Nếu nói cái chết của Triệu Lệ là tai nạn thì cái chết của Triệu Minh Khiêm rất đáng để đào sâu.
Dây cảnh báo lại được kéo lên, đội khám nghiệm hiện trường vào cuộc, Trịnh Nham đứng bên ngoài hút thuốc, ánh mắt trầm ngâm nhìn chằm chằm người nhà họ Triệu với vẻ u ám.
Hai ngày chết ba người, người trong thôn đứng bên kia đường xem náo nhiệt, tiếng bàn tán ngày càng lớn.
Tiểu Trần đi tới từ trong đám đông, Trịnh Nham hỏi đám người kia đang nói gì.
"Họ bảo là Triệu Xuân Sinh luyến tiếc cuộc sống sung sướng nên đang gọi hồn một đứa con trai và một đứa cháu trai xuống dưới suối vàng để có người hầu hạ."
Bác sĩ pháp y lão Lý đợi một bên nghe vậy liền nói: "Không tin lời đồn, không lan truyền lời đồn."
Tiểu Trần tiếp lời: "Nhưng từ cách nói của họ thì tôi lại thu được chút thông tin."
"Theo lời họ, Triệu Lệ là người con có hiếu nhất trong đám con cháu. Ngoài ông ấy, nếu đem những người nhà họ Triệu khác ra so sánh thì Triệu Minh Khiêm coi như so bó đũa chọn cột cờ, miễn cưỡng được tính là người có hiếu thứ hai. Chơi bời thì chơi bời, nhưng trước đây khi ở quê còn làm ruộng, đến mùa bẻ ngô thì hắn vẫn không quên gọi điện nhắc cha mẹ cho ông bà nội ăn miếng đầu tiên. Chính vì điều này, dù hắn không có tiền đồ bằng Triệu Minh Nhạc nhưng ông cụ Triệu và Triệu Lệ vẫn sẵn lòng cho hắn tiền tiêu."
Đàm Minh suy luận: "Vậy nên việc cho hắn tiền tiêu, rốt cuộc có phải Triệu Lệ cam tâm tình nguyện không? Nếu thật sự là hắn giết Triệu Lệ, vậy người giết hắn là để trả thù cho gia đình? Hay là hắn biết hung thủ thật sự giết hại Triệu Lệ nên bị giết người diệt khẩu?"
Triệu Minh Khiêm chết trước mộ ông nội, trong các vụ án trước đây, điều này đại biểu cho việc người chết lúc sinh thời đã làm chuyện sai trái nên mới cần phải chuộc tội.
Liệu có phải người nhà họ Triệu biết Triệu Minh Khiêm giết bác cả Triệu Lệ nên bị người nhà "xử quyết" không?
Đội khám nghiệm làm xong, đến lượt pháp y vào hiện trường.
Lão Lý kiểm tra khoảng mười phút, nói: "Nguyên nhân cái chết khá đơn giản, đầu va đập mạnh vào phần nhọn của ngôi mộ dẫn đến vỡ hộp sọ xuất huyết, chết khá nhanh, thời gian tử vong trong khoảng từ năm giờ rưỡi đến sáu giờ sáng."
"Cơ bản có thể loại trừ khả năng tự mình không cẩn thận ngã, mức độ va đập rất nghiêm trọng, nếu tự ngã thì yêu cầu về góc độ và tư thế rất cao. Tuy nhiên hung thủ không sử dụng hung khí thuận tiện hơn, chứng tỏ đây không phải là một cuộc trả thù có dự mưu."
Trịnh Nham tiếp lời: "Giống như là trong lúc tranh chấp, cơn giận bốc lên đầu dẫn đến lỡ tay hơn."
Tại sao hung thủ lại tức giận với Triệu Minh Khiêm?
Nếu thật sự là Triệu Minh Khiêm giết Triệu Lệ thì có bao nhiêu người biết?
Trong số những người biết chuyện, ai là người giết Triệu Minh Khiêm?
