Khương Bội Dao đi về, vừa hay đi ngang qua văn phòng thanh niên trí thức.
Trong lòng nghĩ đến chuyện xuống nông thôn, tiện thể vào giải quyết luôn, sẵn tiện hỏi thăm tình hình cho thuê nhà.
“Chào đồng chí, tôi muốn đăng ký xuống nông thôn.”
Nhân viên công tác ngạc nhiên nhìn cô, đây là lần đầu tiên có người chủ động đến đăng ký xuống nông thôn.
“Cô gái, cô chắc chứ? Đăng ký rồi là không hủy được đâu, cô phải suy nghĩ cho kỹ.” Nhân viên tốt bụng nhắc nhở.
“Chị gái, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Là một thanh niên trí thức, tôi nên hưởng ứng lời kêu gọi của đất nước, đi về những cánh đồng bao la, để lăn lộn một thân bùn đất, mài một tay chai sạn, rèn một trái tim hồng.”
Nhân viên thấy cô như vậy cũng không tiện khuyên nữa.
“Cô có mang theo sổ hộ khẩu không?”
“Có, có, chỉ là có chút chuyện nhỏ muốn phiền chị.” Khương Bội Dao vừa nói vừa lấy từ trong túi ra mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đặt lên bàn.
“Chuyện gì thế? Cô cứ nói đi.” Nhân viên nhìn mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ trên bàn, tâm trạng tốt lên không ít.
“Chuyện là thế này, bây giờ nhà tôi chỉ còn một mình tôi, tôi muốn chọn địa điểm xuống nông thôn là quê của cha tôi ở thôn Khương Gia Ao, đại đội Thanh Sơn, công xã Hồng Tinh, thành phố Cáp Thị, tỉnh Hắc Long Giang. Chị xem có được không, có chỉ tiêu đến đó không?”
Nhân viên lật qua sổ một chút, rất nhanh đã có câu trả lời.
“Có đấy, đợt gần nhất là một tuần nữa, có đăng ký không?”
“Có, có.” Khương Bội Dao đưa sổ hộ khẩu qua, được đăng ký đến Cáp Thị như ý nguyện. Coi như đã giải quyết được một mối lo lớn trong lòng.
“Cô muốn nhận trợ cấp của thanh niên trí thức ngay bây giờ hay lúc lên xe mới nhận?”
“Nhận bây giờ đi.”
“Trợ cấp đi tỉnh Hắc Long Giang cao hơn những nơi khác một chút, tiền là hai trăm đồng, phiếu lương thực mười cân, phiếu vải ba thước, phiếu công nghiệp năm tấm, phiếu bông ba cân.”
“Nhiều vậy sao?” Khương Bội Dao kinh ngạc!
“Cho nhiều như vậy là vì sợ một số gia đình trọng nam khinh nữ, không chuẩn bị đồ đạc cho con gái, còn chiếm hết tiền trợ cấp và phiếu của con gái, nên mới có quy định lên xe mới đưa tiền và phiếu. Tỉnh Hắc Long Giang lạnh như vậy, âm mấy chục độ, chết người như chơi đấy.” Nhân viên kiên nhẫn giải thích chính sách.
“Là một căn tứ hợp viện.”
“Được, được, được, cô đợi một chút, tôi lên lầu gọi chủ nhiệm xuống ngay.” Nói rồi cô ta chạy lên lầu, sợ chậm một giây là Khương Bội Dao chạy mất.
Không lâu sau, nhân viên lúc nãy dẫn một người đàn ông trung niên đến.
Sau khi hỏi một số chuyện và thông tin về căn nhà, biết Khương Bội Dao sắp xuống nông thôn nên muốn cho thuê nhà.
“Đồng chí nhỏ, căn nhà của cô tôi biết và rất hài lòng, cách văn phòng thanh niên trí thức của chúng tôi không xa, làm ký túc xá rất phù hợp. Cô thấy một năm sáu trăm đồng thế nào? Nếu được thì chúng ta ký hợp đồng luôn, tôi trả trước tiền thuê một năm, sau này tiền thuê hàng năm sẽ gửi qua bưu điện cho cô.” Chủ nhiệm văn phòng thanh niên trí thức hỏi Khương Bội Dao.
“Được, chủ nhiệm, sau khi tôi đi sẽ để chìa khóa trên khung cửa chính, lúc đó các vị qua lấy là được.”
Hai bên đều hài lòng và nhanh chóng ký hợp đồng. Khương Bội Dao cầm sáu trăm đồng tiền thuê nhà đi về.
Về đến nhà, Khương Bội Dao vào không gian, nhìn người đàn ông đang ngủ say như chết, cô bước tới đá một phát.
Hôm nay coi như đã giải quyết xong xuôi mọi việc, đến lúc dọn dẹp lũ tôm tép thối này rồi.
Người đàn ông nằm trên đất từ từ tỉnh lại, nhìn thấy Khương Bội Dao, anh ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Sao thế, gặp ma à?”
“Không… không.” Người đàn ông cười nịnh nọt.
“Ồ? Vậy sao vẻ mặt của anh khi thấy tôi không được tốt cho lắm? Nói, ai phái anh tới theo dõi tôi cả buổi sáng, giỏi nhỉ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
