Khoảng hai giờ chiều, Tần Trì lái xe về đến khu dân cư.
Hứa Kiều đang kéo rèm, ở trong phòng ngủ luyện tập dị năng. Dẫu nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cô cũng chẳng mấy để tâm.
Mặc dù hai người ngoài ý muốn trở thành đồng đội của nhau, nhưng gia cảnh, tính cách, cho đến tuổi tác đều có sự chênh lệch quá lớn.
Hứa Kiều tin rằng cô và Tần Trì sẽ là một cặp hàng xóm sống chung hòa thuận, mỗi lần chạm mặt đều có thể mỉm cười chào hỏi, rồi khách sáo trò chuyện dăm ba câu, nhưng tỷ lệ trở thành đôi bạn thân thiết cùng nhau rong chơi, giết thời gian là điều gần như không thể.
Bên cạnh đó, Hứa Kiều còn mơ hồ nhận ra trên người Tần Trì dường như đang cất giấu vài bí mật.
Rõ ràng giàu có như vậy, tại sao anh không chuyển đến sống ở khu trung tâm với môi trường tốt hơn?
Rõ ràng có cả chục năm kinh nghiệm làm nhiệm vụ của căn cứ, tại sao anh không tìm những đồng đội ưu tú hơn, mà lại tùy tiện lập nhóm với ba kẻ "tân binh" vừa mới ra trường chưa được bao lâu?
Và tại sao anh lại rời bỏ căn cứ cũ của mình?
Hứa Kiều không có ý định đào bới bí mật của người hàng xóm mới. Cô rất trân trọng và tận hưởng cuộc sống êm đềm hiện tại, vì vậy, cô càng phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho nhiệm vụ căn cứ bắt buộc sáu tháng một lần này.
Hứa Kiều cứ thế luyện tập liền tù tì suốt một buổi chiều. Việc không ngừng giải phóng dị năng gần như rút cạn tinh thần lực của cô. Khắp người chẳng hề đổ lấy một giọt mồ hôi, nhưng cô lại cảm thấy kiệt sức hơn cả việc phải chạy bộ hai ba chục cây số ngoài trời.
Ngã ngửa ra giường, lúc này cô đến cả việc nhấc một ngón tay cũng chẳng buồn làm.
Ngay khi Hứa Kiều thiu thiu sắp thiếp đi thì Lục Dương đến gõ cửa:
"Cơm chín rồi chị."
Hứa Kiều cất giọng yếu ớt đáp: "Ra ngay đây."
Lê đôi dép lê vào nhà vệ sinh tát nước rửa mặt, chải lại mái tóc rối bời cho suôn mượt, Hứa Kiều bước ra ngoài, dự định ăn cơm xong sẽ tắm rửa rồi đánh một giấc no say.
Lục Dương đang đứng cạnh bàn ăn sắp đũa, bâng quơ ngước lên nhìn, thấy sắc mặt Hứa Kiều bơ phờ mệt mỏi còn hơn cả thức trắng đêm trực ca, cậu thắc mắc hỏi:
"Chị trốn trong phòng làm cái gì thế?"
Hứa Kiều: "Luyện tập dị năng chứ làm gì. Dù cấp bậc dị năng hệ Thủy của chị thấp, nhưng ít nhất cũng có chút lực tấn công, chị đâu thể cứ thế ra ngoài mà không có lấy một phương thức tự vệ nào."
Lục Dương không nỡ tạt gáo nước lạnh vào cô, chỉ gật gật đầu.
Sức tấn công của dị năng giả cấp D giỏi lắm cũng chỉ ngang ngửa một người bình thường cầm vũ khí lạnh trong tay, chỉ có thể đối phó với đám dị thú cấp E hoặc cấp D hạng bét, chứ đối mặt với dị thú cấp C thì ngay cả lớp phòng ngự của chúng cũng chẳng phá nổi.