Đàm Minh trầm ngâm hỏi: "Nếu có người biết Triệu Minh Khiêm là hung thủ giết Triệu Lệ, tại sao không ai nghi ngờ tố giác? Cho dù là thông cung, nhưng hơn ba mươi người nhà họ Triệu, dễ dàng bị thuyết phục thế sao? Nội bộ bọn họ rõ ràng không hề hòa thuận. Có phải đã xảy ra chuyện khác mới khiến họ giữ kín miệng về cái chết của Triệu Lệ như vậy không?"
"Cũng có thể người biết chân tướng cái chết của Triệu Lệ chỉ có vài người hay thậm chí chỉ một người."
Trịnh Nham bóc tách từng lớp, tìm ra một lỗ hổng: "Là người đó chủ động tìm Triệu Minh Khiêm muốn nói gì đó, hay là Triệu Minh Khiêm chủ động tìm người đó? Nội dung cuộc trò chuyện của họ chắc chắn là về nguyên nhân cái chết của Triệu Lệ. Cân nhắc đến việc đây là cuộc tranh chấp mang tính bộc phát nhất thời, e rằng khả năng Triệu Minh Khiêm chủ động tìm hung thủ cao hơn."
Sau đó lập tức ra lệnh: "Hỏi người nhà họ Triệu xem khoảng năm giờ sáng có ai không ở trong linh đường, lần cuối cùng nhìn thấy Triệu Minh Khiêm là hắn đang nói chuyện với ai."
Lại một vòng lấy lời khai lặp đi lặp lại.
Người nhà họ Triệu thức trắng hai ngày, thần sắc đều không tốt lắm. Hơn nữa liên tiếp chết hai người mà không phải bệnh tật gì khiến cho cảm giác hoảng sợ bất an như bệnh truyền nhiễm lây lan trong nội bộ.
Nhưng ngoài dự đoán là vòng lấy lời khai này vẫn không thu được manh mối.
Cha mẹ Triệu Minh Khiêm khóc đến ánh mắt tan rã, trên vai cài dải vải trắng, không rõ là để tang ông cụ hay để tang con trai mình.
"Nó đâu phải người hại chết bác cả, chúng tôi làm sao cứ nhìn chằm chằm xem nó đi đâu được? Hơn nữa trong linh đường ánh sáng lờ mờ, lúc đó trời còn chưa sáng, tôi chỉ biết nó quỳ bên cạnh chậu than đốt vàng mã một lúc, sau đó? Chắc là đi vệ sinh rồi, tôi không biết…"
"Tại sao không ai ra trước mộ tìm người? Đây là phong tục của dòng họ chúng tôi, sau khi đắp đất mộ mới thì ba ngày sau mới được ra cúng bái tiếp, trong ba ngày này sẽ không có ai qua đó."
"Minh Khiêm trước giờ không phải đứa ngồi yên làm việc được, nó cứ như bị tăng động ấy, lúc canh linh cữu cũng không chịu quỳ đàng hoàng… Người nói chuyện với nó không ít, rất nhiều người đều phê bình nó rằng: rạng sáng hôm qua không nên đi quán bar… Thật ra nó là đứa trẻ ngoan, bác cả thích nó, ông nội cũng thích nó…"
Trịnh Nham nhìn bé trai mười một tuổi khóc đỏ cả hai mắt trong lòng hai vợ chồng, bỗng nhiên nói: "Chắc cũng không thích đến thế đâu nhỉ? Dù sao cũng có đứa con út thông minh hiểu chuyện hơn, cho nên đứa con lớn không hiểu chuyện đang làm gì, đi đâu, hai ông bà cũng chẳng quan tâm lắm."
Tiếng khóc than ai oán của cha mẹ Triệu Minh Khiêm khựng lại một chút.
Triệu Húc không vui phản bác, nhưng vợ là Lương Vân đang ôm con trai út lại vùi đầu vào vai con tiếp tục khóc.
Vụ án mới phát sinh này vì không có manh mối nên vẫn lâm vào bế tắc.
Đàm Minh và Tiểu Trần chụm đầu thở dài, cảm thấy mệt mỏi.
