“Chị dâu, thật xin lỗi đã làm phiền muộn thế này, tôi có việc gấp tìm cục trưởng.” Vương Quốc Hưng ngại ngùng gãi đầu.
Hầu Khánh Lan biết tính chất công việc của họ, cũng không nói gì.
“Tiểu Vương à, có chuyện gì mà gấp thế, nửa đêm đến tìm tôi.”
Lời vừa dứt, cục trưởng Vương Đức Thanh vừa mặc áo khoác vừa đi ra.
“Cục trưởng, vừa rồi có người ném một túi hồ sơ vào bốt gác, trên đó viết là phải giao cho ngài ngay, tôi không dám chậm trễ nên đến ngay.”
“Thứ gì mà khẩn cấp thế, đưa tôi xem.”
Vương Quốc Hưng đưa túi hồ sơ qua.
Vương Đức Thanh nhận lấy túi hồ sơ, mở ra lấy tài liệu, nhìn rõ nội dung trên đó, cả người run lên. Lũ tiểu Nhật trời đánh này, đã bại trận rồi mà còn muốn quay lại hại người.
Ông ta đột ngột ngẩng đầu nhìn Vương Quốc Hưng: “Tiểu Vương, cậu có nhìn rõ là ai gửi không?”
Vương Quốc Hưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cục trưởng, biết là chuyện quan trọng, cũng không dám lơ là: “Không nhìn rõ, trời vốn đã tối, hơn nữa thứ này còn được buộc vào viên gạch ném tới, tôi ra ngoài xem xét, xung quanh không có ai.”
“Chúng ta về cục trước, đừng làm ầm ĩ, đợi tôi báo cáo lên trên rồi quyết định.” Nói xong ông ta lại nhìn Hầu Khánh Lah.
“Khánh Lan, em ngủ trước đi, anh cùng Tiểu Vương về cục trước.”
Hầu Khánh Lan gật đầu, đợi họ đi rồi mới đóng cửa.
Bên ngoài cửa, Khương Bội Dao nhìn họ cùng nhau ra, dắt xe đạp đi về phía cục cảnh sát, liền không theo nữa. Cô tin Vương Đức Thanh sẽ sắp xếp ổn thỏa, Vương Đức Thanh vốn là quân nhân, chuyển ngành làm cục trưởng tự nhiên có người để báo cáo, vậy tiếp theo là chuyện của quân đội, không liên quan gì đến cô.
Sắp xếp xong, lão lãnh đạo Giang Lễ mới nhìn Vương Đức Thanh vẫn đang ngồi đó: “Tôi nói này, sao nửa đêm lại hớt hải gọi điện cho tôi. Nếu những gì trong thư nói là thật, lần này cậu coi như lập công lớn rồi.”
“Thủ trưởng, tôi đâu có lập công lớn gì, chỉ là đưa một tài liệu thôi.” Vương Đức Thanh ngại ngùng cười.
“Tài liệu quan trọng như vậy, sao lại không phải là lập công, những tài liệu này đều là cơ mật, lấy được không dễ đâu.”
“Thủ trưởng, cái này tôi thật sự không dám nhận công, tối nay không biết là ai, buộc tài liệu và thư này vào viên gạch rồi ném vào cục cảnh sát.”
“Là một anh hùng vô danh à, nếu đối phương không muốn lộ diện, vậy chúng ta cứ ghi nhớ trong lòng là được. Nếu những phòng thí nghiệm này được khởi động, không ít người dân sẽ gặp nạn, đây là gián tiếp cứu rất nhiều người.” Giang Lễ cảm khái.
Đêm nay, có rất nhiều người không ngủ được.
…
Nhà họ Khương.
Về đến nhà đã là hơn ba giờ sáng, Khương Bội Dao tắm rửa xong, nằm trên giường, không có chút buồn ngủ nào.
Nhớ lại chuyện hôm nay, cô đến thời đại này chỉ mới ba ngày, đã trải qua những chuyện kinh hãi và kích thích mà ở hiện đại chưa từng trải qua, cũng đã làm những việc biết là phạm pháp nhưng không thể không làm.
Nhưng cô không có đường lui, trước có hổ, sau có sói, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.
Con người ta, cứ đến tối là dễ đa sầu đa cảm, đặc biệt là sau khi trải qua một số chuyện, cảm xúc tiêu cực lại được phóng đại vô hạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)