cấp bậc của dị năng giả.
Việc phân chia này không phải để phân biệt đối xử, mà bởi các lính đánh thuê sẽ đổ bộ và rời đi tại các khu vực nguy hiểm tương ứng với cấp bậc của mình, nên phân khu như vậy sẽ giúp việc di chuyển và phân luồng trở nên dễ dàng hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
