"Dì."
"Lăng nhi, lại đây, để dì xem nào, hai năm trấn giữ biên cương vất vả quá, đã gầy đi rồi."
Hoàng hậu đứng dậy bước nhanh đến trước mặt Tướng quân, mắt rưng rưng nhìn cháu trai đầy đau lòng.
"Không vất vả, vì đất nước mà phục vụ, con không cảm thấy vất vả."
"Đứa trẻ ngoan, ngoan, đừng đứng đó, lại đây ngồi."
Hoàng hậu kéo Trịnh Cẩm Lăng đến trước ghế mỹ nhân, bảo chàng ấy ngồi xuống.
"Dì, đây là thứ phụ thân bảo con mang đến."
Thị vệ đi cùng Tướng Quân đặt một hộp đồ ăn và một chiếc hộp nhỏ lên bàn.
"Thật là có lòng, Thuý Nhi, đem hộp này cất đi."
"Dạ."
Thuý Nhi tiến lên cầm chiếc hộp rời đi.
"Lăng nhi, con sắp đến tuổi trưởng thành rồi, có đang thương nhớ cô gái nào không?"
"Hiện tại thì chưa có."
"Đây là Tiểu thư của phủ Thừa tướng, một tài nữ nổi tiếng ở kinh thành. Con cũng từng gặp mẫu thân nàng khi còn nhỏ, mẫu thân của nàng là bạn cũ của ta và Tuyền nhi."
"Trịnh Cẩm Lăng vẫn lạnh nhạt, chỉ thoáng nhìn ta một cái, nói: ""Con chưa có ý định kết hôn.""
Trong lòng ta cảm thấy rất khó chịu, ta thích chàng thiếu niên này lâu như vậy, nhưng đối với chàng, ta vẫn chỉ là một người xa lạ."
"Dì rất thích Uyển Uyển, có thời gian các con có thể trò chuyện nhiều hơn, Tuyền nhi khi mang thai còn muốn định hôn ước cho con, đáng tiếc…"
Hoàng Hậu không nói tiếp, mắt đỏ hoe, rất đau buồn.
Ta biết, mẫu thân của Trịnh Cẩm Lăng qua đời không lâu sau khi sinh ra chàng.
Hoàng Hậu luôn kéo ta và Trịnh Cẩm Lăng trò chuyện rất lâu, thỉnh thoảng nói vài câu tác hợp.
Tướng quân tỏ thái độ, ta cũng chỉ cười.
Mãi cho đến khi Lý công công, đại thái giám bên cạnh Hoàng Thượng, đến mời Trịnh Cẩm Lăng vào Ngự thư phòng bàn chuyện chính sự, câu chuyện này mới kết thúc.
Trên đường trở về phủ bằng xe ngựa, thị nữ thân cận của tôi, Hoan Nhi, nói với ta về việc Hoàng hậu nương nương muốn tác hợp ta và Trịnh Cẩm Lăng. “Tiểu thư, Hoàng hậu nương nương thật sự rất mong cô và Đại tướng quân có thể thành thân đấy.”
"Hoàng hậu nương nương rất tốt, bà ấy chắc đã nhìn ra một vài chuyện."
Hoan nhi khó hiểu hỏi: "Chuyện gì ạ?"
Ta hơi ngại ngùng nói: "Ban đầu Hoàng hậu nương nương rất kín đáo ám chỉ với chàng, đùa rằng hy vọng ta sẽ trở thành cháu dâu của bà ấy, sau đó mặt ta đỏ bừng, không kìm được mà cứ lén nhìn chàng ấy.."
Hoan Nhi mếu máo trách móc: “Tiểu thư! Cô thật là! Sao không kiềm chế một chút chứ! Danh tiếng của tiểu thư nhà ta không lẽ sẽ bị hủy hoại chỉ vì chuyện này sao!”
Ta giả vờ giận dữ nói: “Con nhóc này, nói chuyện kiểu gì vậy? Có phải ta nuông chiều em quá rồi không?”
“Hoan Nhi biết lỗi rồi tiểu thư, nhưng lần sau vẫn dám, hì hì. Nhưng Hoàng hậu nương nương thật tốt, bà ấy không chê bai bệnh mê trai của tiểu thư chút nào!”
Hoan nhi vừa trêu chọc vừa quàng tay ôm lấy ta, má tựa vào vai ta cọ cọ, làm ta cười không ngớt.
“Đúng là càng ngày càng to gan, bây giờ còn dám mắng cả tiểu thư nhà em rồi à?”
"Hoan nhi nào dám! Khen tiểu thư còn không kịp!"
Chúng ta cứ thế vui đùa ồn ào trở về phủ Tướng quốc.
Ba ngày sau khi trở về phủ, Lý công công đột nhiên mang thánh chỉ đến, khiến cả nhà ta bàng hoàng.
"Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng Đế Chiếu Viết:
Ta hoàn toàn ngây người, như đang sống trong mơ, không thể tin được.
Cha ta hạ giọng nhắc nhở: “Uyển Nhi, tiếp chỉ đi!”
“Tạ chủ long ân, Hoàng đế vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Ta vội vàng đưa hai tay ra, Lý công công tiến lên đặt thánh chỉ vào tay ta, rồi lùi lại hai bước.
“Vân Tiểu thư, thánh chỉ này là do Trấn Quốc Tướng quân tự mình xin đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)


truyện hay