Ngặt nỗi Hứa Kiều lại là Trị liệu sư cấp C, bắt buộc phải đến những khu vực nguy hiểm có dị thú cấp C xuất hiện để làm nhiệm vụ.
Đang ăn nửa chừng, ánh mắt Lục Dương dừng lại ở đôi bàn tay đang cầm đũa của Hứa Kiều, cậu cất lời:
"Cha có chuẩn bị cho em một bộ vật liệu làm chiến giáp cấp B, nhưng phải đợi ba năm nữa em mới dùng được. Thay vì cứ vứt xó trong rương để không suốt ngần ấy năm, chi bằng lấy ra cho chị dùng trước đi."
Chiến giáp cấp B được chế tạo từ da dị thú cấp B kết hợp với kim loại quý hiếm thông qua công nghệ hiện đại, có khả năng chống đỡ được sức cắn xé kinh hoàng của dị thú cùng cấp.
Kỹ thuật chế tạo chiến giáp hoàn toàn do chính quyền nắm độc quyền. Dị năng giả muốn sở hữu một bộ chiến giáp có ba cách: gia nhập quân đội để được đội phòng vệ phát miễn phí; hoặc dùng một lượng điểm cống hiến tương ứng để đổi lấy tại Hiệp hội; hoặc tự chuẩn bị sẵn da thú và kim loại đưa cho thợ chế tác của Hiệp hội, nhưng bù lại phải trả một khoản điểm tích lũy gia công cao ngất ngưởng.
Hứa Kiều thực sự cảm động trước tấm lòng của cậu em trai đang tuổi học trò, nhưng cô mỉm cười từ chối:
"Thứ nhất, chị làm gì có đủ tiền tiết kiệm để trả khoản phí gia công cho bộ chiến giáp cấp B đó."
"Thứ hai, khu vực nguy hiểm mà chúng ta đến là cấp C, xác suất đụng độ dị thú cấp B là cực kỳ thấp."
"Thứ ba, nếu em thực sự muốn chăm lo cho chị, thì sau này hãy dựa vào chính bản lĩnh của mình mà mua tặng chị một bộ chiến giáp cấp cao. Đừng phụ lòng tâm huyết của chú Lục."
Hai lý do đầu thì chưa nói làm gì, nhưng cái lý do thứ ba đã trực tiếp chặn đứng mọi lời phản bác của cậu học sinh trung học.
Trông thấy Lục Dương cúi gằm mặt xuống, động tác và cơm cũng chậm hẳn đi, Hứa Kiều đưa tay xoa đầu cậu em trai:
"Thôi nào, dùng chiến giáp cấp B lên người chị thực sự không đáng đâu. Đợi đến khi em tốt nghiệp trường quân đội, đem đi làm thành chiến giáp cho bản thân, em càng an toàn thì mới có thể chăm sóc chị được lâu dài, đúng không nào?"
Hứa Kiều luôn xem Lục Dương như em trai ruột, vì thế cô đối xử tốt với cậu hoàn toàn không xuất phát từ mục đích "đầu tư" vụ lợi.
Tuy nhiên có một cậu em trai là dị năng giả cấp B ở bên cạnh, cuộc sống của cô chắc chắn sẽ ổn định và vững vàng hơn cũng là một sự thật không thể phủ nhận.
Lục Dương rầu rĩ gật đầu.
.
Tắm rửa sấy tóc xong xuôi, ngay lúc Hứa Kiều chuẩn bị nằm xuống giường thì chiếc vòng tay viễn thông đã được cài sang chế độ im lặng chợt sáng lên.
Là tin nhắn từ nhóm chat "Im Lặng Là Vàng".
Tôn Phụ Sơn: [Chiều nay tôi nghĩ mãi, vẫn thấy đội chúng ta nên may bốn bộ đồng phục đội có kiểu dáng giống nhau, mọi người thấy sao?]
Mạnh Ly: [Không có tiền mua.]
Hứa Kiều ôm bụng cười thầm.