"Người nhà họ Triệu chắc chắn giấu diếm gì đó, hay là đưa người về cục cảnh sát dọa một chút đi, ở đây bọn họ cứ như có chỗ dựa, hoàn toàn không chịu nói thật."
Trịnh Nham: "Vây linh đường lại làm phòng thẩm vấn tạm thời, để họ một mình đối diện với di ảnh Triệu Xuân Sinh mà khai báo, có khi còn hữu dụng hơn là đối mặt với khẩu hiệu 'thành khẩn khai báo được hưởng khoan hồng'. Đàm Minh, cậu đi điều tra các mối quan hệ xã hội của Triệu Minh Khiêm đi. Theo cách nhìn của người nhà họ Triệu thì cậu ta không phải kẻ làm nên trò trống gì, nói không chừng cái miệng cũng chẳng kín đáo đâu."
……
Quan hệ xã hội của Triệu Minh Khiêm quả thực có chút phức tạp, chỉ riêng bạn gái và đối tượng mập mờ trong vòng ba tháng đã là một đống lớn, lúc bạn gái cũ kể ra tràng giang đại hải những cái tên đó, đầu Đàm Minh cũng muốn nứt ra.
May mà những người này phần lớn sống khá tập trung, thậm chí có ba người ở cùng một khu chung cư.
Lấy xong lời khai của ba cô bạn gái cũ đó, Đàm Minh định đi tìm người tiếp theo, đi ngang qua tiệm đồ ăn nhanh, anh ghé vào mua một phần bún gạo xào.
Vừa trả tiền xong, quay đầu lại liền thấy Đàm Gia đang ăn trưa ở quán cơm bên cạnh.
Hai anh em nhìn nhau qua dòng người, Đàm Gia thầm thở dài, gọi phục vụ gói lại phần gà đá Lư Sơn chưa ăn hết, đi đến trước mặt Đàm Minh.
"Anh Minh."
"Em ăn một mình ở ngoài à?" Đàm Minh có chút ngạc nhiên, cô về Giang thành một tháng nay mà chưa từng có ý định ra ngoài khám phá thành phố.
"Vâng ạ." Đàm Gia gãi đuôi lông mày, lại muốn lôi tượng đất ra nặn rồi.
Không về nhà, không xen vào công việc của cô và dượng, cứ tưởng thế là tránh được, không ngờ hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vụ án cứ thế dâng đến tận mặt.
Đàm Minh còn muốn nói gì đó, Đàm Gia đã cướp lời: "Vụ án nhà họ Triệu vẫn chưa kết thúc sao?"
"Chưa…" Nội dung vụ án không thể tiết lộ, nhưng chuyện này đồn đại khá rộng ở thôn Thạch Viên, có lẽ xuất phát từ suy nghĩ tâm linh nào đó, Đàm Minh nói đơn giản vài điểm, tuy nhiên không nhắc đến cái chết của Triệu Minh Khiêm: "Hôm qua em cũng nghe được tình hình nhà họ Triệu rồi, là người đứng xem, em thấy thế nào?"
"Nếu em là hung thủ…" Lời này nói thuận miệng quá, Đàm Gia khựng lại một chút, vân đạm phong khinh chuyển sang câu tiếp theo.
"Nếu em muốn giết Triệu Lệ vì tiền thì em sẽ không chọn ra tay trên đường đưa tang ngày hôm qua. Thời gian mưu tính quá ngắn rất dễ xuất hiện sơ hở, trừ phi thời gian rất gấp, chỉ có một cơ hội này. Ví dụ như Triệu Lệ sắp ra nước ngoài, hoặc đã lập di chúc sẽ không đưa tiền cho người nhà họ Triệu tiêu xài nữa."
"Nếu em là người nhà họ Triệu, vì tiền mà thống nhất chiến tuyến che giấu chân tướng, vậy chứng tỏ số tiền em nhận được khiến em rất hài lòng. Muốn em thay đổi lời khai, trừ phi số tiền này không đến được tay em. Hoặc là, Triệu Lệ đã làm chuyện gì đó khiến em cảm thấy cho dù không phải vì tiền thì em cũng không muốn khai ra hung thủ, bởi vì ông ta đáng chết."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