Tôn Phụ Sơn: [Chuyện tiền nong mọi người khỏi phải bận tâm, để tôi nhờ người thiết kế vài mẫu, mọi người chỉ việc chọn kiểu dáng mình thích là được.]
Mạnh Ly: [Không cần đâu.]
Tần Trì: [Tán thành.]
Tôn Phụ Sơn: [Được được, vậy tôi chuẩn bị bốn chiếc huy hiệu đội nhé? Làm bằng đồng thau, vừa rẻ vừa đẹp, xem như món quà nhỏ ra mắt của đội trưởng tặng mọi người vậy.]
Mạnh Ly: [Tùy cậu.]
Hứa Kiều: [Vậy đành làm phiền đội trưởng tốn chút tâm tư, làm cho đẹp mắt một chút nhé.]
Tần Trì: [Nhớ chọn chất liệu nhám mờ nhé.]
Nếu phản quang quá mạnh, rất dễ thu hút sự chú ý của các sinh vật biến dị.
Tôn Phụ Sơn: [Vâng! Chủ nhật này gặp mặt tôi sẽ phát cho mọi người!]
.
Sau một đêm đánh giấc no say thỏa thích, sáng thứ Hai thức dậy, tinh thần Hứa Kiều đã hoàn toàn hồi phục, căng tràn sức sống. Cô bắt đầu đi tưới tắm, truyền dị năng hệ Mộc cho những chậu rau củ quả được trồng cả trong lẫn ngoài hiên nhà.
Sự sinh trưởng của đám cây trái này chủ yếu vẫn dựa vào chất dinh dưỡng từ tự nhiên. Việc Hứa Kiều dùng dị năng tưới tắm cho chúng mỗi tuần một lần không chỉ đóng vai trò thay thế phân bón, mà còn nhằm đảm bảo chúng không gặp phải tình trạng sâu bệnh hay biến dị.
Xong xuôi việc ở sân nhà mình, Hứa Kiều bước sang khoảng sân nhà họ Lục. Cô vừa thi triển dị năng, vừa cẩn thận kiểm tra từng luống rau, đề phòng cỏ dại mọc chen vào.
Khi vừa bước đến dưới gốc cây táo ở giữa sân, chợt có tiếng kéo rèm vang lên từ phía bên cạnh. Hứa Kiều ngẩng đầu lên, qua ô cửa sổ phòng ngủ cách đó vài bước chân, cô bắt gặp người hàng xóm đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu vàng sẫm.
Có vẻ anh cũng vừa mới ngủ dậy, mái tóc ngắn vẫn còn vương chút lộn xộn, nhưng điều đó hoàn toàn chẳng mảy may ảnh hưởng đến phong thái lịch lãm, lịch thiệp toát ra từ con người anh.
Hứa Kiều có chút ngại ngùng, đợi Tần Trì mở cửa sổ bèn cất tiếng hỏi:
"Có phải tôi ồn ào quá làm anh tỉnh giấc không?"
Tần Trì mỉm cười: "Đâu có, bình thường tầm này tôi cũng thức giấc rồi. Cô đang làm gì thế?"
Hứa Kiều giải thích đôi chút về công việc của mình.
Tần Trì: "Vậy không làm phiền cô nữa, tôi đi vệ sinh cá nhân một lát."
Anh không kéo rèm lại, Hứa Kiều cũng ý tứ không nhìn vào bên trong. Cô nhanh chóng làm nốt phần việc còn dang dở rồi quay trở về nhà.
Lúc này trong phòng vệ sinh của căn 102, cửa bị khóa chặt. Một con cự long mang trên mình những chiếc vảy màu vàng đỏ đang mặc sức phóng to thân hình, gần như lấp kín toàn bộ không gian phòng, chỉ chừa lại đúng một khoảng trống vừa đủ để Tần Trì đứng rửa mặt giữa những vòng thân rồng cuộn tròn quấn lấy nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
